Nhóc Con Của Chị

Cập nhật
28-05-2026
Thể loại
Lượt xem
0
Trạng thái
Chưa xác định

Lúc ăn Tết, bạn gái mới của bố tôi dẫn con trai đến nhà chúng tôi làm khách.

Mở miệng ngậm miệng đều là muốn giới thiệu bạn trai cho tôi.

Tôi liếc nhìn con trai bà ta: “Cháu thích người giống cậu ấy.”

Mặt bà ta lập tức trông rất khó coi

Con trai của bà ta lại cúi đầu đỏ mặt…

1

Nửa năm sau khi mẹ tôi mất vì bạo bệnh, cha tôi  người bạn đời khác.

Ngày đầu tiên của năm mới, cha đưa bà ta về nhà mà không hề báo trước.

Người đàn bà đó khoảng ngoài bốn mươi,  đôi mắt đẹp tựa hồ ly, giọng rất dịu dàng, phong thái duyên dáng đoan trang.

Bà ta trẻ hơn cha tôi mười lăm tuổi, cứ thủ thỉ to nhỏ bên tai nhau suốt, khiến cha tôi cười ngoác miệng tới tận mang tai.

Chàng trai đi cùng bà ta mặc áo len trắng, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng.

Hắn thừa hưởng toàn bộ vẻ ngoài yêu nghiệt của mẹ mình.

Khuôn mặt này thực sự không hợp với khí chất lạnh lùng của hắn chút nào.

“Tố Tố, đây là dì Giang Mộng của con.” Chắc là sợ tôi không nhận, cha tôi mỉm cười nịnh nọt: “Cô ấy là bạn gái của cha.”

“Ồ, anh chàng đẹp trai này thì sao?” Tôi phớt lờ người đàn bà đang đưa tay về phía mình, ánh mắt rơi vào khuôn mặt của chàng trai phía sau.

Giang Mộng đẩy hắn đến trước mặt tôicười nói: “Giang Yến, mau chào chị đi.”

Cái tên Giang Yến này liền tỏ vẻ ngoan ngoãn nhỏ giọng chào tôi.

Rồi đưa cho tôi túi quà trên tay.

Đó là một chiếc khăn của thương hiệu nổi tiếng.

Tôi cầm lấy ném lên sofa: “Cậu muốn ngồi chỗ nào cũng được.”

Trở về phòng, liền nghe cha tôi thấp giọng giải thích với người đàn bà tên Giang Mộng: “Con gái anh từ nhỏ đã bị mẹ nó nuông chiều. Trước nay vẫn vậy. Nó không cố ý nhắm vào em…”

Giang Mộng cười lấy lòng nói: “Thoạt nhìn con bé không giống anh, so với trong ảnh còn khác hơn nữa.”

Tôi đóng cửa lạithay chiếc váy len màu đỏ tươi ra, dùng thun buộc mái tóc dài ra sau đầu.

Tô son đỏ, trang điểm nhũ mắt đơn giản, khi bước ra, liền khiến cho Giang Mộng đang trò chuyện với cha tôi hơi giật mình.

Sau đó, bà ta cố nở một nụ cười giả tạo, đưa đẩy: “Thực sự em thấy Tố Tố là một người đẹp thanh thuần. Con bé năm nay đã gần ba mươi rồi phải không?”

Tôi mỉm cười: “Không, cháu hai mươi sáu. Dì ơi, dì mới hơn ba mươi tám thôi à?”

Giang Mộng xua tay: “Không đâu, Dì đã bốn mươi mốt rồi.”

“Ồ, nói như vậy khi cha cháu lên cấp ba dì còn chưa chào đời.” Tôi ngồi cạnh Giang Yến, bắt chéo chân, nhặt một quả dâu tây đưa lên môi hắn: “Cậu vẫn đang học cấp ba phải không? Đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn nhiều chút.”

Giang Yến ậm ừ, tai hắn lập tức đỏ bừng.

“Em học trung học năm thứ mấy?”

“Năm cuối trung học.”

“Em đẹp trai như vậy, các bạn nhỏ trong lớp chắc chắn không thể chú tâm học tập nổi nhỉ.”