Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Toàn trường im lặng.
Có người đang lau nước mắt.
Khương Đức Thắng ngồi đó, hai tay đặt trên đầu gối, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
“Đồng Đồng, bố có lỗi với mẹ con.”
“Ông không phải có lỗi với mẹ tôi. Ông có lỗi với mạng sống mà bà đã dùng để sống thay ông suốt bảy năm.”
Cuối cùng ông ta cũng khóc. Không phải kiểu gào thét, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ chảy dọc theo nếp nhăn, rơi trên chiếc quần vest 3.000 tệ.
Tôi lấy ra từ ngăn bí mật của thùng giữ nhiệt một chiếc phong bì cuối cùng.
Mở ra.
Một tấm ảnh.
Di ảnh của mẹ tôi.
Không phải ảnh đen trắng, mà là bản màu cô đã rửa lại.
Mẹ mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí, mỉm cười mím môi. Răng cửa bị mẻ một nửa, bà không dám há miệng.
Tôi đặt tấm ảnh đứng cạnh ba tờ giấy nợ.
“Ba tờ giấy nợ này đã được giám định tư pháp và công chứng. 140.000 tệ mẹ tôi trả thay ông, không thiếu một xu. Tôi sẽ thông qua quy trình pháp luật để đòi lại. Số tiền này được đổi bằng mạng sống của bà.”
Tôi quay sang nhìn bà Tô.
“Sợi dây chuyền.”
Tay cô ta vẫn run.
Im lặng vài giây.
Cô ta đưa tay ra sau cổ, cởi móc khóa.
Mặt dây chuyền hoa sen rơi trên bàn, phát ra một tiếng động rất khẽ.
Tôi cầm lên. Lật mặt sau.
Một chữ “Mạnh”.
Nét khắc của bà ngoại. Hơn hai mươi năm rồi, vẫn còn đó.
Tôi đặt sợi dây chuyền trước ảnh của mẹ.
Kiểm sát viên Chu bước tới.
“Ông Khương Đức Thắng, mời ông đi theo chúng tôi một chuyến.”
Khi ông ta đứng dậy, vạt áo vest bị nhăn. Tóc cũng rối. Dưới lớp nhuộm đen lộ ra chân tóc bạc trắng.
Ông ta đi lướt qua tôi.
Dừng lại một chút.
“Đồng Đồng, mẹ con… lúc đi… có đau không?”
Tôi nhìn ông ta.
“Ông xứng đáng để hỏi câu đó sao?”
Ông ta bị đưa đi.
Sảnh tiệc dần trống trải.
Đèn vẫn sáng. Chiếc piano 32.000 tệ mà Đóa Đóa vừa đàn vẫn đứng đó trên sân khấu.
Tôi ngồi lại một mình, trước mặt là ba tờ giấy nợ, một tờ giấy chứng tử, một sợi dây chuyền hoa sen và một tấm ảnh.
Điện thoại rung. Cô gọi.
Đồng Đồng, đến nơi chưa cháu?”
“Đến rồi ạ.”
“Ông ta thì sao?”
“Bị đưa đi rồi ạ.”
“Sợi dây chuyền thì sao?”
“Cháu lấy lại rồi.”
Cô khóc.
Khóc rất lâu.
Tôi không khóc.
Tôi cầm tấm ảnh lên, dùng tay áo lau nhẹ.
“Mẹ, nợ hết rồi. Dây chuyền con lấy lại cho mẹ rồi.”
“Cái quỳ lạy ông ta nợ mẹ, không kịp quỳ trực tiếp. Nhưng không sao. Ông ta có thừa thời gian để từ từ trả.”
Thu dọn đồ đạc, tôi đứng dậy, bước ra khỏi sảnh tiệc.
Bên ngoài trời đã tối.
Gió đêm Côn Minh rất dịu, thổi vào mặt mang theo hương hoa.
Tôi gọi một cuộc điện thoại.
“Cô ơi, giúp cháu lau sạch cái bàn trước di ảnh mẹ nhé.”
“Được.”
“Cháu mua vé tàu sáng mai. Đến nhà chắc là buổi chiều.”
“Cô ra ga đón cháu.”
“Không cần đâu ạ.”
“Cô sẽ ra đón cháu.”
“… Vâng.”
