CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Lâm Thiến vừa rời đi, tôi liền nhận được điện thoại của Hạ Kỳ Niên.
“Bùi Nham đã c.ắ.n câu rồi.”
Tôi không nhịn được thở dài.
Phí công tôi còn đ.á.n.h giá cao anh ta một chút, chuẩn bị hẳn hai phương án.
Kết quả là cùng một chiêu lừa, vậy mà anh ta chẳng có chút cảnh giác nào.
Cũng phải thôi, anh ta sớm đã bị lòng tham làm mờ mắt rồi.
Sao có thể nghĩ tới việc, người mà anh ta tính toán, cùng lúc đó cũng đang dùng chính cách của anh ta để tính lại anh ta.
Ba trăm vạn vừa chuyển đi, Bùi Nham lập tức đem toàn bộ số tiền đó đổ vào “chiếc bánh” mà chúng tôi đã dày công chuẩn bị cho anh ta.
Nhưng vẫn chưa đủ, còn thiếu hai trăm vạn nữa.
Vì vậy Bùi Nham làm liều, bán thẳng căn nhà tự xây ở quê.
Anh ta còn xúi giục bố mẹ móc ra toàn bộ tiền dưỡng già.
Góp đông góp tây, thậm chí không tiếc vay cả tín dụng đen, cuối cùng gom đủ thêm hai trăm vạn, đổ hết vào cái hố không đáy này.
Chưa hết, còn có niềm vui bất ngờ.
Em trai của Bùi Nham thấy có chuyện tốt như vậy cũng đòi tham gia, muốn chia một chén canh.
Năm trăm vạn của Bùi Nham cộng với một trăm vạn vay vốn của Bùi Hâm.
Tổng cộng sáu trăm vạn.
Tôi cười điên cuồng ở nhà vì sung sướng.
Có thể tiến hành bước tiếp theo rồi.
Ba ngày sau, mẹ tôi trực tiếp lấy lý do l.ừ.a đ.ả.o hợp đồng để khởi kiện Lâm Thiến.
Tối hôm đó, Bùi Nham dùng điện thoại của Lâm Thiến gọi cho tôi.
Trong giọng nói của anh ta không giấu nổi sự đắc ý và khiêu khích.
“Thẩm Hy Nguyệt, nghe nói mẹ cô bị lừa ba trăm vạn, tức đến mức muốn kiện Lâm Thiến à?”
“Hừ, mấy người không biết xấu hổ sao?”
“Tôi khuyên cô mau rút đơn kiện đi.”
“Dù xét tình hay xét lý, ba trăm vạn này đều nên thuộc về tôi và Thiến Thiến.”
“À đúng rồi, quên thông báo cho cô.”
“Em gái nuôi Lâm Thiến của cô bây giờ là vợ hợp pháp của tôi.”
“Không ngờ tới đúng không?”
Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay mới tránh được việc bật cười.
Nhưng người ta đã chủ động gọi tới, dĩ nhiên không thể để anh ta diễn độc thoại.
Tôi hắng giọng, giả vờ run rẩy chất vấn anh ta.
“Anh… anh có ý gì?”
Bùi Nham dường như rất thỏa mãn với phản ứng của tôi, cười lạnh đầy âm hiểm.
“Nói thật cho cô biết.”
“Chính tôi bảo Lâm Thiến tiếp cận mẹ cô, xúi giục bà ấy đầu tư.”
“Ba trăm vạn đó bây giờ đã là của chúng tôi rồi.”
“Thẩm Hy Nguyệt, đầu tư thì có thắng có thua.”
“Mấy người dựa vào đâu mà kiện cô ấy l.ừ.a đ.ả.o?”
Anh ta càng nói càng kích động.
“Tôi nói cho cô biết.”
“Không bao lâu nữa tôi sẽ xoay người vươn lên.”
“Đến lúc đó, cô có hối hận cũng không kịp.”
“Thẩm Hy Nguyệt, ngày lành của cô sắp hết rồi.”
“Tự giác rút đơn kiện đi.”
“Nếu tôi vui, sau này còn có thể trả lại cho cô ba trăm vạn này.”
Tôi thật sự không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Nhân vật phản diện trong phim truyền hình thường c.h.ế.t vì nói quá nhiều.
Không ngờ ngoài đời cũng có người như vậy.
“Bùi Nham, cảm ơn anh nhé.”
Bùi Nham im lặng một chút, không chắc chắn hỏi.
“Cảm ơn tôi cái gì?”
“Sau này anh sẽ biết.”
