Dấu Chấm Hết Sau Mười Năm

Cập nhật
13-04-2026
Thể loại
Lượt xem
40
Trạng thái
Chưa xác định

Tôi và Giang Triều bên nhau mười năm, trải qua đủ mọi thăng trầm, tan rồi lại hợp, cứ thế dây dưa chẳng dứt.

Chúng tôi xuất hiện trong mọi sự kiện lớn nhỏ của cuộc đời nhau. Tôi hiểu rõ từng thói quen nhỏ nhất của anh, còn anh cũng từng thấy những góc khuất tồi tệ nhất của tôi.

Vào ngày kỷ niệm mười năm, trước mặt bạn bè thân thiết của cả hai bên, anh cuối cùng cũng quỳ một chân xuống trao nhẫn cầu hôn tôi.

Nhưng ngay trong bữa tiệc đó, tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn anh gửi cho một cô gái.

“Anh không yêu cô ấy, nhưng anh phải  trách nhiệm với cô ấy, em hiểu không?”

“Em không hiểu! Đêm qua trên giường anh rõ ràng nói người anh không thể rời xa là em mà! Anh nói phải  trách nhiệm với cô ấyanh cưới cô ấyvậy còn em? Em là cái gì?”

“Người anh yêu là em, như thế vẫn chưa đủ sao?”

Tôi im lặng uống cạn ly rượu trong tay, rồi bảo Giang Triều rằng mình muốn đi vệ sinh một lát.

Điện thoại vẫn đặt trên bàn, chiếc áo khoác của tôi vẫn vắt trên lưng ghế, trong bát là con tôm Giang Triều vừa bóc vỏ cho tôi.

Dưới đáy chiếc ly úp ngược là chiếc nhẫn cầu hôn tôi mới đeo chưa đầy một tiếng đồng hồ.

Tôi đã không quay lại nữa.

Giang Triều, tôi từng nói chia tay rất nhiều lần.

Nhưng người thực sự muốn rời đi, bao giờ cũng chọn cách ra đi trong im lặng.