Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
PHIÊN NGOẠI 2: LỤC CẬN TRIỆT
01
Lục Cận Triệt là cháu trai của Lục gia, thái t.ử gia nổi tiếng trong giới Bắc Kinh, từ nhỏ muốn cái gì có cái đó.
Hắn không thiếu gì cả.
Hắn không thể chịu đựng được một người phụ nữ ở bên mình có mục đích.
Trái tim hắn nhiều lần rối bời và mâu thuẫn.
Hắn thậm chí muốn chất vấn Thời Nguyễn.
Tại sao, rốt cuộc là tại sao?
Là còn chưa đủ yêu hắn sao? Là hắn còn chưa đủ tốt sao? Hay là…… cô căn bản chưa từng yêu hắn?
Ngày bị đưa về Lục gia, hắn mờ mịt, hắn luống cuống, hắn nhìn một đám người xa lạ đối với hắn toàn là quan tâm giả dối, hắn sợ hãi.
Hắn khóc lóc gọi tên Thời Nguyễn.
Hắn lao ra cửa, ngã xuống đất, đứng dậy và tiếp tục đuổi theo.
Nhưng Thời Nguyễn cũng không quay đầu lại.
Cô lên một chiếc xe buýt, bỏ hắn lại phía sau.
Nhưng cửa sổ vẫn hạ xuống.
Ánh mắt của người phụ nữ bình tĩnh, nhìn không ra một chút cảm xúc nào.
“Thời Tiểu Thảo… Không đúng, Lục thiếu, anh là Thái t.ử Bắc Kinh, anh nên thuộc về nơi này.”
“Anh không cần đi theo tôi lo lắng về chuyện cơm ăn, nhà ở, quần áo và cả phương tiện đi lại nữa.”
“Sống thật tốt nhé, cỏ nhỏ.”
Xe buýt chạy đi.
Một chiếc xe nhỏ chạy về phía hắn.
Một đám đông tràn ngập vây quanh hắn hết người này đến người khác.
Dưới tác động dữ dội và trong nỗi đau buồn mãnh liệt, hắn bất tỉnh tại chỗ.
02
Hắn tỉnh dậy trên giường bệnh.
Trong mơ mơ màng màng, hình như hắn nghe thấy giọng nói của ông nội và Thời Nguyễn.
“Cô muốn lấy bao nhiêu?”
“Nếu nhất định phải cho tôi, thì hãy đưa cho tôi một trăm triệu……”
Khi tỉnh dậy hoàn toàn, trong phòng bệnh không còn một bóng người.
Hắn nhớ lại tất cả.
Hắn đi chân trần ra khỏi phòng bệnh, vừa vặn nhìn thấy Lục Ngạn Nhan và Tống Thi ở góc hành lang.
Tống Thi sắc mặt u ám:
“Người phụ nữ này chính là vì tiền, há mồm trực tiếp muốn một trăm triệu, cho tiền cô ta lập tức liền đem Cận Triệt trả lại.”
“Cận Triệt xảy ra t.a.i n.ạ.n xe cộ, cô ta cũng không có phản ứng gì.”
“Tình yêu đích thực là gì? Trước mặt tiền tài vô giá trị.”
Sau đó Lục Ngạn Nhan nói gì, hắn cũng không nghe lọt.
Hắn cười ha ha, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.
Thì ra, tình cảm ba năm, còn không bằng con số kia.
03
Khi gặp lại Thời Nguyễn, hắn không khống chế được lời nói ác độc với cô.
Hắn hận cô, nhưng hắn cũng yêu cô.
Hắn cố ý dùng hận ý đi thay thế tình yêu ùn ùn kéo đến kia.
Nhưng cô lại giống như không có việc gì, còn muốn gả cho chú của hắn.
Cô thèm tiền đến thế sao?!
Không tiếc bán rẻ thân thể, không tiếc hy sinh vẻ ngoài, không tiếc lợi dụng tất cả những gì cô có thể lợi dụng.
Thật kinh tởm.
Hắn nhìn mặt cô, nhìn cái cổ mảnh khảnh của cô.
Hận không thể cứ như vậy siết c.h.ặ.t lực độ, bóp c.h.ế.t cô.
Bằng cách này, hắn sẽ không đau khổ nữa.
Nhưng hắn không xuống tay được.
Hắn đem cô hung ác đẩy vào trong màn mưa, vừa giải thoát cô, cũng là vừa giải thoát chính hắn.
04
Nhưng tại sao… tất cả chỉ là hiểu lầm.
Khi biết được tin Thời Nguyễn và Lục Ngạn Nhan đăng ký kết hôn, hắn rốt cuộc cũng không thể đè nén được phẫn nộ trong lòng.
Lần đầu tiên hắn hỏi ông nội:
“Rốt cuộc ông đã cho Thời Nguyễn bao nhiêu tiền?”