Cảm ơn anh vừa ngu, vừa tự mình để lại chứng cứ, còn giúp chúng tôi kiếm ngược lại ba trăm vạn.
Một tháng sau, Hạ Kỳ Niên chính thức thu lưới.
Dự án marketing truyền thông mới đó không ngoài dự đoán, lỗ sạch.
Sáu trăm vạn của hai anh em Bùi Nham bay sạch.
Theo một cách mà Bùi Nham vĩnh viễn không học được, lặng lẽ quay trở lại tài khoản của mẹ tôi.
Còn vụ kiện của Lâm Thiến, cũng đang tiến hành một cách trật tự.
Chứng cứ đầy đủ, cô ta gần như không có cửa thắng.
Thực ra Lâm Thiến là phương án dự phòng thứ hai của tôi.
Nếu Bùi Nham không mắc câu, chúng tôi cũng có thể thông qua việc kiện Lâm Thiến để lấy lại ba trăm vạn.
Nhưng đã bố trí xong hết rồi, kiện thêm cũng chẳng sao.
Coi như cho Lâm Thiến một bài học.
Buổi tối tan làm, trên đường Hạ Kỳ Niên chở tôi đi ăn, vừa hay đi ngang qua công ty của cậu họ tôi.
Bên đường vây kín một đám người rất ồn ào, không biết xảy ra chuyện gì.
Đến nhà hàng thì Hạ Kỳ Niên nhận được một cuộc gọi.
“Chị à, lại có tin nóng mới rồi.”
Tôi nhướn mày, ra hiệu anh ta nói nhanh.
Hóa ra trong đám người lúc nãy có cả Lâm Thiến và Bùi Nham.
Bố mẹ Bùi Nham biết tiền mất sạch, cho rằng Lâm Thiến là sao chổi xui xẻo, làm hỏng đứa con trai bảo bối của họ.
Khiến họ mất trắng, nhà cũng không còn.
Thế là cả nhà kéo tới công ty gây rối.
Kết quả là làm Lâm Thiến mất việc.
Mất việc lại còn phải đối mặt với kiện tụng, Lâm Thiến tức điên.
Cô ta đứng giữa đường c.h.ử.i nhau tay đôi với cả nhà Bùi Nham.
Trong lúc xô đẩy, không biết ai ra tay trước.
Mẹ của Bùi Nham bị Lâm Thiến đẩy mạnh một cái, loạng choạng lùi ra lòng đường.
Còn chưa kịp đứng dậy, một chiếc xe lao tới với tốc độ cao đã cán qua.
Mẹ Bùi c.h.ế.t tại chỗ.
Tôi tặc lưỡi cảm thán.
“Vậy Lâm Thiến chắc chắn phải ngồi tù rồi?”
“Còn Bùi Nham thì sao, phản ứng thế nào?”
Tôi nhớ rất rõ, Bùi Nham từng xây dựng hình tượng con hiếu thảo.
Hồi còn yêu nhau, mỗi dịp lễ tết, anh ta đều than thở với tôi bố mẹ vất vả thế nào, ám chỉ tôi mua quà cho họ.
Tôi có tiền, cũng lười để tâm đến mấy vòng vo đó của anh ta.
Nhưng giờ mẹ ruột c.h.ế.t rồi, cái mác hiếu t.ử của anh ta chắc lại sắp được lôi ra dùng.
“Bùi Nham đương nhiên là tức giận.”
“Tại chỗ đã muốn bóp c.h.ế.t Lâm Thiến.”
“Nhưng cảnh sát tới rất nhanh, tất cả đều bị đưa đi.”
Tôi gật đầu, không nhịn được thở dài.
Làm ầm ĩ thế này, vụ kiện giữa chúng ta với Lâm Thiến chắc phải kéo dài khá lâu.
Thật đau đầu.
Về đến nhà, tôi nói lại tình hình cho mẹ tôi, quyết định rút đơn kiện.
Dù sao chúng tôi cũng không bị thiệt hại gì.
Ban đầu kiện cũng chỉ là tiện tay trêu chọc tâm lý bọn họ thôi.
Bây giờ Lâm Thiến phải đối mặt với án hình sự, vụ l.ừ.a đ.ả.o của chúng tôi buộc phải xếp sau.
Thời gian chính là tiền bạc.
Gần đây tôi vừa bận làm ăn, vừa phải lo sửa sang hai căn nhà.
Tôi không có thời gian dây dưa với họ.
Phần còn lại cứ để Lâm Thiến và Bùi Nham tự giày vò lẫn nhau.
