Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Sau này, ngay cả tan làm ngày thường anh cũng thường xuyên không về nhà:
“Gần đây mới gia nhập hội nhiếp ảnh, mọi người hẹn nhau cùng đi chụp cảnh đêm, cơ hội hiếm có.”
Thời gian ăn cơm tối cùng tôi và Niệm Niệm, dần dần trở thành xa xỉ.
Mỗi lần trở về, trong mắt anh đều lấp lánh ánh sáng, không kịp chờ đợi mà kể cho tôi nghe những điều mắt thấy tai nghe khi đi chụp ảnh.
“Em đoán xem hôm nay anh gặp ai ở bờ hồ? Một giáo viên cực kỳ am hiểu về bố cục, bọn anh trò chuyện cả buổi tối, còn chụp được cả sao nữa.”
Tôi im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu hùa theo.
Dù sao cũng là sở thích, ngăn cản thì không hay lắm.
Mãi đến một lần điện thoại anh không khóa màn hình, tôi liếc thấy một tấm ảnh chụp chung trong album, cô giáo kia tóc dài xõa vai, đứng bên cạnh anh, hai người dựa vào nhau rất gần, nụ cười đầy ăn ý.
Mà xem lại định vị gần đây của anh, hầu như địa điểm của mỗi bức ảnh cảnh đêm đều trùng khớp với cô ta.
Tôi khéo léo nhắc một câu: “Hội nhiếp ảnh của các anh… chỉ có hai người thường xuyên hoạt động cùng nhau thôi sao?”
Anh xua tay không chút để ý, bật cười thành tiếng:
“Ây da, người ta có gia đình rồi, con cái cũng học tiểu học cả rồi, em nghĩ đi đâu thế?”
Ngay sau đó, tôi cũng cảm thấy mình quá nhạy cảm.
Tình cảm bao nhiêu năm nay, sự giáo d.ụ.c của anh, nhân phẩm của anh, tôi chưa bao giờ nghi ngờ.
Huống hồ anh thương con gái như vậy, bố mẹ chồng lại sống ngay bên cạnh, sao anh dám làm ra chuyện phản bội gia đình chứ.
Nhưng hiện thực chưa bao giờ vì tin tưởng vào điều tốt đẹp mà nương tay.
Người quá mềm lòng, quá tin tưởng, rốt cuộc cũng sẽ bị hiện thực dạy cho một bài học nhớ đời.
Năm Niệm Niệm ba tuổi, tôi tự tay x.é to.ạc mọi giả dối.
Anh thực sự ngoại tình, đối phương chính là cô giáo kia, mối quan hệ này đã giấu giếm từ rất lâu rồi.
Hôm đó là ngày đen tối nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi nhất thời hồ đồ, đầu tư tiền tiết kiệm vào chứng khoán, gặp phải thị trường lao dốc, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã lỗ hơn mười vạn tệ.
Hợp đồng dài hạn tưởng chừng đã chắc chắn, khách hàng đột nhiên thông báo:
“Xin lỗi, quy trình công ty thay đổi, việc hợp tác tiếp theo phải chấm dứt.”
Tiền bạc thua lỗ, sự nghiệp trắc trở, cú sốc kép khiến cả người tôi không gượng dậy nổi.
Đúng lúc hôm đó Lục Thừa Vũ đi công tác xa, trong nhà trống huếch trống hoác, chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi tùy tiện tìm một lý do, không sang nhà bố mẹ chồng, cũng không đón Niệm Niệm về.
Cả một ngày, tôi không ăn nổi một miếng cơm.
Bụng đói đến đau thắt, trong dạ dày như có lửa đốt, nhưng tôi chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
Tôi co ro trong chăn, trong lòng tràn ngập hoảng loạn.
Không biết phải thú nhận với Lục Thừa Vũ thế nào về việc bản thân vì tham lam mà làm mất nhiều tiền như vậy.
