Chương 1

Cập nhật lúc: 09-06-2026
Lượt xem: 1

Sau khi được cha mẹ ruột đại gia tìm thấy, họ chê tôi quá mờ nhạt trong giới giải trí, bèn phẩy tay gửi tôi lên chương trình hẹn hò đang hot.

Các khách mời khác đang nói chuyện: “Bạn thích Southampton hay Marseille?”

Người quản lý thì ra sức ra hiệu cho tôi mở mic chiếm spotlight.

Tôi ho nhẹ một cái, hỏi một gương mặt vô danh bên cạnh.

“Này… Anh thích 1688 hay PDD?”

Tiếp theo, chúng tôi bắt đầu so sánh ai mua được đồ rẻ nhất!

Sau này tôi mới biếtanh ta là người hành xử rất khiêm tốn, hoàng tử Quảng Đông của giới giải trí.

1

“Bạn thích Southampton hay Marseille?”

Nam khách mời đối diện, Lý Triết Tư, một tay chống cằm, tỏ vẻ là một chàng trai thư giãn trả lời: “Chắc là Southampton, tôi rất thích phong cảnh và con người ở đó.”

Nữ khách mời bên cạnh, Mạnh Tư Nhiên, ăn mặc sang trọng, kiêu kỳ gật đầu: “Tôi cũng rất thích Southampton, đó là một thành phố rất xinh đẹp lãng mạn.”

“Các bạn không thích Ma… Marseille à?”

“Cũng được, nghệ thuật ở đó rất phong phú.”

“Rất vui vì anh cũng thích nghệ thuật.”

Chương trình hẹn hò này luôn  một công thức như vậy. Mỗi mùa bọn họ lại mời một nhóm những ngôi sao nhỏ trên mạng để hẹn hò, tạo ra những khoảnh khắc ngọt ngào và làm khổ các fan CP.

Giang cư mận rất thích xem, chí  lúc nó còn chiếm giữ các đứng đầu các hot search một thời gian dài.

Nhưng xã hội loài người đang tiến bộ, xã hội loài người đang phát triển.

Có vẻ như khán giả của mùa mới không còn mặn mà nữa.

[Gì dợ má! Tay của người đàn ông kia  dính vào cằm không mà sao cứ giơ tay mãi vậy?!]

[Thế giới này giống như một cái chợ lớn, đều strong!]

[Làm gì khó coi vậyTôi cảm thấy cuộc sống của chúng ta khác xa nhaukhông thể đồng cảm được!]

[Mùa nào cũng kịch bản như vậy, chỉ đổi mấy ngôi sao mạng nhỏ, không biết nhắm đếnđối tượng khán giả nào nữa!?]

[Khán giả không phải là mấy người trong phòng quan sát kia sao?]

[Phòng quan sát cũng là kịch bản!]

[Có chương trình hẹn hò nào dành cho người nghèo không?]

Tôi cũng đứng xem mà không hiểu gì, chỉ đờ đẫn nhìn tay của Lý Triết Tư đang giơ cao.

Tôi nhìntôi lại nhìn!

Thôi, dù tay đeo đồng hồ của anh ta  giơ đến trật khớp, tôi cũng không biết đó là thương hiệu gì.

Đồng thời tôi nghi ngờ  phải mình lạc nhầm chỗ không, xin hỏi  phải đang quay “Trang Khang Khải Kỳ Lục” mùa 2 không?

Họ giao tiếp city* bằng tiếng Anh và tiếng Trung, tôi nghe mà nhức nhức cái đầu á.

(*) Thực chất city ý chỉ sự hiện đại, thời thượng,… Sự kết hợp Anh-Trung ngẫu nhiên này vô tình thu hút giới trẻ và tạo trend. Bạn  thể áp dụng để hỏi 1 sự vật sự việc nào đó  hiện đại không sang xịn mịn không.

Ánh mắt tôi lơ đãng, bắt đầu mất tập trung.

Bỗng nhiên, tôi nhận ra người quản lý đang trốn trong góc, ra sức ra hiệu cho mình mở mic chiếm spotlight.

Tôi ho nhẹ một cái.

Tôi quay sang nhìn người bên cạnh cũng giống mình, một người không nổi tiếng mãi không nói gì.

“Này… Anh thích 1688 hay PDD?”

Đối phương  vẻ ngoài lạnh lùng và sang trọng, thậm chí  thể chưa từng nghe đến hai ứng dụng này.

Tôi cũng không kỳ vọng nhiều, chỉ muốn đùa một chút, cho người quản lý vui lòng.

