Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Lời thề non hẹn biển lúc này có thể không phải giả, nhưng con người rồi sẽ thay đổi.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ một thời gian, không chỉ tham khảo ý kiến bạn bè mà còn đăng bài lên mạng.
Những bình luận được nhiều lượt thích nhất đều khuyên chia tay.
[Chủ thớt đừng nghĩ nữa, phải tin vào trí tuệ của tổ tiên, không môn đăng hộ đối thì sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.]
[Chưa nói đến chuyện khác, mẹ nam chính quá kiêu ngạo, gì mà không dung thứ cho việc đòi ly hôn? Xin bà ấy tôn trọng luật pháp một chút được không?]
[Vừa không cho tiền vừa không có tôn nghiêm, không có sự bảo đảm nào mà còn không cho sự nghiệp, chắc mất trí mới kết hôn kiểu này.]
Hầu như không có ai khuyến khích tôi thử một lần.
Tôi nhìn những bình luận đó, trắng đêm không ngủ.
Khi trời sáng, tôi nhắn tin chia tay cho Trâu Phượng Thanh.
Anh lập tức gọi điện lại.
“Từ Nhất Nhất…”
Tôi ngắt lời anh: “Tôi hy vọng anh có thể tôn trọng quyết định của tôi.”
Trâu Phượng Thanh là một người rất tốt.
Tôi biết, anh sẽ không làm khó tôi.
Sau đó, tôi xin chuyển công tác, rời khỏi thành phố đó hoàn toàn.
—
“Mẹ ơi, thang máy đến rồi, mẹ đang nghĩ gì thế?”
Tôi hoàn hồn, dắt tay Từ Chấn Tâm bước vào thang máy, nói: “Không có gì.”
Hôm nay phải tăng ca, tôi đăng ký cho Từ Chấn Tâm ở lại lớp, đón con về đã hơn chín giờ tối.
Từ Chấn Tâm tràn đầy năng lượng, không chút buồn ngủ, lắc lắc tay tôi đòi đi chơi xích đu.
Tôi vừa ngáp vừa dỗ dành con.
Tiếng “ting” vang lên, báo hiệu đã đến tầng.
Bước ra khỏi thang máy.
Tôi sững người.
Trâu Phượng Thanh đang tựa vào tường, chiếc bật lửa trong tay đóng mở liên tục, tạo ra những âm thanh chói tai trong hành lang yên tĩnh.
Anh quay đầu nhìn lại.
Tôi chột dạ kéo Từ Chấn Tâm ra sau lưng, cười gượng gạo: “Trùng hợp quá, anh đến nhà bạn chơi à?”
Trâu Phượng Thanh không quan tâm đến bộ dạng cười đùa của tôi.
Ánh mắt anh nhìn tôi đầy vẻ xâm lược.
“Lúc trước em muốn chia tay, muốn anh tôn trọng quyết định của em, anh chấp nhận.
“Nhưng hôm nay, em bắt buộc phải cho anh một lời giải thích.
“Tại sao lại sinh ra Từ Chấn Tâm?”
Tôi dỗ Từ Chấn Tâm đang đầy ắp sự tò mò đi ngủ, rồi đóng cửa phòng trở lại phòng khách.
Trâu Phượng Thanh ngồi cạnh bàn ăn, kiên nhẫn chờ đợi.
Ánh đèn chiếu lên xương lông mày của anh, bóng tối che khuất đôi mắt ấy.
Tôi rót cho anh một cốc nước nóng, ngồi đối diện và nói:
“Sau khi chia tay, tôi phát hiện mình mang thai.
“Tôi muốn có một đứa trẻ, nên tôi đã sinh Từ Chấn Tâm ra.”
Trâu Phượng Thanh hỏi: “Chỉ vì lý do này thôi sao?”
Tôi nghiêm túc nói: “Chỉ vì lý do này thôi.”
Anh nhíu mày: “Vậy anh là gì của em?”
Tôi trả lời: “Người yêu cũ, người cung cấp gen.”
Trâu Phượng Thanh đứng dậy, nhìn xuống tôi.
“Từ Nhất Nhất, được lắm, em khá đấy.”
Tiếng đóng cửa vang lên, tôi nhìn cốc nước chưa được động đến, lặng lẽ ngồi đó một lúc.
Sau khi chia tay Trâu Phượng Thanh, bà nội nhập viện.
Sau phẫu thuật, tuy thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nhưng xét theo diễn biến bệnh và tình trạng cơ thể, dù có chăm sóc tốt thì thời gian còn lại của bà cũng không quá mười năm.
Người bà ốm yếu cố gắng giữ tinh thần để an ủi tôi:
“Cháu đừng buồn, ai già rồi cũng đến lúc này thôi.
“Chỉ là bà không yên tâm về cháu, một mình lẻ loi, cô độc.”
Sau khi tôi vào cấp hai, bố mẹ cuối cùng cũng ly hôn.
Họ đều tái hôn, và không ai muốn nuôi tôi cả.
Bà nội khuyên bố tôi rằng làm cha mẹ thì phải có trách nhiệm nuôi con.
Bố cúi đầu, không nói gì.
Mẹ kế tức giận ném bát đĩa.
“Nếu anh nhất quyết muốn nuôi Từ Nhất Nhất, thì hãy dọn ra khỏi căn nhà này.”
Thế là, bà nội đưa tôi rời khỏi căn nhà mà ông bà từng mua, dọn đến thuê ở một khu chung cư cũ.
Để nuôi tôi, bà vừa đi làm công việc dọn dẹp vặt vãnh, vừa đi nhặt ve chai.
Bà là người duy nhất trên thế giới này yêu thương tôi.
Tôi biết mình m.a.n.g t.h.a.i Từ Chấn Tâm khi đang ở bên giường bệnh của bà.
Khi đó, tôi quả thực không hề nghĩ đến cảm xúc của Trâu Phượng Thanh, thậm chí tôi còn chẳng nghĩ đến việc làm mẹ có ý nghĩa gì.
Chỉ là, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc, tôi khao khát được níu giữ lấy một điều gì đó.
Tôi xem Từ Chấn Tâm như liều t.h.u.ố.c cứu mạng mình.
“Mẹ ơi.”
Từ Chấn Tâm hét lớn bên tai tôi.
“Trễ giờ rồi!”
Tôi giật mình tỉnh giấc.
Sau khi đưa Từ Chấn Tâm đi học, tôi mua một ly cà phê để tỉnh táo.
Vừa ngồi vào chỗ làm, đồng nghiệp bàn bên thốt lên: “Mau nhìn email đi, có sếp mới từ nơi khác chuyển đến nè!”
Chuyện này không hề xa lạ trong tập đoàn.
Để tránh văn hóa bè phái, lãnh đạo thường xuyên luân chuyển, sếp trực tiếp của tôi cũng đã đổi đến ba người rồi.
Tôi chẳng lấy gì làm tò mò, lờ đờ uống một ngụm cà phê.
Những người khác lại bắt đầu bàn tán đầy phấn khích.
“Đẹp trai quá, có nét gì đó kiểu thư sinh mà hư hỏng ấy.”
“Trẻ thế này, chắc là phú nhị đại đúng không?”
“Hình như mình từng nghe tên anh ta, là tổng giám đốc một công ty cùng ngành ở thành phố A…”
“Vậy mà lại đến bên mình làm trưởng phòng á? Vì mục đích gì nhỉ?”
Càng nghe càng thấy quen.
Tim tôi đập thịch một cái.
Mở email ra xem, quả nhiên là Trâu Phượng Thanh.