Hắn luôn luôn tuân theo lễ nghi, quy củ của gia đình. Phản nghịch như thế, ngoại trừ lúc mất trí nhớ, đây vẫn là lần đầu tiên.
Ông nội nói:
“Ngày cháu xảy ra t.a.i n.ạ.n xe cộ, trong miệng vẫn lẩm bẩm gọi tên đứa bé kia, ông không có biện pháp đành gọi điện thoại cho con bé, nói nguyện ý cho nó một khoản tiền, chỉ cần nó đáp ứng đến thăm cháu.”
“Con bé xin địa chỉ, lúc đến phòng bệnh, cả người nó nghiêng ngả lảo đảo, trông chật vật không chịu nổi, nó không ngủ không nghỉ ở bên chăm cháu mấy ngày.”
“Cho đến khi bác sĩ nói, cháu không sao, sẽ nhanh tỉnh lại, con bé mới định rời đi.”
“Trong lòng ông băn khoăn, dù sao cũng là con bé cứu cháu một mạng, liền lại mở miệng hỏi con bé muốn lấy bao nhiêu tiền?”
“Con bé nói cho nó một trăm triệu… Nhưng sau đó con bé lại nói, nó cũng không thiếu tiền, nó rất cảm ơn cháu đã ở bên nó ba năm kia.”
“Con bé không lấy một xu nào của ông. Con bé ấy là một đứa trẻ ngoan.”
05
Hắn đến cửa hàng của Thời Nguyễn tìm cô.
Nhưng cửa hàng của Thời Nguyễn đã đóng cửa, hắn đợi mấy đêm, cũng không đợi được cô.
Hắn lại đến phòng trọ của Thời Nguyễn.
Người thuê nhà nói với hắn:
Người đó một tuần trước đã xách hành lý đi rồi.
Cô ấy sẽ đi đâu?
Hắn phái người đi điều tra, nhưng cái gì cũng tra không được, tung tích Thời Nguyễn giống như bị người ta cố ý giấu đi.
Hắn biết là Lục Ngạn Nhan làm.
Nhưng hắn không có tư cách đi hỏi Lục Ngạn Nhan, bởi vì Thời Nguyễn là người vợ danh chính ngôn thuận của hắn ta.
Lục Cận Triệt chỉ có thể mỗi ngày nhốt mình trong phòng.
Hắn uống đến bất tỉnh, thần trí không rõ.
Dường như chỉ bằng cách này hắn mới có thể quên đi sự thật rằng Thời Nguyễn đã rời xa hắn.
Tống Thi đến đập cửa, những người khác thay nhau đến trách cứ hắn.
Cửa bị cạy mở.
Trong nháy mắt ánh sáng chiếu vào, phảng phất như đã qua mấy đời, hắn nheo mắt, vừa khóc vừa cười ngã xuống sàn nhà.
Mọi người đều sợ hãi.
Ông nội chống gậy đi vào, giáo huấn hắn:
“Đây là bộ dáng của cháu trai Lục gia sao?!”
“Lục Cận Triệt, cháu đừng chọc ông tức ch*t!”
“Cháu chỉ có một ông nội là ông, cháu mà khiến ông tức c.h.ế.t, cháu sẽ không còn ông nội này nữa!
Lúc này Lục Cận Triệt mới miễn cưỡng quan tâm bản thân một chút.
Nhưng hắn vẫn bỏ trốn vào ngày cưới.
Hắn không thể chấp nhận việc lấy người khác, người duy nhất hắn muốn lấy, vĩnh viễn chỉ có một-Thời Nguyễn.
Nguyễn Nguyễn là người hắn yêu.
Đó là chính miệng hắn nói.
Một mình hắn chạy đến nơi hắn từng ở với Nguyễn Nguyễn.
Nếu không tìm được Nguyễn Nguyễn, hắn nghĩ, hắn sẽ tìm kiếm từng chút, từng chút một.
Cho đến khi tìm được cô ấy.
Dân làng vẫn ở đó và hỏi hắn, vợ hắn đâu?
À, hắn nhớ ra rồi, hắn từng dùng nhẫn làm từ cỏ đuôi ch.ó cầu hôn Nguyễn Nguyễn. Cô đã đồng ý.
Hắn cười và trả lời rằng cô ấy đang đợi hắn ở nhà.
Giống như những ngày trước, Nguyễn Nguyễn luôn chuẩn bị sẵn thức ăn ngon ở nhà, chờ hắn cùng dân làng khiêng xẻng đi làm về.
Hắn rốt cuộc cũng không thể chịu đựng được nỗi nhớ trong lòng nữa.
Hắn đi cầu xin Tống Thi.
06
Tống Thi khóc.
Hắn biết mình quá đáng.
Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Tống Thi không muốn nói, hắn liền ngày đêm quỳ gối trước mặt Tống Thi.
