CHƯƠNG 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 9:
Tôi một mình cuộn người trên ghế sofa, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào màn hình TV.
Lục Hữu Phong thì giống như bốc hơi khỏi thế giới này, tìm thế nào cũng không thấy.
Ba mẹ sau đó báo cảnh sát còn đi từng nhà phát tờ rơi tìm người.
Tôi thì vẫn đi học như thường, chỉ là trong lớp, chỗ ngồi của anh đã trống rỗng.
Ngược lại, mối quan hệ giữa tôi và Tả Hữu ngày càng tốt hơn.
Có lẽ tôi thật sự cần một người để trút bầu tâm sự.
Cậu ấy rất yên lặng, không thích nói nhiều.
Tôi đã khóc trước mặt cậu ấy không biết bao nhiêu lần.
Nhưng mỗi lần như vậy, cậu ấy chỉ lặng lẽ đưa khăn giấy cho tôi.
Tôi nói với cậu ấy rằng, thật ra tôi cũng là một kẻ bạo lực.
Và gần đây tôi mới biết, cô gái bị tôi tổn thương năm đó là em gái cùng mẹ khác cha của tôi.
Còn cậu ấy nói với tôi rằng, nếu đã chưa c.h.ế.t, thì phải sống cho t.ử tế.
Ba tháng sau, Lục Hữu Phong được tìm thấy.
Nhưng không ai biết trong khoảng thời gian mất tích đó anh ta đã trải qua những gì.
Quần áo rách nát, cả người gầy đến mức không còn nhận ra dáng vẻ trước kia.
Trên người đầy vết thương.
Nhiều ngón tay bị gãy nát.
Đầu gối trầy xước nghiêm trọng, c.ắ.n răng quỳ rạp trên đất.
Có vẻ như những người từng bị anh ta bắt nạt hồi cấp hai đã tìm đến để trả thù.
Mẹ tôi ôm anh ta khóc nức nở.
Còn tôi, chỉ đứng nhìn từ xa.
Lục Hữu Phong bỏ học.
Tôi không dám lại gần anh ta.
Gia đình lại tiếp tục ly thân.
Nghe nói anh ta phát điên lên muốn gặp tôi, rồi bị ba tôi đ.á.n.h cho một trận.
Hiểu biết cuối cùng của tôi về anh ta là: anh ta bắt đầu thường xuyên ra vào các bệnh viện.
Vì anh ta mắc căn bệnh đó, không chữa khỏi được.
Nhưng không ai điều tra ra rốt cuộc là ai đã khiến anh ta trở thành như vậy.
Chỉ có tôi, là nhận được một email nặc danh.
“Lục Hữu Phong là vì đi tìm cô nên mới bị tôi dụ đi. Nghe nói cô cũng từng bị hắn bắt nạt ở trường, vậy thì coi như tôi thay cô trả thù rồi.”
…
Có vài lần, tôi vẫn không tránh khỏi việc nhìn thấy anh ta.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi mãnh liệt đến đáng sợ, cảm xúc trong đó quá phức tạp, mỗi lần nhìn thấy đều khiến tôi giật mình.
Tôi và anh ta, đời này đã không còn khả năng quay về điểm ban đầu.
Anh ta biết điều đó.
Và anh ta sẽ sống hết phần đời còn lại trong sự hối hận.
…
Tôi thi đỗ đại học.
Từ từ rời xa ngôi nhà ấy, càng không gặp lại Lục Hữu Phong.
Chỉ là, dù đi đến đâu, tôi vẫn giữ liên lạc với Tả Hữu.
Rõ ràng cả hai cách nhau rất rất xa, nhưng tôi lúc nào cũng có những câu chuyện không đầu không cuối để nói với cậu ấy.
Tả Hữu còn cùng tôi đến trước mộ Lục Vô Nguyệt.
Nói thật, đến bây giờ tôi vẫn không thể bình thản khi đối diện với bức ảnh của cô ấy.
Có khi, cậu ấy còn bay qua vài thành phố chỉ để gặp tôi.
Gặp nhau rồi, cũng chỉ ăn một bữa cơm như những người bạn bình thường.
