nhiều lúc tốt quá

Cập nhật
09-06-2026
Thể loại
Lượt xem
53
Trạng thái
Chưa xác định

Cô sinh viên được  tôi tài trợ học phí, nửa đêm nhắn tin cho chồng tôi.

Trái cây & rau

“Anh ơi, Tết này anh đóng giả bạn trai em một hôm, về quê cùng em được không ạ?” ????????

?  Tôi đang định nổi điên.

Chồng tôi thẳng thừng trả lời: “Giỏi nhỉ, vậy sau này tự đi kiếm tiền đóng học phí đi!”

Cơn tức của tôi nghẹn lại trong họng luôn!

1

Nửa đêm, tôi vẫn đang soạn đồ Tết chuẩn bị về quê.

Thì nghe thấy tiếng “ting ting” từ điện thoại của Từ Dương.

Điện thoại anh ấy có cài nhận diện khuôn mặt của tôi, lúc tôi nghé đầu qua xem thì màn hình đã mở khóa, hiện lên tin nhắn Wechat mới nhất:

“Anh ơi, Tết này anh đóng giả bạn trai em một hôm, về quê cùng em được không ạ?”

Đọc xong tin nhắn, lông mày tôi nhíu chặt lại ngay lập tức.

Nếu không phải người gửi tin là đứa tôi quen, tôi còn tưởng là tin nhắn lừa đảo cơ đấy.

Tôi lướt lên xem, hai người nhắn cũng không ít.

Nhưng phần lớn là Trương Thiến nói, Từ Dương đôi khi còn chẳng thèm trả lời.

Hay lắm!

Cái đồ ăn cháo đá bát này, nhận tiền trợ cấp của tôi đi học đại học, quay ngoắt lại đã thả thính chồng tôi rồi.

Tôi đang định bùng nổ.

Đúng lúc đó Từ Dương bước vào.

Anh ấy nhìn tôi vẻ khó hiểu:

“Nếu soạn đồ mệt rồi thì em đi nghỉ đi, để đấy anh lo.”

Tôi lạnh mặt, ném điện thoại cho anh ấy.

Lông mày anh ấy nhíu chặt lại ngay lập tức:

“Con bé này đầu óc có vấn đề à?”

Tôi cáu: “Kệ nó có bị điên hay không, anh dám giấu em add Wechat nó?”

Đối mặt với chất vấn của tôi, Từ Dương tỏ vẻ oan ức:

 

“Chẳng phải em lấy điện thoại anh, bắt anh phải add còn gì?”

Lúc này tôi mới nhớ ra, có lần Trương Thiến bảo bài tập thực tập sinh viên cần tìm công ty đóng dấu gì đó, nhờ tôi giúp.

Từ Dương tự mở công ty, nhờ người khác không bằng đưa cho anh ấy đóng dấu cho tiện.

Thế là tôi dùng điện thoại anh ấy add Wechat của Trương Thiến.

Nói vậy thì đúng là lỗi của tôi rồi.

Nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà rồi.

Tôi đang bực mình thì Từ Dương đã cầm điện thoại gõ chữ lia lịa:

“Lẳng lơ thế thì sau này tự đi mà kiếm tiền đóng học phí!”

Nhìn tin nhắn đã gửi trên màn hình.

Cơn tức trong lòng tôi tắt ngúm luôn.

2

Mấy lời tối qua của Từ Dương đúng là chẳng nể nang gì.

Tôi cứ tưởng Trương Thiến sẽ xấu hổ đến mức không dám xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.

Ai ngờ ngay hôm sau đã nhận được điện thoại của cô ta.

Cô ta vừa khóc vừa gọi tôi là chị, xin tôi gặp mặt một lần.

Từ Dương nghe nói tôi đồng ý gặp thì không tài nào hiểu nổi:

“Gặp cái đứa đầu óc không bình thường đó làm gì, có thời gian đó em đi mua quần áo Tết còn hơn.”

Tôi ậm ừ cho qua với Từ Dương rồi thay đồ đi gặp Trương Thiến.

Trái cây & rau

Cô ta hẹn tôi ở quán trà sữa Mixue, tôi vừa ngồi xuống, cô ta đã nhiệt tình chào hỏi:

“Chị ơi, em chỉ đủ tiền mời chị uống Mixue thôi, chị không chê chứ ạ?”

Vẻ rụt rè của cô ta khiến tôi không tài nào liên tưởng đến con trà xanh nửa đêm đi thả thính chồng người khác.

Rốt cuộc là do cô ta cao tay quá, hay thật sự có ẩn tình gì khác?

Tôi cười nhạt: “Quán này chị cũng hay uống mà, có gì đâu mà phải ngại.”

Lúc cô ta ngẩng lên lần nữa, mặt đã đầm đìa nước mắt:

“Chị ơi, em sai rồi, tối qua em có nhắn tin cho anh ấy, hình như anh ấy giận rồi.”

Tôi giả vờ không biết gì:

“Thế à?”

Sau đó Trương Thiến chủ động lấy điện thoại ra, đưa cho  tôi xem.

Cô ta khóc lóc nói: “Chị ơi, bà em bị dương tính rồi, bác sĩ trong làng bảo không còn nhiều thời gian nữa.