Cũng không biết đi đâu tìm một khách hàng lớn khác để bù đắp tổn thất lần này.
Trong lòng vừa hoảng vừa loạn, suy sụp đến mức không thở nổi.
Do dự rất lâu, tôi vẫn định gọi điện cho anh.
Là bạn đời, anh có quyền được biết lỗi lầm tôi gây ra.
Hơn nữa sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn mong anh có thể an ủi tôi một câu.
Điện thoại reo, không ai nghe máy.
Tôi gọi liên tiếp mấy cuộc, đều không có người trả lời.
Trong lòng tôi càng lúc càng bất an.
Bình thường ở nhà, giờ này điện thoại anh luôn không rời tay.
Hôm nay sao lại không nghe máy sớm thế này?
Tim tôi thắt lại trong nháy mắt, hoảng đến mức suýt không thở nổi, sợ anh xảy ra chuyện gì bất trắc.
Tôi ấn phím gọi đi gọi lại hết lần này đến lần khác.
Nhưng trong ống nghe chỉ có tiếng báo không người bắt máy lạnh lẽo.
Mãi đến lần gọi thứ hai mươi, điện thoại cuối cùng cũng được kết nối.
Nhưng kỳ lạ là, đầu dây bên kia hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của tôi, giống như vô tình ấn nhầm nút nghe.
“Em nghe anh nói, bây giờ ly hôn, anh sẽ chẳng được lợi lộc gì cả.”
Tim tôi run lên bần bật, là giọng của Lục Thừa Vũ.
Tôi nín thở ngay tức khắc, bàn tay cầm điện thoại run rẩy đến mức suýt không cầm nổi.
Anh đang nói chuyện với ai?
Người đàn ông đã bầu bạn với tôi nhiều năm như vậy, chẳng lẽ thực sự đã phản bội tôi?
Giọng nói của Lục Thừa Vũ tiếp tục truyền đến: “Bố mẹ anh cũng sẽ không đồng ý đâu, ông bà rất thích Tô Tĩnh.”
Giây tiếp theo, một giọng nữ vừa sắc nhọn vừa tủi thân vang lên:
“Vậy còn em thì sao? Em mặc kệ, em bắt buộc anh phải ly hôn!”
Lục Thừa Vũ lập tức dịu giọng, kiên nhẫn dỗ dành:
“Em đừng vội, ly hôn không phải chuyện một hai ngày là xong được, hay là chúng ta ra nước ngoài giải sầu trước nhé? Không phải em muốn mua túi xách sao? Anh đưa em đi mua mấy cái.”
Ra nước ngoài?
Tôi chợt bừng tỉnh, mấy hôm trước anh còn vẻ mặt nghiêm túc nói với tôi, gần đây phải đi công tác một tuần.
Hóa ra hoàn toàn không phải đi công tác, mà là đi cùng người phụ nữ khác.
Tim tôi quặn thắt lại thành một đoàn, đau đến mức sắp không thở nổi.
Tôi ấn chặt lồng ngực, thở hổn hển, c.ắ.n răng cố gắng tiếp tục nghe những lời mật ngọt của anh và người khác trong điện thoại.
Đợi đến khi tôi nghe rõ mồn một câu nói kia: “Anh đã sớm không còn yêu cô ta nữa rồi, chẳng qua là sống tạm bợ qua ngày mà thôi.”
Tôi không thể kiềm chế được nữa, mạnh mẽ vung tay, ném mạnh điện thoại xuống đất.
Tôi vùi đầu vào gối, khóc đến lạc cả giọng.
Trong đầu lúc này chẳng còn suy nghĩ gì nữa.
Ánh mắt trống rỗng rơi vào chiếc điện thoại bị đập nát kia.
Màn hình nứt toác thành mạng nhện.
Giống như hạnh phúc mà tôi từng cho là kiên cố không thể phá vỡ, chỉ sau một đêm, đã hoàn toàn tan vỡ, không bao giờ chắp vá lại được nữa.