Gia đình cậu ấy hình như rất sóng gió.
Khác với tôi, cậu ấy phải tranh giành gia sản, phải luôn đề phòng những đe dọa đến từ anh em ruột thịt.
Sau đó nữa, tôi bắt đầu đi làm.
Mỗi tháng, tôi đều lấy danh nghĩa Lục Vô Nguyệt để quyên góp cho trường tiểu học vùng khó khăn.
Về sau, quyên góp nhiều hơn, tôi còn xây cho họ hẳn một tòa nhà.
Tôi cũng thường xuyên tham gia các hoạt động chống bạo lực học đường.
Tôi không biết làm như vậy có thể an ủi được linh hồn của Lục Vô Nguyệt ở nơi xa hay không.
Nhưng có những chuyện, đã làm rồi thì cứ làm thôi0
…
“Dạo này trông cậu không được vui lắm.”
Trong quán lẩu, người đàn ông ngồi đối diện tôi.
Hơi nước bốc lên, che khuất nửa khuôn mặt cậu ấy.
Không giống thời đi học với mái tóc dài che kín mắt, bây giờ cậu ấy trông gọn gàng, dứt khoát hơn nhiều.
Ngũ quan vốn đã rất nổi bật.
Nay phô bày ra như thế, tự nhiên sẽ thu hút không ít ánh nhìn của người khác giới.
Tôi gật đầu.
Công việc có áp lực, những chuyện cũ không hay cũng vô thức trồi lên trong đầu.
“Vậy thì ăn nhiều vào.”
Trong bát tôi xuất hiện một lát thịt bò.
Tôi nhìn, rồi bỗng bật cười, ngẩng lên nhìn cậu ấy.
“Giờ có phải nên gọi là Tả tổng rồi không? Cậu giỏi thật đấy.”
Cậu ấy đã quay về vòng tranh đấu của gia tộc, hơn nữa còn làm rất tốt, cậu ấy lúc này đã không cần phải che giấu bản thân nữa.
Trong tiệc cuối năm của công ty, tôi cũng từng thấy cậu ấy xuất hiện trong danh sách khách mời.
Người đàn ông đối diện giơ hai tay đầu hàng.
“Tha cho tôi đi, khi ăn với cậu tôi không muốn nói chuyện công việc nữa đâu.”
Tôi hì hì cười.
Quán lẩu lúc nào cũng tràn ngập không khí ấm áp.
Ăn xong, tôi dậm dậm chân trên nền tuyết.
“Lạnh thật.”
Người bên cạnh cúi đầu nhìn tôi, rồi tháo khăn quàng cổ của mình quấn quanh cổ tôi.
“Oa, thế này ngại quá.”
Miệng thì nói vậy, nhưng tôi đã vùi mặt vào khăn của cậu ấy.
“Bớt giả vờ đi.”
Cậu ấy hừ nhẹ một tiếng, phủi đi những bông tuyết trên đầu tôi.
Bên kia đường, dường như có người đang nhìn chúng tôi.
Đó là một đôi mắt tuyệt vọng và t.h.ả.m hại.
Tôi không để ý.
Còn Tả Hữu thì bước lên một chút, che khuất tầm nhìn của người đó.
“Đợi qua lễ, lại quyên thêm cho trường tiểu học của Lục Vô Nguyệt một thư viện nữa đi.”
“Ngôi trường đó tôi thấy chuẩn bị khá tốt, cậu đúng là có tâm.”
“Ừ.”
“Tôi biết những tội lỗi trên người mình là thứ không bao giờ gột rửa được.”
“Nếu không thể dùng cái c.h.ế.t để chuộc tội, thì ít nhất tôi không muốn những chuyện như thế lại tiếp tục xảy ra với từng sinh mệnh nhỏ bé khác.”
…
Gió lạnh mùa đông dường như ngày càng mạnh hơn.
Dòng người cuồn cuộn như chuẩn bị đón một mùa xuân mới.
Tuyết tùng bất chợt rơi xuống.
Không biết lại mang đi mùa thu của ai.
(Hết)