Chương 1

Cập nhật lúc: 07-01-2026
Lượt xem: 30

Mẹ chồng tôi bị mộng du giữa đêm, nhiều lần phá hỏng chuyện “ân ái” của vợ chồng tôi.

Tôi kéo bà ta đến bệnh viện kiểm tra.

Kết quả lại phát hiện ra tất cả chỉ là giả vờ.

Tôi giận đến phát điên, cãi nhau với bà ta trên đường về nhà rồi bị bà ta đẩy mạnh vào dòng xe cộ:

“Đồ yêu tinh, để tao xem mày còn quyến rũ con trai tao bằng cách nào!”

Sau khi tôi chec, mẹ chồng dựa vào giám định tinh thần và chứng chỉ bệnh lý mà thoát tội.

Chồng tôi nhận được khoản tiền bảo hiểm khổng lồ của tôi.

Hắn đổi xe sang, mua hào trạch, rồi rước người mới vào cửa.

Cho đến khi người mới sinh con rồi lại bị mẹ chồng hại chec…

Tôi mới biết, tất cả những chuyện này chẳng qua chỉ là một âm mưu động trời.

Không ngờ, mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh vào đêm đầu tiên bị mẹ chồng “chen ngang”.

1.

Khi cảm giác bị hất văng lên không trung ập đến một lần nữa, tôi theo bản năng bóp chặt lấy Phong Đình đang nằm trên người mình.

Phong Đình khẽ rên lên vì đau, sau đó như để trừng phạt, hắn cắn vào tai tôi.

“Kiều Kiều, đang nghĩ gì thế? Không tập trung gì cả, anh phải phạt em thôi.”

Giọng của Phong Đình vang lên bên tai tôi.

Tôi mở mắt ra, thấy chồng tôi – Phong Đình – đang nằm trên người tôi.

Hắn cắn tai tôi, đôi mắt nhuốm màu dục vọng.

Nhưng tôi chợt ngẩn người ra.

Chẳng phải tôi đã chec rồi sao? Trong lúc cãi vã với mẹ chồng, tôi đã bị bà ta đẩy vào dòng xe cộ.

Bị một chiếc xe ben khuất tầm nhìn đâm bay.

Bảo hiểm của xe tải rất đầy đủ, sau khi tôi chec, công ty bảo hiểm đã bồi thường một khoản tiền lớn cho Phong Đình.

Mẹ chồng thì đưa ra báo cáo giám định tâm thần.

Hóa ra bà ta thực sự mắc bệnh tâm thần nhẹ.

Dựa vào bản báo cáo đó, bà ta thoát khỏi hình phạt hình sự.

Tại đám tang của tôi, Phong Đình khóc lóc thảm thiết.

Họ hàng bạn bè đều an ủi hắn:

“Thật khổ cho cháu, còn trẻ thế này mà đã mất vợ.”

“A Đình à, đừng quá đau buồn, sức khỏe là quan trọng, sau này gia đình còn trông cậy vào cháu đấy.”

“Sắp được thăng chức tăng lương đến nơi rồi, chị dâu đúng là bạc mệnh quá!”

Mẹ chồng không hề lộ mặt, Phong Đình nói với bên ngoài là đã đưa bà ta vào bệnh viện tâm thần điều trị.

Thực chất là hắn sợ bà ta lại gây ra chuyện nực cười ở đám tang, nên đã đưa bà ta đến một khu nghỉ dưỡng sang trọng để tĩnh dưỡng.

Khi bố mẹ tôi đến làm loạn, Phong Đình quỳ xuống trước mặt họ sám hối.

Hắn đưa ngay cho họ mười vạn tệ, lại hứa hẹn:

“Bố mẹ, dù Kiều Kiều không còn nữa, nhưng sau này việc dưỡng già của hai người, con tuyệt đối sẽ không thoái thác.”

Em trai tôi nhìn thấy tiền, lại ngọt xớt gọi Phong Đình là anh rể.

Bố mẹ tôi cũng không biết nói gì hơn, chỉ biết gạt nước mắt bảo tôi số khổ.

Sau khi đám tang hoàn tất, Phong Đình cầm tiền bồi thường và tiền bảo hiểm tai nạn, mua một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố và một chiếc Porsche đời mới.

Rồi hắn lại tìm được một cô gái trẻ trung xinh đẹp tên là Tiền Lộ Lộ.

Phong Đình – người mà bình thường mua cho tôi một thỏi son cũng phải tính toán chi li, vậy mà lại sẵn sàng mua túi xách LV và Chanel cho Tiền Lộ Lộ.

Hắn đưa cô ta đi du lịch khắp nơi, mua vé hạng thương gia, ở khách sạn năm sao.