Đồng Đồng.”
“Vâng.”
“Chiếc áo sơ mi hoa nhí của mẹ cháucô giặt sạch rồi, gấp đặt bên cạnh gối của cháu.”
“Vâng. Đợi cháu về.”
Tôi cúp máy.
Màn hình điện thoại tối lại, phản chiếu gương mặt tôi—bình tĩnh đến mức xa lạ.
Tôi bước chậm ra cổng khách sạn. Thành phố lên đèn, dòng xe nối dài như một dải sáng vô tận. Người qua kẻ lại, chẳng ai biết rằng trong một sảnh tiệc phía sau, có một món nợ kéo dài bảy năm vừa khép lại.
Cũng chẳng ai biết, có một người mẹ đã dùng cả mạng sống để trả thay.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Không khí đêm mang theo hương hoa nhè nhẹ, len vào lồng ngực, mát lạnh.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy… mình không còn bị thứ gì đè nặng nữa.
Sáng hôm sau, tôi rời Côn Minh.
Chuyến tàu chạy rất êm. Ngoài cửa sổ, núi non lùi dần về phía sau, từng mảng xanh chồng lên nhau như những ký ức cũ.
Tôi không ngủ.
Chỉ lặng lẽ nhìn.
Nhìn đến khi ánh nắng tràn vào toa tàu, ấm áp đến mức khiến người ta muốn tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Chiều.
Tôi xuống ga.
Cô vẫn đến.
Bà đứng ở đó, giữa đám đông, dáng người gầy đi rất nhiều. Nhưng khi nhìn thấy tôi, mắt bà lập tức đỏ lên.
“Đồng Đồng…”
Tôi bước tới.
Không nói gì.
Chỉ ôm bà thật chặt.
Cái ôm này, đến muộn bảy năm.
Về đến nhà.
Mọi thứ vẫn như cũ.
Chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Bức tường loang lổ. Và… di ảnh của mẹ.
Trước di ảnh, mặt bàn đã được lau sạch sẽ.
Sợi dây chuyền hoa sen được tôi đặt lại ngay ngắn.
Tôi lấy chiếc áo sơ mi hoa nhí từ bên gối.
Vải đã cũ, nhưng sạch sẽ, thơm mùi nắng.
Tôi ôm nó vào lòng.
Lần này, tôi không kìm được nữa.
Nước mắt rơi xuống, thấm vào lớp vải mỏng.
“Con về rồi, mẹ.”
“Lần này… thật sự về rồi.”
Vài tháng sau.
Vụ án kết thúc.
Khương Đức Thắng bị kết án.
Số tiền được thi hành theo pháp luật, từng đồng một được trả lại.
Nhưng tôi biết, có những thứ không bao giờ có thể trả hết.
Tôi không đến phiên tòa cuối cùng.
Cũng không muốn nghe phán quyết.
Vì với tôi, ngày ông ta bị đưa đi khỏi sảnh tiệc, mọi thứ đã kết thúc rồi.
Tôi tìm một công việc ở một thành phố nhỏ.
Không quá bận rộn.
Không quá ồn ào.
Buổi sáng đi làm, buổi chiều về nhà.
Thỉnh thoảng nấu cơm cùng cô.
Thỉnh thoảng mang hoa về thay trước di ảnh mẹ.
Cuộc sống bình thường đến mức… tưởng như chưa từng có sóng gió.
Một ngày nọ.
Tôi ngồi trước bàn, lật lại tấm ảnh cũ.
Mẹ vẫn cười như vậy.
Mím môi.
Không hoàn hảo.
Nhưng dịu dàng.
Tôi chạm nhẹ vào góc ảnh, khẽ nói:
“Mẹ, con sống ổn rồi.”
“Không cần phải sống thay ai nữa.”
“Cũng không cần phải gồng mình nữa.”
Ngoài cửa sổ, gió thổi qua.
Rèm cửa khẽ lay.
Ánh nắng rơi xuống mặt bàn, phủ lên tấm ảnh một lớp sáng ấm.
Giống như có người… đang nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Lần này,
thật sự là kết thúc.
Không phải là cái kết của hận thù.
Mà là cái kết của những năm tháng phải sống thay cho một món nợ.
Và là bắt đầu…
của cuộc đời tôi.