Thái t.ử Bắc Kinh, hắn từ trước đến nay luôn cao ngạo, nhưng bây giờ vì Nguyễn Nguyễn, hắn không màng bỏ đi tôn nghiêm của mình.
Tống Thi mềm lòng.
Cô nói với hắn:
“Nguyễn Nguyễn bây giờ rất hạnh phúc, tôi không rõ cô ấy có muốn gặp anh không.”
Từ “hạnh phúc” làm hắn đau nhói.
Hắn từng nói sẽ cho cô hạnh phúc, nhưng hắn đã thất hứa.
07
Hắnvà Tống Thi cùng đi Thượng Hải.
Thì ra, cô cách hắn gần như vậy.
Lục Cận Triệt nín thở, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bóng hình Nguyễn Nguyễn đang đi về phía hắn.
Người hắn ngày nhớ đêm mong, cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt hắn.
Cô trắng trẻo và đẫy đà hơn, khóe mắt đuôi lông mày vẫn ấm áp như năm đó.
Khi nhìn thấy hắn đến, đôi lông mày dài nhỏ của cô nhíu lại.
Lục Cận Triệt đột nhiên có chút bối rối.
Tay hắn không biết nên đặt ở đâu mới thích hợp.
Hắn trở nên thận trọng, hắn sợ cô sẽ phớt lờ hắn giống như lời Tống Thi nói.
Nhưng cô đã đi đến.
Ánh mắt của hắn thoáng cái liền sáng lên.
Hắn nghĩ, có phải Nguyễn Nguyễn vẫn còn tình cảm với hắn không? Có phải cô cũng giống như hắn, không thể quên đoạn hồi ức tốt đẹp kia?
Nhưng hắn đã sai.
Nguyễn Nguyễn quá bình tĩnh.
Cô có thể bình tĩnh nói ra trước kia của hắn và cô, đồng thời cô nhẹ nhàng nói hắn hãy trân trọng đoạn kí ức này, chôn sâu vào trong lòng.
Cô nói cô yêu cỏ nhỏ.
Nhưng Thời Tiểu Thảo không phải Lục Cận Triệt.
Trong lòng Lục Cận Triệt rất rõ ràng, Nguyễn Nguyễn đã buông tay, cô bây giờ rất hạnh phúc.
Cho nên cô mới có thể mỉm cười với hắn nói ra những lời này.
Thật ra lúc vừa xuống máy bay, hắn đi dạo xung quanh, tình cờ gặp Nguyễn Nguyễn ở một siêu thị.
Hắn vội vàng muốn bước tới, nhưng một người đàn ông đẹp trai đã bước đến trước.
Là Lục Ngạn Nhan tới đón cô.
Cô lập tức khoác lên mình vẻ ngượng ngùng của một cô gái nhỏ, chạy tới, khuôn mặt trắng nõn bĩu môi, nhẹ nhàng đ.á.n.h vào vai người đàn ông.
Người đàn ông nắm lấy tay cô.
Cúi xuống hôn lên má cô.
……
Lục Cận Triệt không biết ngày đó hắn rời đi như thế nào.
Đây là lần đầu tiên hắn nhận ra sâu sắc rằng hắn đã đ.á.n.h mất kho báu trong trái tim mình.
____________________________________________
PHẦN TÁI BÚT
Tôi thấy một tin tức trên bản tin thời sự.
Để ủng hộ di sản văn hóa phi vật thể ở nhiều nơi, thái t.ử Bắc Kinh Lục Cận Triệt đã quyên góp 100 triệu.
Đồng thời hắn đi đến khắp nơi tìm các thợ thủ công sắp tuyệt tích ở các khu vực.
Hắn còn mở các lớp học miễn phí dạy về các nghề thủ công thuộc di sản văn hóa phi vật thể.
Đó chính là ước mơ mà tôi đã cùng với Thời Tiểu Thảo hướng đến.
Một bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm nắm lấy đầu ngón tay tôi.
Cô bé xinh đẹp bĩu môi nhìn tôi:
“Mẹ, mẹ có thể nghiêm túc dạy con được không?”
Tôi định thần lại, mỉm cười xoa đầu con bé rồi nắm tay con bé hướng dẫn nó khâu vá.
Tiếng chuông gió vang lên.
Một nhóm người hùng mạnh tiến vào.
Lục Ngạn Nhan tiến lên trước, hôn nhẹ lên trán tôi như thường lệ:
“Em yêu, nhìn xem anh đã đưa ai tới đây nè?”
Tôi giương mắt nhìn qua.
Nguyễn Nguyễn!
Dì Nguyễn Nguyễn!
Ánh nắng xuyên qua bên ngoài ngôi nhà.
Tôi đón lấy hơi ấm, hạnh phúc nở nụ cười.
HOÀN CHÍNH VĂN