Tiền Lộ Lộ bị hắn làm cho cảm động, gả vào nhà họ Phong, không lâu sau thì mang thai.

Mẹ chồng và Phong Đình đều rất vui mừng, suốt thai kỳ họ chăm sóc Tiền Lộ Lộ như hầu hạ Thái hậu.

Nhưng đến cuối thai kỳ, mẹ chồng lại “phát bệnh”, khiến Tiền Lộ Lộ sinh non.

Cô ta sinh con xong thì qua đời.

Họ tống tiền bệnh viện một khoản lớn, rồi đưa đứa trẻ mới chào đời về nhà.

Sau đó, hai người họ lại bán nhà, chuyển đến một khu chung cư mới.

Mẹ chồng nghiễm nhiên trở thành “mẹ” của đứa trẻ.

Lúc này tôi mới nhận ra, giữa bà ta và Phong Đình không hề có quan hệ huyết thống, mà chính là quan hệ “tình nhân”.

Từ đó, gia đình ba người bọn họ sống hạnh phúc bên nhau.

Mùa xuân đi dã ngoại, mùa hè đi bơi, mùa thu đi cắm trại, mùa đông đi trượt tuyết.

Hàng xóm láng giềng đều khen ngợi gia đình họ hòa thuận, còn trở thành gia đình kiểu mẫu của khu phố.

Không còn ai nhớ đến Thẩm Kiều Kiều và Tiền Lộ Lộ đã khuất.

Sau đó em trai tôi lại đi tìm Phong Đình đòi tiền, nhưng ngay cả cổng khu chung cư cũng không vào nổi.

Ngược lại còn bị Phong Đình đe dọa:

“Thẩm Hạo, mày còn dám đến làm phiền cuộc sống của tao nữa thì tao báo cảnh sát đấy.”

Sau khi chứng kiến tất cả, tôi không cam lòng đi đầu thai.

Mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về lúc còn sống.

Ngay lúc tôi suýt phát khóc vì vui mừng, giọng của Phong Đình lại vang lên:

“Kiều Kiều, ngồi lên đây nào.”

Phong Đình vươn cánh tay dài ra, tôi xoay người ngồi lên trên người hắn.

Kiếp trước, chính vào lúc này, mẹ chồng đã đột ngột xông vào.

Tôi tức giận mắng bà ta có bệnh thần kinh, còn nhất quyết đòi đưa bà ta đi bệnh viện khám.

Sau đó, mẹ chồng bị bác sĩ vạch trần là không hề bị mộng du, tất cả đều là giả vờ.

Bà ta chỉ là không chịu nổi cảnh tôi và Phong Đình thân mật.

Giữa bệnh viện đông đúc, từng lời mắng chửi liên tục chui vào tai tôi:

“Đồ yêu tinh hại người, ngày nào cũng quyến rũ con trai tao, con trai tao bị mày vắt kiệt rồi, mọi người mau phân xử xem tôi làm thế là đúng hay sai đây!”

Dưới ánh mắt chỉ trỏ của mọi người, tôi bất lực kéo bà ta về nhà.

Ai ngờ bà ta lại giở trò xấu giữa đường, đẩy tôi vào dòng xe cộ, khiến tôi mất đi sinh mạng.

Mở mắt ra lần nữa, tôi thầm thề trong lòng…

Nếu ông trời đã cho tôi một cơ hội trọng sinh, thì tôi sẽ không bao giờ đi vào vết xe đổ đó nữa!

2

Một tiếng “két” vang lên, cánh cửa bị đẩy ra.

Tôi và Phong Đình cùng lúc nhìn về phía cửa.

Mẹ chồng Chu Ái Liên mặt không cảm xúc đi đến trước giường chúng tôi.

Tôi hoảng loạn hét lên một tiếng, Phong Đình ngay lập tức “xìu” xuống rồi vẻ hối lỗi xin lỗi tôi:

“Kiều Kiều, mẹ lại mộng du rồi.”

Nói xong, hắn định xuống giường để đưa mẹ chồng về phòng.

Kiếp trước, khi thấy hắn ngay cả quần lót cũng không mặc, tôi còn cảm thấy hắn không có ý thức về ranh giới nên đã nổi trận lôi đình.

Tôi nhất quyết đòi đưa mẹ chồng đi bệnh viện, từ đó mới khiến bà ta sinh lòng thù hận.

Còn kiếp này, tôi cố tình thở dài một tiếng:

“Chồng ơi, mẹ ngủ một mình cô đơn quá nên mới hay mộng du đấy, hay là để mẹ ngủ cùng chúng mình đi.”

Phong Đình nghe vậy thì ngẩn người.

