Chương 1

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 121

Mang t.h.a.i được tám tháng chín ngày, Cố Lê đưa tôi đi khám thai.

Nhưng khi đang trên đường cao tốc, anh ta nhận được một cuộc điện thoại.

“Cố Lê, em về nước rồi.”

Loa ngoài đang bật, tôi nhận ra ngay đó là giọng của Trần Khiết Du.

Tôi lo lắng nhìn sang Cố Lê, quả nhiên, sắc mặt anh ta thay đổi ngay lập tức.

Trở nên căng thẳng, hưng phấn và đầy mong chờ.

“Hôm nay là sinh nhật em, anh  thể đến cùng em không? Em đợi anh ở chỗ cũ.”

“Được, anh tới ngay đây.”

Cuộc gọi kết thúc, trái tim tôi cũng rơi thẳng xuống vực thẳm.

“Đừng đi.” Tôi ngồi ở ghế phụ khóc lóc cầu xin anh, “Cố Lê, anh đã hứa với em rồianh nói anh sẽ quên cô ấy mà.”

Cố Lê tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

“Chỉ là đi đón sinh nhật với cô ấy thôi, cô khóc cái gì mà khóc?”

Có lẽ vì cảm nhận được cảm xúc tiêu cực tột độ của tôi, em bé trong bụng đạp mạnh một cái, tôi hít sâu một hơi lạnh buốt: “Em đau bụng quá…”

Cố Lê khinh thường liếc nhìn tôi: “Đừng  giả vờ!”

“Em đau thật mà!”

Cố Lê cho rằng tôi đang diễn kịch nên càng thêm bực bội, anh ta bất chấp nguy hiểm đạp mạnh chân phanh: “Cút xuống xe!”

Tôi không dám tin vào tai mình, cứ như thể đây là lần đầu tiên tôi thực sự biết con người anh ta.

“Hứa Dạng, cút xuống. Đừng để tôi nói đến lần thứ ba.”

Sắc mặt anh ta cực kỳ âm u lạnh lẽo, giọng điệu cũng là ra lệnh.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi anh ta dùng thái độ này nói chuyện với tôitôi biết mình bắt buộc phải nghe lời, nếu không, kết cục sẽ thê t.h.ả.m đến mức tôi không chịu đựng nổi.

Tôi xuống xe.

Quần ướt đẫm một mảng, nước ối vỡ rồi.

Anh ta đạp ga phóng vụt đi, vội vàng chạy đến mừng sinh nhật người yêu cũ.

Không một lần ngoảnh đầu nhìn lại tôi đang bụng mang dạ chửa, hoảng loạn và bất lực giữa dòng xe cộ tấp nập.

Cho đến khoảnh khắc nàytôi mới hoàn toàn c.h.ế.t tâm.

Hóa ra Cố Lê thực sự không hề yêu tôi.

Tôi thật ngốc, tôi thật ngu, tôi thật hèn hạ!

Vậy mà đến tận bây giờ tôi mới chịu thừa nhận hiện thực.

Hồi nhỏ, Cố Lê từng cho tôi một viên kẹo, trong ký ức của tôi, đó là lần đầu tiên tôi được ăn viên kẹo ngon đến thế.

Nhưng giờ nghĩ lại, đó chẳng qua chỉ là sự bố thí nhất thời của anh ta mà thôi.

Trong mắt anh tatôi chẳng khác gì con ch.ó hoang bên đường.

Tôi vốn dĩ là một đứa con riêng.

Cha không thương, mẹ không muốn, ngay cả ông bà ngoại nuôi tôi cũng chẳng ưa gì tôi.

Họ cho tôi miếng cơm ăn, nhưng lúc nào cũng gọi tôi là “đồ tạp chủng”, oán trách tôi đã hủy hoại cuộc đời của mẹ.

Không  ai yêu thương tôi cả, là Cố Lê đã cho tôi ảo tưởng về việc được yêu thương.

Anh ta từng kéo tôi ra khỏi vũng lầy, không cho phép bất kỳ đứa trẻ nào bắt nạt tôi.

Anh ta còn dùng tiền tiêu vặt mua váy đẹp cho tôi, đưa tôi đi ăn gà rán, ăn hamburger.

Thậm chí miếng cay đầu tiên trong đời tôi, cũng là do Cố Lê chia cho.

Chính vì thế, tôi mới cam tâm tình nguyện đi theo sau anh ta, làm cái đuôi nhỏ, làm đàn em của anh ta suốt 20 năm.

Vốn dĩ anh ta đối xử với tôi cũng khá tốt, giống như đối với đám anh em đi theo anh taanh ta chưa từng để ai chịu thiệt.

Cho đến một buổi tối tám tháng trước, Cố Lê và Trần Khiết Du chia tay.

Anh ta uống say.

Anh ta hôn tôianh ta ngủ với tôi.

Ngày hôm sauanh ta lẳng lặng rời đi không nói một lời.

Tôi giả vờ như không  chuyện gì xảy ra, tiếp tục làm cái đuôi nhỏ của anh ta.

Nhưng một tháng sautôi phát hiện mình  thai.

Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm, lo âu không tên, báo tin này cho Cố Lê.

Trái tim tôi như bị xẻ làm đôi, một nửa bi quan cho rằng Cố Lê chắc chắn sẽ bắt tôi bỏ đứa bé.

Một nửa lại thầm mong đợi, mong chờ Cố Lê sẽ cho phép tôi giữ lại đứa con này.

Cố Lê im lặng vài giây, sau đó nói: “Kết hôn đi.”

Lúc đó tôi ngẩn cả người, vui đến phát khóc.

Tôi ôm chầm lấy anhkhóc đến lem luốc cả mặt mũi.

Anh vừa bực vừa buồn cười nâng mặt tôi lên, vừa lau nước mắt cho tôi vừa chê bai: “Khóc xấu quá đi mất, giống như con ch.ó hoang bên đường vậy.”

Tôi vòng tay ôm cổ anh, vùi mặt vào lồng n.g.ự.c anh.

Anh cười đến rung cả lồng ngực: “Gả cho tôi vui đến thế sao?”

“Vui! Cực kỳ vui! Cả đời này chưa bao giờ vui như thế!”

Tôi kiễng chân hôn anhanh không né tránh, ánh mắt nhìn tôi đầy cưng chiều.

Khoảnh khắc đó, tôi thực sự đã nghĩ rằng, anh cũng yêu tôi.

Nhưng thực tế không phải phim thần tượng, những cái tát của hiện thực luôn đến rất nhanh.

Không  hôn lễ, không  tuần trăng mật, thậm chí không  lời chúc phúc của phụ huynh hai bên.

Tôi và Cố Lê đi đăng ký kết hôn, coi như là đã thành vợ chồng.

Sau khi cưới, tôi mới phát hiện cuộc sống không hề hạnh phúc như tôi tưởng tượng.

Cố Lê căn bản chưa từng buông bỏ Trần Khiết Du, anh ta luôn nhìn ảnh hoặc video của Trần Khiết Du trong điện thoại rồi ngẩn người, thỉnh thoảng Trần Khiết Du đăng một dòng trạng thái, anh ta  thể lật đi lật lại xem suốt mấy ngày.

Tất cả những điều này tôi đều nhìn thấy hết, anh ta cũng chẳng hề  ý định che giấu.