Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
11
Hoắc Thâm vẫn luôn canh bên ngoài chiếc thùng.
Nghe thấy nhịp thở của Thẩm Châu thay đổi
Anh biết, cô đã tỉnh.
“Châu Châu, đừng sợ… chúng ta cùng đi…”
Sau khi làm tôi ngất đi, anh ta nhét tôi vào chiếc thùng mang theo.
Cuộc gọi tôi gọi cho Hoắc Cảnh… cũng bị anh ta cúp máy.
Ở đầu dây bên kia, Hoắc Cảnh liên tục hỏi có chuyện gì.
Nhưng Hoắc Thâm không hề để ý.
Anh ta vứt điện thoại đi.
Cũng ném hết những thứ có thể định vị trên người tôi.
Anh ta muốn mang tôi đi.
Anh ta đã liên lạc sẵn một chiếc tàu chui.
Chỉ cần lên tàu
Chúng tôi có thể rời khỏi Hải Thị mà không cần hộ chiếu, không ai hay biết.
Đến một nơi… không ai nhận ra chúng tôi.
Đến lúc đó
Châu Châu… sẽ chỉ có thể dựa vào một mình anh ta.
“Hoắc Thâm… thả tôi ra…”
Tôi vẫn không ngừng cầu xin.
Nhưng anh ta chỉ dịu giọng dỗ dành.
Anh ta không thể thả tôi ra.
Bên ngoài… khắp nơi đều đang tìm chúng tôi.
Nếu thả tôi
Tôi chắc chắn sẽ bỏ trốn.
Khi sắp đến bến cảng
Hoắc Thâm không nhịn được mà nở nụ cười.
Anh ta sắp được bắt đầu lại với tôi rồi.
Nhưng ngay khi vừa đặt chân đến
Một lực mạnh bất ngờ đè anh ta xuống đất.
“Hoắc Thâm, đồ khốn!”
Ngực Hoắc Cảnh phập phồng dữ dội.
Ngay khi nhận được cuộc gọi của tôi, anh đã nhận ra có gì đó không ổn.
Lập tức kiểm tra camera.
Quả nhiên nhìn thấy cảnh Hoắc Thâm dùng thuốc mê với tôi.
Đầu ngón tay anh vẫn còn run.
Chỉ thiếu một chút…
Chỉ một chút nữa thôi
Anh đã vĩnh viễn không thể gặp lại tôi.
Anh liên tiếp đấm Hoắc Thâm mấy cú.
Khi liếc thấy chiếc thùng lớn
Anh lập tức chạy đến mở ra.
Tôi mắc chứng sợ không gian kín.
Ở trong bóng tối quá lâu… sẽ xảy ra vấn đề.
“Châu Châu! Tỉnh lại đi! Em có sao không?!”
12
Tôi cảm nhận được có người đỡ mình dậy.
Một bàn tay ấm áp che lên mắt tôi.
“Đừng sợ… tôi đến rồi.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc…
Không hiểu sao tôi thả lỏng.
Rồi hoàn toàn rơi vào hôn mê.
Khi tỉnh lại lần nữa
Đã là nửa đêm.
Tôi được đưa đến bệnh viện tư.
“Hoắc Cảnh… sao anh lại ở đây?”
Tôi cảm thấy trên chăn có thứ gì đó đè xuống.
Cúi đầu nhìn…là Hoắc Cảnh.
Dưới mắt anh có quầng thâm, trông khá tiều tụy.
Anh nói… vì lo cho tôi nên không rời đi.
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Nghỉ một lúc, tôi nhớ lại chuyện trước khi ngất.
“Hoắc Thâm… xử lý thế nào rồi?”
Chuyện anh ta bắt cóc tôi…
Lớn hay nhỏ… đều tùy cách xử lý.
“Tôi giao anh ta cho cảnh sát rồi.”
Câu trả lời của Hoắc Cảnh khiến tôi sững lại.
Tôi vốn nghĩ… anh sẽ dàn xếp êm đẹp.
Không ngờ… lại trực tiếp đưa Hoắc Thâm vào đồn.
Giọng anh trầm xuống:
“Chuyện này… không chỉ có Hoắc Thâm.”
“Còn có bàn tay của nhà họ Thẩm.”
Về phía nhà họ Thẩm
Anh không xử lý.
Anh muốn đợi tôi tỉnh lại… để tôi tự quyết định.
Nghĩ đến đám người đó
Tôi không khỏi cười lạnh.
Năm đó họ hại ch//ết mẹ tôi… không để lại chứng cứ, tưởng rằng không ai biết.
Giờ còn muốn làm lại lần nữa
Xử lý luôn cả tôi.
Năm đó mẹ tôi bị hại…
Là vì quá tin tưởng bố tôi.
Nhưng tôi không phải mẹ.
Với bố…
Tôi chỉ có hận, không có yêu.