Trong bóng tối, tôi nhìn về phía khuôn mặt Chu Ái Liên, thấy khóe môi bà ta khẽ nhếch lên.

Biết ngay là mình đã làm đúng.

Phong Đình có chút ngập ngừng nói:

“Vợ ơi, như thế không hay lắm đâu?”

“Chồng ơi, có gì mà không hay, mẹ đẻ và con trai ngủ cùng nhau là lẽ đương nhiên mà. Hồi bé mẹ ôm anh ngủ được, giờ bà bệnh rồi, anh cũng nên ở bên bà chứ.”

Phong Đình đành chậm chạp kéo mẹ chồng lên giường.

Thế là, tôi ngủ ở phía trong cùng, Phong Đình ngủ giữa, mẹ chồng ngủ ngoài cùng.

Mẹ chồng nằm xuống cũng không để yên, hai chân gác lên người Phong Đình.

Lôi tuột cả người hắn về phía bà ta.

Phong Đình thấy tôi không phản ứng gì, mới yên tâm ôm lấy mẹ chồng.

Tôi xoay người, mặt hướng vào tường, chìm vào giấc ngủ sâu.

Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, Phong Đình và mẹ chồng đều không thấy tăm hơi.

“Hỏng rồi!” Tôi bật dậy khỏi giường.

Hôm nay tôi không dậy chuẩn bị bữa sáng, Chu Ái Liên chắc chắn lại kiếm chuyện.

Vội vàng khoác bộ đồ ngủ vào, đẩy cửa ra thì ngửi thấy mùi cơm thơm phức.

Chu Ái Liên nghe thấy tiếng mở cửa, thò đầu ra khỏi bếp nhìn tôi.

Bà ta mặc một chiếc váy hai dây cổ chữ V màu tím đậm.

Đôi gò bồng đảo căng đầy như muốn trào ra ngoài. Vòng eo tuy hơi tròn trịa nhưng vẫn cực kỳ thu hút.

Mái tóc búi cao, dùng một chiếc kẹp cá mập cố định sau đầu, Còn tô son đỏ rực.

Trông vẫn còn rất mặn mà, cực kỳ mê người.

Bà ta cười híp mắt, dịu dàng nói với tôi: “Kiều Kiều dậy rồi à~ A Đình đi làm rồi, mẹ nấu cháo trứng muối thịt nạc, mau đi rửa mặt đi, rửa xong thì ăn lúc còn nóng cho ngon.”

Nói xong, không đợi tôi trả lời, bà ta lại ngân nga điệu nhạc nhỏ, lủi vào trong bếp.

Quỷ tha ma bắt, bộ dạng hớn hở của Chu Ái Liên làm tôi rùng mình.

Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?

Xem ra việc tôi cho bà ta ngủ lại tối qua rất vừa ý bà ta.

Tôi suy nghĩ, chậm rãi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Rửa xong, thấy trên bàn ăn đặt một bát cháo nóng hổi và hai đĩa dưa muối nhỏ.

Tôi ngồi xuống bàn ăn. Cảm ơn Chu Ái Liên: “Con cảm ơn mẹ, mẹ vất vả quá.”

Chu Ái Liên đang ngồi xem tivi ở sofa đằng xa, trên mặt còn đang đắp mặt nạ.

Nghe thấy tôi cảm ơn, bà ta cũng không ngẩng đầu lên, chỉ ậm ừ một tiếng qua quýt. Rồi không thèm đoái hoài đến tôi nữa.

Tôi húp từng thìa cháo, trong lòng nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo.

Ly hôn? Nhà là của Phong Đình, mỗi tháng hắn kiếm được bao nhiêu tiền tôi cũng không biết.

Để chuẩn bị mang thai, tôi đã nghỉ việc. Tiền tiết kiệm cũng tiêu gần hết rồi.

Tôi phải điều tra rõ mối quan hệ giữa mẹ chồng và Phong Đình trong điều kiện bảo đảm an toàn cho bản thân.

Tôi nghĩ đến Tiền Lộ Lộ của kiếp trước.

Tôi có thể trọng sinh, không biết Tiền Lộ Lộ có trọng sinh không.

Tôi chỉ biết cô ta là trẻ mồ côi, kiếp trước khi gặp Phong Đình, cô ta đang học năm tư, là sinh viên ưu tú khoa Luật.

Tương lai đáng lẽ phải vô cùng rộng mở, lại bị Phong Đình gặp được, dùng tiền bạc điên cuồng theo đuổi, mới rơi vào kết cục như vậy.

Tính toán thời gian, hiện giờ chắc cô ta đang học năm ba.

Tôi phải tìm cơ hội đi gặp cô ta trước.