Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cô với Hạ Cẩn Chính lại có chuyện gì rồi? Sao anh ta lại phái người theo dõi tôi?”
Từ Thịnh gọi điện tới, thong thả hỏi.
Năm đó, hai người họ không hề trở mặt công khai.
Bên ngoài thì cười nói nhưng bên trong lại ngấm ngầm hãm hại nhau.
Cho dù biết tôi và Từ Thịnh không thực sự xảy ra quan hệ, nhưng Hạ Cẩn Chính không hề để lộ ra mặt mà âm thầm lên kế hoạch, chơi đểu Từ Thịnh một vố đau đớn.
Từ Thịnh không chỉ mất một khoản tiền lớn mà còn suýt chút nữa phải ngồi tù.
Sau kiếp nạn đó, anh ấy chẳng những không tránh xa tôi mà còn tỏ ra ân cần săn đón, kiên trì muốn “đập chậu cướp hoa”.
Anh ấy đã kiên trì như vậy suốt năm năm trời.
Chuyện Hạ Cẩn Chính có tình mới cũng là do anh ấy nói cho tôi biết.
Có lẽ anh ấy là người không muốn chúng tôi tái hợp nhất trên đời này.
“Ừ, chắc là vì tôi có t.h.a.i rồi, anh ta nghi ngờ anh là cha đứa trẻ.”
Từ Thịnh im lặng mất năm giây.
“Của ai?”
“Không liên quan đến anh.”
Nhận ra giọng điệu mình hơi cứng nhắc, tôi liền đổi chủ đề.
“Anh có thể giúp tôi tìm một luật sư ly hôn được không?”
“Được thôi.”
Ngay sau đó, Từ Thịnh hỏi với giọng điệu lạnh lùng.
“Tần Tang, giúp thì được thôi, nhưng cô phải nói cho tôi biết đứa trẻ đó là con của ai.”
Tôi không hiểu tại sao anh ấy cũng cố chấp muốn truy ra danh tính người đàn ông đó giống như Hạ Cẩn Chính vậy.
Nhưng hiện tại đang cần nhờ vả, tôi đành phải thành thật.
“Tôi làm thụ tinh nhân tạo, đứa bé này cũng nằm trong kế hoạch của tôi. Tôi cứ ngỡ khi cái danh bị ‘cắm sừng’ đã rõ rành rành, anh ta chắc chắn sẽ đồng ý ly hôn.”
Từ Thịnh thốt lên.
“Thụ tinh nhân tạo á?! Sao cô không nhờ tôi giúp?”
“…”
“Nếu tôi có mệnh hệ gì, đứa trẻ này còn có thể thừa kế tài sản của tôi nữa cơ mà.”
” “
“Có lẽ là vì cân nhắc đến việc sinh con khỏe mạnh, giống tốt chăng.”
Tôi tự thấy mình dùng từ rất uyển chuyển, nhưng Từ Thịnh rõ ràng là bị tôi làm cho nghẹn họng. Anh ấy cười khẩy một tiếng, mỉa mai đáp:
“Chê tôi bẩn? Thế chồng cô là Hạ Cẩn Chính thì sạch sẽ đến nhường nào?”
9
Lấy cớ thảo luận về vấn đề luật sư, Từ Thịnh xách theo mấy túi lớn đồ bổ và vật dụng cho bà bầu đến gõ cửa.
“Cô xem còn cần gì nữa không? Hiện giờ bụng tuy chưa lớn, nhưng chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bên cạnh vẫn nên có người chăm sóc, hay là để tôi…”
“Trong nhà có người giúp việc theo giờ, tôi cũng đã thuê bảo mẫu và hộ lý rồi.”
Từ Thịnh nhướng mày, trêu chọc:
“Tần Tang, cô có cần đề phòng tôi đến thế không? Sớm biết cô như bức tường đồng vách sắt thế này, năm đó tôi đã chẳng lịch thiệp mà buông tha cô rồi.”
“Từ Thịnh, chúng ta không thể nào đâu.”
Anh ấy không tiếp lời tôi, ánh mắt khẽ lướt qua bụng dưới của tôi.
“Nếu tôi làm người cha hờ cho đứa trẻ này thì sao?”
“Vậy thì tôi hà tất phải tốn công vô ích, nhất quyết ly hôn với Hạ Cẩn Chính làm gì?”
Tôi vừa định đuổi anh ấy đi thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Từng tiếng một nối tiếp nhau.
Rõ ràng có chuông cửa nhưng người đó lại không nhấn.
Từ Thịnh nhìn tôi một cái, khóe môi nở nụ cười giễu cợt.
“Cô nói xem, không lẽ là Hạ Cẩn Chính chạy tới bắt gian đấy chứ?”
Chẳng đợi tôi phản ứng, anh ấy đã ra vẻ chủ nhà mà tiến lại mở cửa.
Người đứng bên ngoài đúng là Hạ Cẩn Chính.
“Chào người anh em, lâu rồi không gặp.”
Trái ngược với vẻ lãng t.ử bất cần của Từ Thịnh, Hạ Cẩn Chính không chút biểu cảm, ánh mắt sắc lẹm như kim châm vượt qua anh ấy, đ.â.m thẳng về phía tôi.
“Tần Tang, chúng ta vẫn chưa ly hôn.”
“Đứa bé không phải của anh ta.”
Tôi biết với tính cách của Hạ Cẩn Chính, anh ta nhất định phải nhận được một câu trả lời.
“Cha của đứa bé trẻ hơn các anh, cơ thể khỏe mạnh, gia đình không có bệnh di truyền, không hút thuốc, không uống rượu, không có thói quen xấu, học vấn lại cao.”
“Anh ấy thấu hiểu tôi, ở bên cạnh anh ấy tôi thấy rất tự do và thoải mái.”
Đối diện với ánh mắt gay gắt của Hạ Cẩn Chính, tôi nghiêm túc nói.
“Anh ấy thực sự rất tốt.”
Hạ Cẩn Chính lạnh lùng thốt ra:
“Rất tốt? Một kẻ biết rõ cô là phụ nữ đã có chồng, lại từng mắc trọng bệnh mà vẫn mặc kệ sức khỏe dỗ dành cô sinh con để trói buộc cô, loại tiểu bạch kiểm đạo đức suy đồi, nhân phẩm thấp kém, chỉ muốn được phú bà b.a.o n.u.ô.i như thế mà là tốt sao?”
“Anh ấy tốt hay không, không cần đến lượt anh phán xét, tự tôi có thể cảm nhận được.”
Tôi vặn hỏi ngược lại.
“Anh nói anh yêu tôi, nhưng loại tình yêu khiến tôi chẳng cảm nhận được chút gì như thế, thì có còn gọi là yêu không?”
Đứng bên cạnh, Từ Thịnh thong thả bồi thêm một câu.
“Hạ Cẩn Chính, đừng nói như thể cậu đối xử với cô ấy tốt lắm vậy. Nếu cậu thực sự tốt, năm đó cô ấy đã chẳng muốn ngủ với tôi để chọc tức cậu rồi.”