Tôi lấy ra toàn bộ chứng cứ mình thu thập suốt những năm qua.
Để Hoắc Cảnh cùng giao cho cảnh sát.
Đây không phải là một vụ bắt cóc.
Mà là một vụ mưu s//át có tính toán.
Hoắc Cảnh không hỏi tôi vì sao.
Anh chỉ lặng lẽ giúp tôi nộp toàn bộ chứng cứ.
13
Người nhà họ Thẩm… cũng từng tìm đến tôi trong thời gian này.
Nhưng tất cả bọn họ đều bị vệ sĩ tôi thuê chặn lại trước cửa.
Tôi không gặp ai.
Vừa bật TV lên….
Thứ tôi nhìn thấy… là bản tin phỏng vấn bố tôi.
“Ông Thẩm, gần đây trên mạng liên tục lan truyền tin đồn rằng ông đã sát hại vợ cũ. Điều này có đúng không?”
Đối mặt với câu hỏi đó, ông ta dĩ nhiên phủ nhận, nói chỉ là tin đồn.
Nhưng ngay giây tiếp theo
Ông ta bị cảnh sát áp giải đi ngay trước ống kính.
Trong chốc lát, Thẩm thị bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Khi các cổ đông ồ ạt bán tháo cổ phiếu
Tôi âm thầm cho người mua lại toàn bộ với giá thấp.
Tỷ lệ nắm giữ của tôi tăng lên đến 70%.
Tôi có được quyền quyết định tuyệt đối.
Tôi đăng một bản tuyên bố trên mạng:
“Chuyện của thế hệ trước là chuyện của thế hệ trước. Tôi là tôi. Tôi không tán đồng hành vi của cha mình. Nhưng Thẩm thị là tâm huyết của mẹ tôi, tôi sẽ tiếp quản, sẽ không để Thẩm thị sụp đổ.”
Sau đó, tôi công bố….
Tôi sắp kết hôn với Hoắc Cảnh.
Thẩm thị và Hoắc thị sẽ liên kết mạnh mẽ.
Cổ phiếu Thẩm thị lập tức tăng vọt, ổn định trở lại.
Bố tôi… muốn gặp tôi.
Ông ta đã đề nghị nhiều lần.
Sau khi suy nghĩ, tôi vẫn đồng ý.
Trong phòng thăm…
Chúng tôi gặp nhau lần cuối.
Ông ta già đi rất nhiều.
Nước mắt không ngừng rơi.
“Châu Châu… bố sai rồi, con tha thứ cho bố được không?”
“Con đã không còn mẹ… chẳng lẽ còn muốn không có cả bố sao?”
Ông ta đầy vẻ hối hận.
“Bố biết con hận bố… con cho bố một cơ hội sửa sai được không?”
Tôi lặng lẽ nhìn ông ta.
Tôi biết
Ông ta không phải thật sự biết sai.
Chỉ là biết… mình sắp ch//ết.
Tôi không nói gì.
Chỉ nhìn.
Cuối cùng, ông ta bắt đầu chửi rủa.
Nói tôi vô ơn, máu lạnh, đến cả cha ruột cũng muốn hại ch//ết.
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Đó là lần cuối cùng tôi gặp ông ta.
Sau đó, vụ án năm xưa của mẹ tôi cũng được đưa ra xét xử.
Có tôi – người thân trực hệ – làm chứng.
Cộng thêm đội luật sư hàng đầu tôi thuê.
Người nhà họ Thẩm… đều nhận được cái giá phải trả.
Còn người cha kia của tôi…
Vì không chịu nổi cú sốc
Đã ch//ết trong tù trước khi phiên tòa diễn ra.
Còn đứa con riêng muốn chia tài sản
Tôi công khai nói:
Muốn chia tài sản cũng được.
Nhưng phải làm xét nghiệm huyết thống giữa tôi và bố.
Đáng tiếc
Bố tôi đã bị hỏa táng thành tro.
Không thể làm xét nghiệm nữa.
Khi bước ra khỏi tòa
Người đầu tiên tôi nhìn thấy… là Hoắc Cảnh.
Anh dựa vào cửa xe.
Mỉm cười, vẫy tay với tôi.
Thực ra, tôi cũng từng hỏi anh
Tại sao khi đó lại đồng ý liên hôn với tôi.
Anh nói
Anh đã thích tôi từ rất lâu rồi.
Chỉ là khi ấy…
Trong mắt tôi chỉ có Hoắc Thâm.
Hoàn toàn không để ý đến những người xung quanh.
Mùa hè năm đó, ve kêu râm ran.
Thiếu nữ ngồi dưới gốc cây đọc sách.
Chàng thiếu niên trên tầng vừa thò đầu ra
Đã nhìn thấy cô gái ấy.
Từ đó…
Trái tim không còn nghe theo lý trí nữa.
HẾT