Chương 7
Vì tò mò, tôi bất giác nhấn vào xem.
Xiaohongshu của cô ta đã không còn đồng bộ với vòng bạn bè của tôi nữa, đổi thành khoe xe sang, đồng hồ hiệu, và đủ loại túi xách hàng hiệu.
Mỗi khi cô ta đăng một bức ảnh không biết đã chỉnh sửa mấy tiếng đồng hồ mới ra lò, luôn thu hút một đám fan cuồng của cô ta nhảy nhót bình luận bên dưới.
Không chỉ vậy, Trương Thiến còn thích chọn những bình luận khen ngợi cô ta để trả lời.
Dưới một bức ảnh chụp hai bàn tay đan vào nhau, có fan bình luận:
「Tiểu tiên nữ, tay của Từ tiên sinh nhà chị đẹp quá.」
Trương Thiến trả lời: 「Xin đính chính, là Triệu tiên sinh nhé.」
Không phải Vương Kiệt sao?
Tôi chụp màn hình phần bình luận gửi cho bạn thân.
Giây tiếp theo, điện thoại của bạn thân gọi tới.
「Nhan Tịch, hôm qua tớ còn định tám chuyện này với cậu đấy chứ? Sau bận quá lại quên mất.
「Con trà xanh đó, thấy bạn của em họ tớ lái Lamborghini, liền đi theo thằng bạn đó rồi.」
Trương Thiến từ khi cặp kè với Vương Kiệt, ngày nào cũng theo cậu ta ra vào đủ loại tụ điểm giải trí.
Vương Kiệt trẻ tuổi lại ham chơi, bên cạnh luôn có một đám bạn bè xấu.
Trùng hợp là Trương Thiến cũng là kẻ không an phận, chẳng bao lâu đã chê Vương Kiệt không đủ hào phóng, ngấm ngầm qua lại với bạn của Vương Kiệt.
Thực ra người bạn kia của Vương Kiệt là công tử nhà giàu rởm, dân chơi nổi tiếng trong giới.
Chiếc Lamborghini kia cũng là thuê, trà xanh cặp với hắn ta thì chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.
Đối với chuyện của Trương Thiến, tôi nghe qua rồi thôi, cũng không định tốn quá nhiều tâm sức để quan tâm.
Bạn thân nói: 「Nó đối xử với cậu như vậy, vừa vong ơn bội nghĩa vừa là trà xanh nhập vào người, cậu định bỏ qua thế à?」
Tôi cười: 「Cậu không phải nói nó không có kết cục tốt đẹp sao? Vậy tớ lãng phí thời gian đi xử lý nó có ý nghĩa gì?」
Trương Thiến chẳng qua chỉ là một cô gái chưa bước chân ra khỏi cổng trường đại học, ngay cả quy tắc xã hội cô ta còn chưa nắm rõ.
Tôi cùng Từ Dương khởi nghiệp nhiều năm, nếm trải đủ mùi đời, lăn lộn bươn chải bao lâu nay.
Cô ta lấy gì để đấu với tôi?
17
Lần gặp lại Trương Thiến, đã là chuyện của hai tháng sau.
Trường học thông báo tôi đến một chuyến.
Chủ nhiệm khoa áy náy nhìn tôi nói: 「Xin lỗi cô Lâm, sinh viên cô tài trợ đã bị trường chúng tôi buộc thôi học. Em ấy đã phụ lòng kỳ vọng của cô, chúng tôi quyết định trích từ quỹ giáo dục của trường, hoàn trả một nửa học phí cô đã đóng những năm qua.」
Lúc đầu chọn tài trợ sinh viên đại học, Từ Dương bảo tôi cẩn thận để tránh bị lừa, tôi đều liên hệ trực tiếp với trường.
Chỉ là tôi không ngờ, mắt thấy sắp tốt nghiệp, Trương Thiến lại bị buộc thôi học.
Tôi hỏi tình hình thế nào, chủ nhiệm khoa tỏ vẻ khó xử, chỉ nói Trương Thiến vi phạm kỷ luật của trường.
Cuối cùng số tiền trường trả lại, tôi không nhận.
Nhờ trường giúp tôi chọn sinh viên phù hợp, dùng số tiền này giúp đỡ em đó.
Đã chọn làm việc này, tôi không muốn vì cá nhân Trương Thiến mà hối hận.
Từ phòng giáo vụ ra, tôi kể chuyện này cho Từ Dương.
Từ Dương vô cùng bình tĩnh nói:
「Sớm muộn thôi, phẩm chất như vậy, dù có tốt nghiệp cũng là tai họa cho xã hội, thà không tốt nghiệp còn hơn.」
Tôi không thương tiếc Trương Thiến, tôi thương bà nội đã vất vả nuôi cô ta khôn lớn.
Tôi từng gặp bà cụ một lần, một bà lão rất giản dị, chất phác, nếu bà biết chuyện này, chắc hẳn sẽ rất đau lòng.
Khi tôi chuẩn bị rời trường, tình cờ gặp bạn cùng phòng của Trương Thiến.
Tôi từng gặp cô ấy lúc giúp Trương Thiến đóng dấu thực tập, lúc đó cô ấy cũng nhờ tôi giúp.
Thấy tôi, cô ấy có vẻ hơi ngạc nhiên:
「Chị Nhan Tịch, sao chị lại đến trường em ạ?」
Tôi nói: 「Trường có chút việc tìm chị, chị đến một chuyến.」
Ánh mắt cô ấy nhìn tôi có chút kỳ lạ, như có điều muốn nói lại không dám.
