Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng.
Tôi một mình ngồi trên chiếc ghế dài lạnh lẽo tại khoa sản phụ của bệnh viện.
Không khí tràn ngập mùi hỗn hợp của nước khử trùng và sự tuyệt vọng.
Trong hành lang, người ra kẻ vào, có người vui mừng, có người lo lắng, có người đau buồn.
Chỉ có tôi, bình tĩnh đến mức giống như một pho tượng không có sự sống.
Y tá gọi tên tôi.
“Tô Từ.”
Tôi bước vào. Bác sĩ nhìn báo cáo khám t.h.a.i của tôi, rồi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Ba tháng rồi, đứa bé rất khỏe mạnh. Cô chắc chắn không giữ?”
Tôi gật đầu, giọng nói không hề gợn sóng.
“Chắc chắn.”
Bác sĩ nhíu mày, dường như muốn khuyên tôi điều gì đó. Nhưng nhìn thấy ánh mắt trống rỗng của tôi, cuối cùng ông chỉ thở dài.
“Đi ký giấy đồng ý phẫu thuật đi.”
Tôi cầm bút, ký dứt khoát tên mình ngay bên cạnh mục “Chữ ký người nhà”.
Tô Từ.
Không một chút do dự, nét bút thậm chí còn vững vàng hơn bất kỳ lúc nào khác.
Nằm trên bàn mổ, ánh sáng đèn không bóng rọi vào khiến tôi không mở mắt ra được.
Tiếng dụng cụ y tế lạnh lẽo vang lên bên tai.
Thuốc mê theo ống truyền dịch, từng chút một đi vào cơ thể tôi.
Một cảm giác lạnh lẽo từ cánh tay lan ra khắp tứ chi, đi sâu vào từng thớ thịt.
Tôi nhắm mắt lại.
Trước khi bóng tối ập đến, hình ảnh cuối cùng đọng lại trong đầu tôi là nụ cười của Lương Cảnh Xuyên khi thề non hẹn biển với Bạch Nhược Dao trong đám cưới.
Anh ta nói: “Người vợ duy nhất của tôi.”
Thật nực cười.
…
Phẫu thuật kết thúc.
Tôi được y tá đẩy ra khỏi phòng mổ, lê tấm thân yếu ớt ra khu vực nghỉ ngơi ngồi nửa tiếng đồng hồ.
Tôi không về nhà.
Nơi đó, đã không thể gọi là nhà được nữa.
Tôi bắt taxi đến ngân hàng ở trung tâm thành phố.
Dựa vào chứng minh thư và mật khẩu, tôi mở chiếc két sắt mà tôi đã chuẩn bị ròng rã cả năm trời.
Bên trong, một chiếc ổ cứng di động màu đen nằm im lìm.
Tôi lấy nó ra, rồi cho vào chiếc túi xách mang theo.
Trong ổ cứng là tất cả hồ sơ giao dịch đen tối của Lương Cảnh Xuyên, từ lúc anh ta khởi nghiệp cho đến nay.
Là những “tội ác thương trường” mà anh ta đã khoe khoang với tôi sau mỗi lần say rượu, để phô trương năng lực của mình.
Là dòng tiền giao dịch của các công ty ma nước ngoài mà anh ta dùng để rửa tiền.
Là bản sao chứng từ chuyển khoản dùng để hối lộ quan chức.
Là bằng chứng về những thủ đoạn dơ bẩn mà anh ta dùng khi ác ý thâu tóm các công ty đối thủ.
Tôi từng nghĩ, đây là bằng chứng cho việc anh ta yêu tôi, là sự tin tưởng không hề giữ lại gì đối với tôi.
Giờ đây tôi mới biết, anh ta chỉ coi tôi là một cái thùng rác tuyệt đối an toàn, tuyệt đối sẽ không phản bội anh ta.
Một người vợ ngoan ngoãn, chỉ biết im lặng lắng nghe rồi quay lưng lãng quên.
Anh ta đã tính toán sai một điều.
Tôi có trí nhớ rất tốt.
Hơn nữa, ngay khoảnh khắc anh ta phản bội tôi, tôi đã không còn là vợ anh ta nữa rồi.
Tôi quay trở lại căn biệt thự được gọi là “tổ ấm tình yêu” ấy.
Dì Trương, người giúp việc, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch và bước chân loạng choạng của tôi, vội vàng kêu lên rồi muốn chạy tới đỡ tôi.
“Phu nhân, bà bị sao thế? Sắc mặt tệ quá! Có cần gọi bác sĩ không?”
Tôi ngước mắt lên, nhìn dì ấy bằng ánh mắt lạnh lùng mà dì chưa từng thấy bao giờ.
Bàn tay đang đưa ra của dì ấy cứng đờ giữa không trung.
Trong ánh mắt ấy chất chứa sự kinh hãi, cảm thông và cả sự không đành lòng.
Tôi không để ý đến dì, đi thẳng lên phòng ngủ chính ở tầng hai.
Mọi thứ ở đây, từng là do chính tay tôi bài trí.
Mỗi món đồ nội thất, mỗi vị trí bày biện, đều đã từng đổ vào đó biết bao tâm huyết và tình yêu của tôi.
Nhưng giờ đây, nhìn lại chỉ thấy thật mỉa mai.
Tôi mở phòng thay đồ, không gian bên trong được chia thành hai phần.
Một bên là vô số bộ vest đắt tiền, áo sơ mi, cà vạt của Lương Cảnh Xuyên.
Bên còn lại là của tôi.
Tôi không động đến bất cứ thứ gì của anh ta.
Tôi chỉ lấy đi đôi vòng ngọc do mẹ tôi để lại, cùng với tất cả dụng cụ vẽ của mình.
Đó là công cụ kiếm sống của tôi, khi tôi còn là một quản lý phòng tranh có chút tiếng tăm trước khi lấy anh ta.
Đó cũng là thứ duy nhất, thật sự thuộc về riêng tôi.
Chiếc vali rất nhỏ, nhỏ đến mức không thể chứa đựng hết ký ức ba năm qua, cũng như không thể chứa nổi những tình yêu tan vỡ kia.
Khi xuống lầu, tôi đặt một tập tài liệu và một chiếc nhẫn lên tủ giày ở tiền sảnh.
Đó là đơn ly hôn đã ký sẵn.
Và chiếc nhẫn cưới mà anh ta đã tặng tôi.
Cuối cùng, tôi đi đến phòng khách, cầm lấy bức tranh đầu tiên tôi tặng anh ta.
Trong tranh là tôi năm hai mươi ba tuổi và anh ta năm hai mươi bảy tuổi.
Dưới gốc cây ngân hạnh của trường đại học, cả hai cười thật rạng rỡ.