Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cuối cùng Mã Ninh cũng bị tuyên án, năm năm, vợ cũng ly hôn, trắng tay không còn gì, lại còn gánh trên lưng khoản bồi thường khổng lồ, nửa đời sau coi như vô vọng.
Nằm mơ lão cũng không ngờ, một trận chèn ép, chín lần bắt ứng trước tiền, lại lôi ra cả đống chuyện nhơ nhuốc phía sau của lão.
Chắc chắn lão đang hối hận tột cùng rồi.
Giám đốc mới được điều đến vào một tuần sau đó, là một người thuộc thế hệ 9x, rất dễ nói chuyện với chúng tôi.
Mỗi lần đặt vé máy bay đều đặc biệt dặn dò Lưu Sảng: “Nhìn cho kỹ nhé, đừng có đặt nhầm thành vé hạng nhất cho anh đấy.”
Câu nói này đã trở thành trò cười trong công ty, cũng coi như là một lời cảnh tỉnh vậy.
Nhân chuyện này, công ty cũng đơn giản hóa luôn quy trình thanh toán, đặt vé máy bay qua hệ thống sẽ do bên tài chính của công ty trực tiếp thanh toán.
Chuyến bay, giá vé do bên kiểm duyệt quyết định, không còn cái kiểu bắt ứng tiền trước nữa.
Hơn nữa đãi ngộ phúc lợi của công ty cũng được nâng lên, không còn những con mọt khoét vách công ty như sếp Mã nữa, tiền thưởng của chúng tôi cũng nhiều hơn.
Tôi cũng nổi danh trong công ty nhờ vụ hoàn vé, rất nhiều người đều trêu chọc tôi.
Nhờ có cú hủy vé xuất thần hôm đó của tôi, mới làm cho quy trình được đơn giản hóa hơn.
Tôi nghĩ, con người đúng là không thể cứ mù quáng nhượng bộ mãi được.
Câu nói đó, sau này tôi mới hiểu, không chỉ là một lần “phản kháng”, mà là một bước ngoặt.
Hai tháng sau, tôi được điều chuyển sang bộ phận dự án.
Không phải thăng chức gì lớn lao, nhưng là vị trí mà trước đây tôi từng nghĩ mình “không đủ tư cách” để chạm tới.
Trưởng phòng mới nhìn hồ sơ của tôi, cười nói:
“Người dám hủy vé trước mặt cả đám lãnh đạo, chắc cũng không phải kiểu người chỉ biết cúi đầu làm việc.”
Tôi cũng cười, nhưng lần này không còn là nụ cười gượng gạo nữa.
Lưu Sảng thì khác.
Sau chuyện đó, cô ấy im lặng hẳn một thời gian dài.
Không còn cái vẻ lanh chanh, cũng không còn những ánh mắt dò xét người khác.
Một lần trong phòng trà, cô ấy chủ động nói với tôi:
“Chuyện trước kia… xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ấy một lúc, rồi chỉ gật đầu:
“Ừ.”
Không tha thứ kiểu rộng lượng, cũng không trách móc thêm.
Chỉ là… cho mọi chuyện dừng lại ở đó.
Chúng tôi đều hiểu, có những người, chỉ có thể đi cùng nhau một đoạn.
Cuối năm, công ty tổng kết.
Tôi nhận được danh hiệu “Nhân viên cải tiến quy trình xuất sắc”.
Nghe thì có vẻ to tát, nhưng thực ra chỉ bắt đầu từ một lần tôi không chịu nhịn nữa.
Lên nhận thưởng, giám đốc mới đứng bên cạnh, nhỏ giọng trêu:
“Lần sau có chuyện gì, nhớ báo trước cho anh một tiếng nhé, đừng làm anh hết hồn.”
Cả hội trường cười ồ.
Tôi cũng cười theo.
Tối hôm đó, tôi về rất muộn.
Thành phố lên đèn, dòng người vẫn vội vã như mọi khi.
Tôi đứng ở trạm xe, nhìn ánh đèn máy bay xa xa lướt qua bầu trời.
Bỗng nhiên nhớ lại ngày hôm đó — cái ngày tôi run tay bấm nút “hủy vé”.
Khi ấy tôi sợ.
Sợ mất việc, sợ bị đổ lỗi, sợ mọi thứ sụp đổ.
Nhưng hóa ra, điều sụp đổ không phải là cuộc đời tôi.
Mà là cái cách tôi từng sống.
Điện thoại rung lên.
Mẹ nhắn:
“Cuối tuần về ăn cơm nhé.”
Tôi trả lời:
“Vâng.”
Rồi bất giác mỉm cười.
Có những người, sau một chuyện nhỏ mà đánh mất cả đời.
Cũng có những người, nhờ một quyết định rất nhỏ, mà bắt đầu lại cuộc đời của mình.
Tôi không biết tương lai sẽ thế nào.
Nhưng ít nhất bây giờ—
Nếu có ai đó lại bảo tôi:
“Thôi, nhịn đi cho xong chuyện.”
Tôi nghĩ, mình sẽ không im lặng nữa.
Tôi sẽ hỏi lại họ một câu:
“Dựa vào đâu?”
Ngoài kia, một chiếc máy bay vừa cất cánh.
Còn tôi, cũng đang rời khỏi một phiên bản cũ của chính mình.