Kết quả là vừa rút đơn kiện, tôi đã nghe tin Lâm Thiến quay lại kiện Bùi Nham.
Cô ta kiện anh ta l.ừ.a đ.ả.o, xúi giục Lâm Thiến phạm tội.
Hai người giằng co như vậy hơn nửa năm, cuối cùng cũng có kết quả.
Cả hai cùng ngồi tù.
Trong hơn nửa năm đó, gia đình Bùi Nham cũng tan nát hoàn toàn.
Một trăm vạn Bùi Hâm đầu tư vốn là vay tín dụng đen.
Không trả nổi, bọn cho vay nặng lãi ngày nào cũng tới đòi nợ.
Ông bố ruột ít nói của Bùi Nham cũng là người tàn nhẫn.
Ông ta trực tiếp bỏ luôn con trai.
Nửa đêm cuốn hành lý bỏ đi.
Còn Bùi Hâm, sáng sớm hôm sau bị phát hiện c.h.ế.t đuối dưới sông.
Bây giờ, đến lượt Bùi Nham cũng phải vào tù.
Khi tuyên án tại tòa, Bùi Nham đột nhiên ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi ở hàng ghế dự khán.
Anh ta phát điên lao tới.
“Thẩm Hy Nguyệt.”
“Có phải là cô không?”
“Năm trăm vạn của tôi có phải bị cô lừa không?”
Ha, hiếm thật.
Nhà tan cửa nát rồi mà đầu óc anh ta lại thông minh hơn chút.
Đáng tiếc là quá muộn.
Ánh mắt phẫn nộ của Bùi Nham lại chuyển sang Hạ Kỳ Niên đứng cạnh tôi, giọng gào lên đầy ghen tị và oán hận.
“Chỉ vì thằng mặt trắng này sao?”
“Vì một thằng mặt trắng như vậy mà cô hại tôi?”
“Còn hại c.h.ế.t mẹ tôi, phá nát gia đình tôi?”
“Bao nhiêu năm nay tôi đã vì cô mà trả giá bao nhiêu?”
“Cô vậy mà vì một thằng mặt trắng lại bỏ rơi tôi, dồn tôi vào đường cùng?”
Tôi câm nín.
Đúng là bệnh nặng.
Phí công tôi còn nể tình quen biết, đặc biệt dành thời gian tới tiễn anh ta một đoạn.
Hạ Kỳ Niên tiến lên một bước, chắn trước mặt tôi, che đi ánh mắt như muốn phun lửa của Bùi Nham.
Tôi nắm lấy tay Hạ Kỳ Niên, đứng song song với anh.
“Bùi Nham, là tôi xúi giục anh đầu tư sao?”
“Đầu tư có thắng có thua, câu này chẳng phải chính anh nói hay sao?”
“Hơn nữa mẹ anh c.h.ế.t thế nào, anh rõ hơn ai hết.”
“Chỉ là anh không dám thừa nhận lỗi của mình, nên trút giận lên người khác.”
“Còn anh ấy?”
Tôi nghiêng đầu nhìn Hạ Kỳ Niên bên cạnh, giọng không che giấu sự tán thưởng và khẳng định.
“Người ta giàu hơn anh, trẻ hơn anh, giỏi hơn anh.”
“Càng hiểu thế nào là tôn trọng và ranh giới.”
“Là người bình thường ai cũng biết nên chọn thế nào.”
Huống chi cha mẹ Hạ Kỳ Niên đã qua đời vì bệnh từ sớm.
Anh không có anh chị em, càng không có đám họ hàng kỳ quái chờ hút m.á.u.
Hơn nữa…
Anh ấy còn rất nghe lời.
Điều này quá phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời hiện tại của tôi.
Tôi chán ghét phẩy tay như xua không khí, cuối cùng lạnh lùng liếc Bùi Nham một cái.
“Nếu anh không phục, thì tự đi kháng cáo.”
“Đừng có dùng mấy giọt nước bọt hôi hám rẻ tiền của anh phun vào chúng tôi.”
“Làm bẩn quần áo của chúng tôi, anh không đền nổi đâu.”
Tôi không thèm nhìn lại gương mặt ghê tởm đó nữa.
Quay người bước ra ngoài.
Tiếng gào thét tuyệt vọng và không cam tâm của Bùi Nham bị chặn lại hoàn toàn sau cánh cửa.
Mọi chuyện đã kết thúc.
Thứ chờ đợi tôi phía trước là một tương lai rực rỡ hoàn toàn.
Hết.