Tôi nhận ra, liền bảo cô ấy đừng ngại cứ nói thẳng.
Cô ấy hỏi tôi: 「Chị Nhan Tịch, chị đến vì chuyện của Trương Thiến ạ?」
Tôi gật đầu: 「Trường nói nó nghỉ học rồi, muốn trả lại học phí cho chị.」
Cô ấy thở dài nói: 「Trương Thiến trước đây vẫn tốt lắm, sau này giao du với vài người bạn xấu nên bị lôi kéo lệch lạc.」
Tôi hỏi cô ấy tình hình thế nào, cô ấy đưa cho tôi một đường link bảo tôi tự vào xem.
Về nhà, tôi mở đường link.
Một bài đăng trên trang hỏi đáp nổi tiếng, tiêu đề đặc biệt gây chú ý.
「Bóc phốt! Sinh viên đại học danh tiếng làm tiểu tam, lừa ăn lừa uống còn muốn dựa vào con hoang để leo lên.」
Trong bài đăng không chỉ tiết lộ thông tin của Trương Thiến, còn đính kèm một đoạn video.
Trong video, Trương Thiến cực kỳ thê thảm, bị mấy cô gái trẻ vây lại đánh đập tơi tả.
Quần áo của Trương Thiến gần như bị xé nát, xung quanh toàn là tiếng chửi rủa.
Trong video còn có một người đàn ông không ngừng cầu xin tha thứ, luôn miệng nói Trương Thiến quyến rũ hắn ta thế nào.
Bình luận bên dưới bài đăng sắp bùng nổ.
Toàn là những lời chửi bới Trương Thiến, còn có người nói đã chuyển bài đăng lên diễn đàn của trường.
Yêu cầu trường phải xử lý nghiêm khắc, nếu không sẽ làm ầm lên sở giáo dục.
Bài đăng hot như vậy, trường học vì danh tiếng không thể ngồi yên không quản.
Việc Trương Thiến bị buộc thôi học cũng là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Tôi chuyển link cho bạn thân, cô ấy xem xong lập tức gọi điện cho tôi.
「Con trà xanh này đúng là gặp báo ứng rồi, người đàn ông trong video chính là bạn của Vương Kiệt. Tớ cũng mới biết sau này, thằng này sớm đã có vợ rồi.
「Mấy cái túi hiệu với đồng hồ nó tặng con trà xanh toàn là đồ giả.
「Con trà xanh toi công cho người ta ngủ không, còn rước họa vào thân!」
Tất cả đều là kết quả do Trương Thiến tự chọn, cô ta vốn có thể có một tương lai tươi sáng, lại ảo tưởng đi đường tắt không cần nỗ lực.
Nếu có nhiều đường tắt như vậy, thế giới này cũng chẳng có nhiều người nghèo đến thế.
Muốn sống tốt không sai, nhưng quan trọng hơn là phải dựa vào nỗ lực của bản thân, chứ không phải dùng những thủ đoạn để đạt được.
19
Kỳ kinh nguyệt đột nhiên trễ hai tuần, tôi đến bệnh viện một chuyến.
Tôi có thai rồi.
Cầm tờ giấy xét nghiệm từ phòng khám bác sĩ đi ra, tôi cứ cúi đầu xem hình ảnh trên phiếu báo cáo, kết quả là vô tình đụng phải người khác.
Tôi vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu lên lại phát hiện người mình đụng phải lại là Trương Thiến.
Cô ta dường như cũng không ngờ lại đụng phải tôi, mặt đầy kinh ngạc nhìn tôi.
Sững sờ vài giây, cô ta đột nhiên lên tiếng:
「Chị, sao chị lại ở đây?」
Chưa đợi tôi nói, phía sau đã vang lên giọng nói nghiêm khắc của y tá:
「Trương Thiến, tiền thuốc xuất viện của cô phải đi thanh toán, nếu không không thể kê đơn thuốc cho cô được. Mau đi thanh toán đi, còn nợ mấy trăm nghìn đấy.」
Nghe y tá nói, Trương Thiến lộ vẻ lúng túng, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng tái nhợt.
Cô ta bây giờ, còn gầy yếu hơn cả lần đầu tôi gặp.
Nhìn bộ dạng cô ta ôm chặt bụng, còn có túi thuốc nắm chặt bên tay, tôi đại khái đoán được chuyện gì.
Tôi cũng từng có một đứa con bảo bối, chỉ là lúc đó sức khỏe không tốt, không giữ được con.
Sau đó, tôi liền nghỉ việc ở nhà tĩnh dưỡng, chuyên tâm điều trị cơ thể.
Tôi chìa tay về phía Trương Thiến, nói: “Đưa thẻ thanh toán cho tôi.”
Trương Thiến ngẩn ra, không nhúc nhích, có vẻ không hiểu ý tôi.
“Thuốc cần uống thì vẫn phải uống, lỡ bị viêm nhiễm thì nửa đời sau đến cơ hội mang thai cũng không có, thế là hỏng cả đời.”
Trương Thiến cười khổ: “Giờ em với hỏng đời thì có khác gì nhau?”
Tôi lười nghe cô ta nói nhảm, giật lấy thẻ thanh toán từ tay cô ta.
Thanh toán xong ở máy tự động, tôi trả lại thẻ cho Trương Thiến.
Giúp cô ta lần cuối, coi như tích đức cho sinh linh bé bỏng trong bụng tôi.
“Trương Thiến, cô còn trẻ, có những con đường đi sai vẫn còn cơ hội sửa chữa. Mạng sống chỉ có một lần, sức khỏe mất đi thì chẳng còn gì cả.”