Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Sáng sớm hôm sau, các nền tảng mạng xã hội bùng nổ tin tức sản phẩm công ty tôi có vấn đề chất lượng, hàng loạt bình luận tiêu cực đổ ập đến.
Cư dân mạng đồng loạt tấn công tôi.
Tôi là người hiểu rõ nhất, sản phẩm của công ty đúng là từng có trục trặc, nhưng đã được xử lý xong từ trước khi lên kệ.
Ngay khi tôi đang sắp xếp đội ngũ xử lý khủng hoảng truyền thông, trợ lý lại hớt hải đẩy cửa xông vào.
“Sếp Thẩm không xong rồi, có người đăng bài trên mạng tố cáo chị chèn ép phụ nữ, cậy thế bắt nạt người khác.”
Tiêu đề bài đăng đập vào mắt đầy nhức nhối.
“Nữ phú thương Thẩm Từ vì chuyện hôn nhân đổ vỡ mà trút giận lên trợ lý nữ, đố kỵ bẩn thỉu lại còn cậy quyền cắt đứt việc học của người ta“
Trong bài viết còn đính kèm vài tấm ảnh chụp màn hình.
Một luồng hơi lạnh chạy dọc từ chân lên đến đỉnh đầu, tôi lập tức hiểu ra, tất cả đều là thủ đoạn của Văn Hoài Ứng.
“Sếp Thẩm, giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Tôi hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải bình tĩnh.
Tôi cầm điện thoại lên, tìm số của Văn Hoài Ứng, đầu ngón tay run rẩy nhấn nút gọi, nhưng trong ống nghe chỉ vang lên giọng máy móc lạnh lẽo.
Anh ta đã chặn mọi cách thức liên lạc với tôi.
Tôi vơ lấy chiếc áo khoác trên ghế, sải bước ra khỏi văn phòng:
“Đi đến trường học của Văn Hoài Ứng.”
Tại hội trường đại học, một buổi lễ quyên góp hoành tráng đang diễn ra.
Tôi đi thẳng lên bục giảng, mọi ánh nhìn đổ dồn vào phía tôi.
Giờ đây ai trong trường cũng biết mối quan hệ giữa Diệp Tô và Văn Hoài Ứng, nhưng chưa bao giờ có ai biết rằng, tôi, Thẩm Từ, mới là vợ hợp pháp của anh ta.
Sắc mặt Văn Hoài Ứng chùng xuống, đôi mắt thanh tú phủ lên một tầng sương lạnh:
“Thẩm Từ, cô đến đây làm gì?”
“Tôi đến xem thử, một vị giáo sư Văn vừa tung tin mật kinh doanh của vợ cũ lên mạng để bôi nhọ, vừa công khai chống lưng cho tiểu tam ở trường học, lúc này trông phong quang, ghê tởm đến mức nào!”
Diệp Tô theo phản xạ lùi lại phía sau Văn Hoài Ứng, anh ta che chở cho cô ta rồi quát lớn.
“Cô nói bậy bạ gì đó? Chúng ta đã ly hôn rồi, nếu cô còn dám ăn nói lung tung ở đây, tôi sẽ gọi bảo vệ đuổi cô ra ngoài!”
Tôi xoay người hướng về phía khán đài, giọng nói vang dội:
“Chào mọi người, tôi là Thẩm Từ, vợ hợp pháp của Văn Hoài Ứng.”
“Văn Hoài Ứng luôn miệng nói mình theo chủ nghĩa Plato, theo đuổi sự đồng điệu về tinh thần, cưới tôi ba năm chưa từng chạm vào tôi, vậy mà giờ đây, trợ lý của anh ta – Diệp Tô, lại đang m.a.n.g t.h.a.i con của anh ta.”
…
Dưới khán đài lập tức xôn xao bàn tán.
Tôi thao tác trên điện thoại, màn hình lớn của hội trường ngay lập tức hiển thị bằng chứng Diệp Tô gian lận học thuật.
Dự án của Diệp Tô hoàn toàn không phải do tôi cắt bỏ.
Mà là vì bị nhà trường phát hiện gian lận, nên phía nhà trường vì muốn bảo vệ danh tiếng mới lặng lẽ dừng lại mà không công khai.
Văn Hoài Ứng chỉ cần kiểm chứng một chút là rõ ràng mọi chuyện, nhưng vì thấy dự án đó liên quan đến tôi, anh ta liền mặc định là tôi đang trả thù.
Văn Hoài Ứng nhìn những tư liệu trên màn hình, lửa giận trong mắt như muốn nuốt chửng người khác.
“Thẩm Từ, vì để trả thù mà cô dám ngụy tạo chứng cứ bôi nhọ Tô Tô, hôm nay tôi nhất định bắt cô phải trả giá!”
Nói xong, anh ta lấy điện thoại gọi ngay cho cảnh sát.
Tôi chẳng chút sợ hãi, ánh mắt dán chặt vào Diệp Tô:
“Văn Hoài Ứng, anh thật sự tin rằng đứa trẻ trong bụng cô ta là của anh sao?”
3.
Lời vừa thốt ra, mặt Diệp Tô lập tức cắt không còn giọt máu.
Văn Hoài Ứng tức giận đến cực điểm: “Bảo vệ, bắt người đàn bà điên này lại cho tôi!”
Cảnh sát nhanh chóng có mặt, đưa tôi về đồn.
Vì Văn Hoài Ứng khăng khăng truy cứu trách nhiệm, tôi bị giam giữ 7 ngày với tội danh vu khống và cố ý gây thương tích.
Nhà họ Văn có gốc rễ thâm sâu tại địa phương, chỉ một câu nói của họ đã khiến tôi không thể giải thích.
Ngày thứ ba bị giam giữ, mẹ của Văn Hoài Ứng bất ngờ đến thăm.
“Nếu không phải vì cô từng cứu mạng Hoài Ứng, nhà họ Văn chúng tôi đời nào chịu cho cô bước chân vào cửa. Một con nhóc bỏ học, dù có kiếm được ít tiền bẩn thì cũng không xứng với nhà họ Văn, lại càng không xứng với Hoài Ứng!”
“Giờ đã định ly hôn rồi thì hãy cuốn xéo cho yên ổn, thế mà còn dám đến trường học gây rối. Cô không sinh được con thì thôi đi, đằng này còn suýt hại c.h.ế.t cháu nội tôi.”
Tôi cười lạnh trong lòng, ngay từ đầu, bà ta đã chẳng bao giờ cho tôi lấy một sắc mặt tốt.
“Tôi không sinh được con là vì con trai bà ba năm nay chưa từng chạm vào tôi đấy. Mà này, bà chắc chắn cô ta đang m.a.n.g t.h.a.i cháu nội bà chứ?”
Hết bảy ngày giam giữ, tôi bước ra khỏi cửa đồn cảnh sát, gió xuân đầu mùa thổi trên mặt mang theo hơi lạnh buốt giá.
Trợ lý đã đợi sẵn ở cửa.