Chương 1

Cập nhật lúc: 24-04-2026
Lượt xem: 95

Tôi không tận mắt thấy bức ảnh Lý Cẩn Chi đi dạo trong tiệm váy cưới với người phụ nữ khác, vì lúc đó tôi đang ở trong một bữa tiệc rượu với các nhà đầu tư.

Giữa không khí chén thù chén tạc, tôi đang tranh thủ từng chút một để thuyết trình với các ông chủ về điểm lợi nhuận và chu kỳ hoàn vốn của dự án mới.

Đúng lúc ấy, cô gái đi cùng một nhà đầu tư bỗng thốt lên một tiếng kinh ngạc, thu hút sự chú ý của cả bàn tiệc.

Tôi quay sang nhìn, cảm thấy khuôn mặt cô ta  chút quen quen nhưng không nhớ rõ đã gặp ở đâu.

Cô ta chạm nhẹ vào màn hình điện thoại, ái ngại nói: “Ôi dào, tôi vừa tình cờ thấy một bức ảnh, hình như là anh Lý thì phải. Cô bạn thân của tôi vừa gửi qua, thấy anh ấy đang cùng tiểu thư nhà họ Đường đi xem váy cưới. Xem ra là sắp  tin vui đến nơi rồi…”

“Cô Giang này, cô và anh Lý chia tay rồi à?” Cô ta bất chợt chớp mắt, tò mò hỏi tôi.

Trong phút chốc, tất cả ánh mắt trong phòng bao từ dò xét, nghi hoặc đến hả hê đều đổ dồn vào tôi.

Cô ta lại che miệng cười khéo: “Cũng phải, nếu không phải nể mặt anh Lý…”

“Nghịch ngợm vừa thôi.” Người đàn ông ngồi cạnh ngắt lời cô tarồi quay sang tôi: “Cô Giang, con bé này còn trẻ người non dạnói năng linh tinh. Nào, ly này tôi kính cô.”

Tôi nâng ly rượu lên, mỉm cười lịch thiệp: “Những năm qua, thành tựu của Vân Sáng trong mảng dữ liệu thông minh là điều ai cũng thấy rõ. Nếu dự án này không  giá trị, chắc hẳn chừng này người ngồi đây cũng không rảnh rỗi đến mức lãng phí thời gian như vậy.”

Hiện tại, Vân Sáng đang đấu thầu dự án nền tảng AI thông minh của Ngân hàng Trung ương, và đã đến giai đoạn then chốt.

Suy nghĩ một lát, tôi bổ sung thêm: “Tất nhiên, nếu các vị ở đây vì nể mặt Cẩn Chi, tôi cũng chân thành cảm ơn mọi người vì đã cho Vân Sáng cơ hội này để được đứng trước mặt các vị.”

Tiếng ly chạm nhau lanh lảnh va đập vào tâm trí tôi.

Tôi cố ép mình không được nghĩ đến cái gọi là tiệm váy cưới kia lẽ là cô ta nhìn nhầm thôi.

Rõ ràng trước khi tôi ra khỏi cửa, anh còn dùng hai ngón tay móc nhẹ vào chiếc khăn quàng cổ của tôi, ánh mắt dù  chút lười nhác nhưng vẫn không quên dặn tôi về sớm.

Khi ngẩng đầu lên khỏi bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, tôi bất ngờ thấy một người xuất hiện trong gương.

Đến lúc này tôi mới nhớ ra mình đã gặp cô ta ở đâu. Đó là chuyện của bảy năm trước, khi tôi và Lý Cẩn Chi mới bắt đầu ở bên nhau.

Dường như việc làm tôi bẽ mặt trên bàn tiệc vẫn chưa đủ, cô ta vừa dặm lại son môi trước gương, vừa cười nũng nịu: “Tôi đã bảo rồi mà, đám công t.ử đó chỉ chơi bời cho vui thôi, cuối cùng vẫn phải kết hôn theo sắp xếp của gia đình. Có những người đúng là tâm cao hơn trời.”

“Ồ, cô học vấn cao cơ mà? Cô Giang đây tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh hẳn hoi, chẳng phải cuối cùng vẫn dựa vào đàn ông giống tôi sao? Khác biệt duy nhất là người đàn ông của cô lợi hại hơn một chút mà thôi.”

Tôi thản nhiên đáp: “Cô Mai này, đợi khi nào cô ngồi được vào vị trí của ông chủ Vương rồi hãy đến đây nói chuyện với tôi.”

Ông chủ Vương chính là người b.a.o n.u.ô.i cô ta hiện tại.

Sau này tôi mới biếttrước khi Lý Cẩn Chi ở bên tôingười đi theo anh chính là cô Mai này.

Chỉ  điều lúc đó cô ta mới theo anh được ba ngày. Cô ta dò hỏi khắp nơi rồi đinh ninh rằng tôi là kẻ đã cướp đi “mối làm ăn” của mình, thế nên mới thù hằn đến tận hôm nay.

Dù sao thì việc được đi theo Lý Cẩn Chi là cơ hội mà bao người  cầu cũng không được. Với những người như anh, chỉ cần kẽ tay lọt ra một chút lợi ích cũng đủ cho người bình thường sống sung túc mấy đời.

Hồi đó, cô ta chuyển sang cặp kè với một người bạn khác trong hội của Lý Cẩn Chi, cốt chỉ để được gặp tôi một lần. Gặp rồi, cô ta cố tình dùng lời lẽ khích bác, khiêu khích. Tôi lúc ấy mới hai mươi tuổi, tình cảm dành cho Lý Cẩn Chi vẫn còn nồng nhiệt và thuần khiết nhất, nên đã mượn cớ đó để giận dỗi. Còn anh thì vừa dỗ dành, vừa chiều chuộng, cười nói nhận lỗi với tôi.

Về sautôi không bao giờ gặp lại cô Mai này nữa.

Không ngờ qua bao nhiêu năm, cô ta vẫn để tâm chuyện cũ đến vậy.

Cô ta giậm chân xuống sàn, đôi giày cao gót Dior màu đỏ rượu vang gõ xuống sàn kêu cồm cộp. Lúc quay người rời đi, cô ta còn ngoảnh lại: “À phải rồi cô Giang, cô chắc là chưa thấy bức ảnh đó đâu nhỉ? Tôi gửi qua cho cô rồi đấy, nếu cô chưa chặn tôi. Đừng khách sáo nhé.”

Tôi nhếch mép, làm sao tôi  thể kết bạnvới loại người như cô ta. Thế nhưng một lát sau, điện thoại rung lên báo  tin nhắn hình ảnh.

Hồi lâu sau tôi mới mở máy, không kìm được mà nhìn thật kỹ. Người đã kề cạnh bên gối bao đêm, người thân thuộc đến thế, chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra ngay.

Tôi thành thục nhấn nút lưu ảnh, sau đó chặn cô ta.

Thực ratôi còn lưu một bức ảnh khác chụp Lý Cẩn Chi bên cạnh một người phụ nữ. Trong bảy năm dài đằng đẵng mà cũng thật ngắn ngủi ấy, dường như mỗi bức ảnh đều dự báo trước kết cục không mấy tốt đẹp của tôi và anh.

Nhưng dù chưa bao giờ được ai ủng hộ, đó vẫn là tình yêu chân thành nhất của thời thanh xuân trong tôi.

Những tình cảm từng được tô vẽ đậm sâu ấy lẽ đã đến lúc phải hạ màn rồi.