Chương 12
Mẹ tôi: “…”
Hai mẹ con hồi hộp mở Weibo, lập tức thấy mấy cái hashtag kia treo tít trên top, độ hot không hề giảm.
“Thẩm Niệm Niệm, chồng mới của em, đẹp trai quá đi!”
“Em có thể làm cả tuyển tập mấy cảnh đánh nhau của chị ấy luôn, c.h.ế.t tiệt, đẹp trai thế này, có tính đến chuyện lấn sân showbiz không?”
“Từ nay về sau Tư Vân chính là mẹ vợ trong mơ của tôi!”
“A a a Tư Vân cũng ngầu quá, mẹ như vậy cho em xin một tá.”
“Không ngờ cô ấy nhìn dịu dàng là thế mà đánh nhau lại mạnh mẽ đến vậy, tôi đột nhiên hiểu được ý của Tư Vân Mỹ rồi..”
“Nghe nói cả nhà Lục Hiểu Đình đã vào tù, làm tốt lắm, vẫn là chị Niệm của chúng ta giỏi hơn.”
Tôi âm thầm lưu lại tuyển tập mà cư dân mạng làm, trong lòng vui như mở hội. Phải nói là, đúng là không thể không nói. Vì xảy ra sự cố, chương trình “Chạy đi nào mẹ ơi” không thể tiếp tục ghi hình, đành phải dừng lại.
Dù chỉ mới phát sóng ba ngày, sức hút của chương trình đã vượt xa cả mùa trước, khiến đạo diễn vui đến nỗi không ngậm được miệng. Nhưng đồng thời, ông ta cũng lo lắng tôi và mẹ tôi sẽ tìm đến gây phiền phức, yêu cầu xóa bỏ chương trình.
Ba ngày sau khi sự việc kết thúc, mẹ tôi cuối cùng cũng nghiêm nghị gọi điện cho đạo diễn. Đạo diễn hồi hộp: “Chị Tư Vân, có chuyện gì vậy?”
Mẹ tôi khẽ ho một tiếng, trịnh trọng nói: “Không phải có phần thưởng là vé mời xem lễ khai mạc Thế vận hội ở sân vận động Tổ Chim sao? Thấy thằng bé Sanada Yuuki với con gái tôi chơi thân nhau như vậy, cái vé mời đó…”
Đạo diễn: “…”
Ông ta vừa khóc vừa cười, vội vàng đáp: “Tôi sẽ cho người mang đến ngay cho chị!”
Mẹ tôi hài lòng: “Được rồi, đạo diễn.”
Thế là mùa xuân năm sau, ngay khi Thế vận hội Tổ Chim được tổ chức, mẹ tôi liền hào hứng đưa tôi đến đó. Còn bố tôi ư? Tất nhiên là không thể mang ông ấy theo rồi.
Hai mẹ con tôi đi xem trai đẹp mà. Tuy nhiên, khi tôi ngồi xuống hàng ghế đầu tiên, vừa quay đầu lại, tôi bất ngờ nhìn thấy Sanada Yuuki với vẻ mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm, giống như một bức tượng Phật Lạc Sơn khổng lồ đang ngồi đó.
Tôi chào cậu ta: “Chào.”
Cậu ta không để ý đến tôi, nên tôi đành ho nhẹ một tiếng, nói: “Vậy tôi nói tiếng Nhật nhé? Sawadeeka…”
Cậu ta không chịu nổi nữa, bịt miệng tôi lại: “Đó là tiếng Thái đấy đồ ngốc!”