TÔI LẬP NGHIỆP Ở THÀNH PHỐ, HỌ HÀNG KÉO TỚI ĐÒI HƯỞNG PHÚC

Cập nhật
27-03-2026
Thể loại
Lượt xem
407
Trạng thái
Chưa xác định

Tôi  mức lương năm 8,38 triệu tệ.

Đó là bí mật tôi giấu kín nhất suốt nhiều năm.

Đặc biệt là trước mặt đám họ hàng nghèo túng ở quê.

Vì thế, khi chị họ vòng vo hỏi tôi kiếm được bao nhiêu, tôi không chần chừ nói thẳng:

“Tầm 3.800 tệ một tháng thôi.”

Ở đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng thương hại quen thuộc:

“Ở Thượng Hải mà sống với từng ấy tiền thì khổ lắm nhỉ.”

Tôi vừa định thuận miệng than thở vài câu cho xong chuyện thì điện thoại của mẹ gọi tới, gấp gáp như  cháy nhà.

“Con gái, mau tìm cách tránh đi!

Cả nhà chị họ con mua vé tàu cao tốc lên Thượng Hải rồi.

Họ nói thấy con sống một mình quá vất vả, muốn lên chăm sóc con!”

Tôi cầm điện thoại, cả người như đông cứng.

Chăm sóc tôi?

Hay là muốn tôi nuôi cả nhà họ?

Giọng mẹ tôi run lên trong ống nghe, dồn dập như lửa bén cỏ khô.

“Chiều nay bốn giờ họ tới ga Hồng Kiều, con mau nghĩ cách đi!”

“Tìm cách gì?”

Tôi hỏi lại, giọng lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

Khoảnh khắc hoang mang trôi qua rất nhanh, bộ não của một chuyên viên phân tích ngân hàng đầu tư lập tức vận hành hết tốc lực.

Chạy sao?

Tôi  thể chạy đi đâu được.

Thượng Hải không lớn đến mức cho tôi trốn cả đời.

Công việc của tôi, quan hệ của tôimọi thứ tôi xây dựng suốt nhiều năm đều ở đây.