Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chỉ vài đường cơ bản, hai kẻ đó đã bầm dập mặt mày.
Lâm Thiến Thiến mắt đỏ ngầu, vớ lấy cái ghế lao về phía tôi: “Con điên này! Tao phải đánh chết mày!”
Đúng lúc đó, cảnh sát phá cửa xông vào.
“Cảnh sát đây! Không được nhúc nhích!”
Nhìn thấy họ, tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng được dỡ xuống.
Bằng chứng vô cùng xác thực, vì tình nghi buôn bán văn hóa phẩm đồi trụy và phát tán quyền riêng tư của người khác, hai người bọn họ đã bị đưa về đồn để điều tra. Sau đó, họ đã bị kết án tù.
Còn tôi, vì được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần nên chỉ bị phê bình giáo dục qua loa.
Trong quá trình thẩm vấn, tôi mới biết ngay từ đầu Chu Thiên Trạch tiếp cận tôi chỉ vì tôi xinh đẹp, anh ta chưa từng yêu tôi.
Công ty công nghệ anh ta làm việc đã phát triển một loại phần mềm giám sát riêng tư, và tôi chính là đối tượng thử nghiệm của anh ta.
Công ty đó cũng đã bị phong tỏa.
Lâm Thiến Thiến vì ghen tị với tôi nên mới lăn lộn lên giường với Chu Thiên Trạch.
Bây giờ xảy ra chuyện, cô ả vội vã muốn rũ bỏ quan hệ, nhưng lại bị Chu Thiên Trạch cắn ngược lại.
Thứ chờ đợi cả hai người là những ngày tháng bóc lịch trong tù.
Trong khoảng thời gian đó, tôi và Chu Thiên Trạch đã hoàn tất thủ tục ly hôn.
Anh ta ra đi tay trắng, toàn bộ tài sản đều thuộc về tôi.
Nửa năm sau, tình trạng tâm lý của tôi đã ổn định lại, tôi quyết định đưa con đi an táng.
Tôi nhìn hũ tro cốt nhỏ bé, nước mắt rơi xuống nền đất lạnh lẽo.
Trong lòng tôi thầm nghĩ, nếu có kiếp sau, xin con hãy lại chui vào bụng mẹ.
Lần sau, mẹ nhất định sẽ nỗ lực làm một người mẹ thật tốt.
Con đường phía trước, mẹ nhất định sẽ sống thật tốt thay cả phần của con.
Sau ngày đó, tôi rời khỏi thành phố cũ.
Không phải vì trốn tránh, mà là vì nơi đó chứa quá nhiều ký ức—mỗi góc phố, mỗi con đường, đều như đang nhắc tôi nhớ về một đoạn đời đã vỡ vụn.
Tôi chọn một thành phố nhỏ ven biển.
Sáng có tiếng sóng, tối có gió thổi qua ban công.
Cuộc sống chậm lại, và tôi cũng học cách thở chậm hơn.
Ban đầu, tôi vẫn thường xuyên gặp ác mộng.
Trong mơ, vẫn là căn phòng đó, ánh đèn lạnh lẽo, tiếng cười méo mó của Chu Thiên Trạch, và ánh mắt đầy ghen ghét của Lâm Thiến Thiến.
Tôi tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Nhưng dần dần, những giấc mơ ấy thưa đi.
Không phải vì tôi quên.
Mà là vì tôi đã không còn sợ nữa.
Tôi bắt đầu đi làm lại.
Một công việc bình thường, lương không cao, cũng chẳng ai biết quá khứ của tôi.
Đồng nghiệp hỏi tôi:
“Chị sống một mình không thấy buồn à?”
Tôi nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Có chứ. Nhưng… còn hơn là sống sai người.”
Một buổi chiều, tôi đi ngang qua công viên.
Thấy một đứa bé đang tập đi, loạng choạng rồi ngã nhào.
Người mẹ vội chạy tới, vừa đỡ con vừa cười:
“Không sao, đứng dậy nào.”
Tôi đứng nhìn rất lâu.
Không khóc, cũng không quay đi.
Chỉ là trong lòng có một khoảng trống rất sâu, nhưng lần này… không còn đau đến nghẹt thở nữa.
Tối hôm đó, tôi đặt một bó hoa nhỏ trước di ảnh con.
Khẽ nói:
“Mẹ hôm nay ổn rồi.”
“Con yên tâm nhé.”
Có những vết thương, sẽ không bao giờ biến mất.
Nhưng con người ta vẫn có thể sống tiếp, mang theo chúng, như một phần của chính mình.
Không phải để dằn vặt.
Mà để nhắc nhở rằng—
Mình đã từng đi qua bóng tối, và vẫn bước ra được.
Ngoài kia, biển đêm vẫn rì rào.
Tôi đứng ở ban công, nhìn xa xăm.
Gió thổi qua mái tóc, mang theo vị mặn.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Lần đầu tiên sau rất lâu…
Tôi cảm thấy cuộc đời này, dù không hoàn hảo, nhưng vẫn đáng để tiếp tục.