Chương 6

Cập nhật lúc: 28-05-2026
Lượt xem: 0

6

Quả nhiên, linh cảm của tôi rất đúng.

Hôm sau, đoạn video “Cô giáo tiểu học  chồng bị ung thư sau khi qua đời chiếm nhà, bỏ rơi con, mẹ chồng đến đòi công lý lại bị đánh” lập tức lan truyền trên Douyin.

Sau đó lại leo lên bảng xếp hạng hot search của Weibo.

Những cư dân mạng chỉ nhìn sự việc một cách phiến diện, lười tìm hiểu sự thật, chỉ muốn ăn dưa mà không dùng não, khi xem bài báo đầy tính khích động này, liền tức khắc phẫn nộ——

“Loại phụ nữ mặt dày vô sỉ, tàn nhẫn này cũng xứng làm giáo viên sao? Đề nghị đuổi việc!”

“Trời ơi, bà lão chỉ bị cô ta đánh ngã xuống đấy như vậy thôi mà khóc trông tội nghiệp ghê!”

“Đứa trẻ gầy quá, trông cứ như bị suy dinh dưỡng. Nghe nói cô ta  tiền đi Audi, thế mà không  tiền nuôi con à?”

“Phụ nữ như thế phải bắt đi xử tử hình!”

……

Thời gian ngắn sautôi đã trở thành “người nổi tiếng” tai tiếng.

Cư dân mạng thậm chí còn lười tìm hiểu đứa trẻ kia  phải con tôi hay không, căn nhà đó  thật sự là do tôi chiếm đoạt hay không.

Chỉ dựa vào mấy giọt nước mắt giả bộ tội nghiệp của Lưu Quế Hương mà tôi đã bị tuyên án.

Tôi bị bạo lực mạng từng đợt, hàng chục vạn người trên mạng liên tục thóa mạ tôi, còn đến tận trang Weibo chính thức của Bộ Giáo dục để chung tay viết thư, yêu cầu Nhà nước đuổi việc tôi.

Thậm chí còn  tên xã hội đen tại địa phương biết chuyện, còn nói là ra đường phải cẩn thận.

Hễ  dịp gặp một lần là hắn ta sẽ đánh tôi một lần.

Khi tôi đang lưỡng lự xem  nên xin nghỉ vài ngày để trốn gió đầu sóng ngọn gió hay không, thì điện thoại của hiệu trưởng đột nhiên reo——

“Trần Tu Trúc! Cô xem xem hành động của cô đi!”

“Hiện tại, cổng phòng làm việc của tôi chật cứng ngườitoàn là phụ huynh đến xin chữ ký đuổi việc! Họ nói những kẻ cặn bã như cô không xứng dạy trẻ con!”

“Trước tiên, cô hãy nghỉ dạy một tháng, về nhà tự kiểm điểm đi!”

Tôi gấp gáp: “Hiệu trưởng, ngài nghe tôi nói, đứa trẻ đó….”

Vẫn còn chưa nói xong thì đầu bên kia đã “tút tút tút”.

Mẹ kiếp!

Căn cứ vào đâu mà đình chỉ công tác của tôi!