Không ngờ, người đó chỉ ngạc nhiên trong chớp mắt rồi lập tức đáp không do dự.

“Chắc chắn là PDD rồi!”

2

“Giao diện mua sắm đơn giản, trả hàng cũng dễ dàng. Nhiều khi mua 1 món 1688 còn không giao, hoặc nếu chỉ mua 1 món thì cũng không rẻ bằng PDD.”

Mắt tôi sáng lên.

Thiên lý ơi! Đồng minh đây rồi!

Nếu anh cũng thích săn sale sập sàn thì chúng ta là bạn tốt!

[Hay đấy, hai người cứ nói đi, những người khác im miệng lại!]

[Gì chứ, chị này là người sống trong giới giải trí đó ha ha ha!]

(*)”Người sống trong làng giải trí” dùng để chỉ những nghệ sĩ giải trí trong làng giải trí không  chút giả vờ hay cá tính nào, dám nói ra thể hoảng loạn,  thể phát điên và  khí chất chân chính .

[Hai người này là cặp bài trùng của chương trình hẹn hò đấy à?]

Sau đó, chúng tôi như cá gặp nước, bắt đầu so sánh xem ai mua được đồ rẻ nhất.

Mặc dù giọng nói của chúng tôi không lớn, nhưng nội dung thì rất chói tai.

Các khách mời khác xung quanh đều im lặng, chỉ nghe chúng tôi bàn tán.

May mắn là đội ngũ sản xuất kịp thời ngắt lời, thông báo giờ đã đến ăn trưa.

Tất cả các khách mời nam nữ đều được ghép ngẫu nhiên thành cp tạm thời, cùng nhau thực hiện nhiệm vụ kiếm tiền và chuẩn bị bữa trưa.

Mạnh Tư Nhiên là khách mời giàu  nhất trong mùa này. Ngày đầu tiên cô ấy đã lái chiếc Porsche Panamera đến, sau đó ngày nào cũng mặc đồ hiệu, túi xách không trùng lặp.

Rõ ràng Lý Triết Tư rất thích cô ta, thỉnh thoảng chủ động trò chuyện, lần này cũng chủ động mời cô ta ghép cặp.

Các khách mời khác cũng nhanh chóng tạo đội.

Chỉ còn lại tôi và Thương Tư Nghiễn, hai con đỗ nghèo khỉ xa lạ, không ai để ý.

Chúng tôi vui vẻ trở thành cp tạm thời.

Thương Tư Nghiễn đi lấy thẻ nhiệm vụ, không quên nhắc tôi: “Chờ tôi một chút, tôi sẽ chỉ cho cô một mẹo mua sắm siêu tiết kiệm!”

Tôi gật đầu mạnh, đầy trông chờ.

Bình luận còn sốt sắng hơn tôi.

[Câu “siêu tiết kiệm” của anh đã khiến cô ấy mê mẩn rồi!]

[Này, đừng đi, hãy cho chị đây biết mẹo gì trước đã!]

3

Thực ra quản lý là bạn thân của tôi, cũng xuất thân từ nghèo khó như tôi.

Năm đó, sau khi tốt nghiệp đại học, cặp đôi hoàn hảo chúng tôi quyết định cùng nhau chinh phục giới giải trí, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là những người vô danh.

Thấy camera chương trình đang hướng về phía nơi lấy nhiệm vụ, bạn thân kéo tôi vào trong góc.

Cô ấy vừa mới lén chụp hình: “Cái đệch! Đồng hồ Rolex kia của Lý Triết Tư hơn hai triệu tệ!”

“Vãi, cướp hai triệu còn tặng kèm một chiếc đồng hồ? Đỉnh nóc vậy!”

Bạn thân: “… Thật sự là khoe của cũng không dám khoe trước mặt cậu.”

“Quyển tạp chí hàng hiệu tớ đưa cho cậu tối qua đâu? Tớ bảo cậu buổi đêm học bài cơ mà.”

“Cậu đấy nhé, giờ chúng ta cũng là người  chút thân phận rồi, cũng phải biết giữ hình tượng!”

“Mười triệu tiền tiêu vặt chú dì mới cho cậu đâu, tiêu xài để phông bạt đi mà!”

Miệng tôi giật giật.

Kể từ khi tôi bất ngờ trở nên giàu , bạn thân đã phát điên.

Ngày nào cô ấy cũng nghĩ cách giúp tôi che giấu vẻ nghèo khó, nhưng tiếc là tôi đã quen với điều đó rồi.