Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Ánh mắt bà quét qua tôi và Trần Phong, cuối cùng dừng lại trên người tôi với vẻ dò xét từ trên cao nhìn xuống.
“Lâm Vãn, cô đưa thẻ sinh hoạt phí đó cho tôi. Sau này trong nhà cần mua gì, cô cứ liệt kê danh sách ra nói với tôi, để tôi đi mua.”
Thìa bột trên tay tôi khựng lại giữa không trung.
Nơi lồng n.g.ự.c truyền đến một cơn đau thắt âm ỉ.
Tôi ngước lên nhìn Trần Phong, anh đang cắm cúi húp cháo, bát cháo nóng hổi bốc hơi nghi ngút nhưng chẳng thể làm ấm lên vẻ mặt lạnh lùng của anh.
Anh cảm nhận được ánh mắt của tôi, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt lảng tránh, nhất quyết không nhìn thẳng vào tôi.
“Mẹ… mẹ cũng là vì muốn tốt cho nhà mình thôi.”
Anh lầm bầm giúp lời, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Bình thường em tiêu tiền đúng là… đúng là không có kế hoạch thật.”
“Không có kế hoạch?”
Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, cục nghẹn trong n.g.ự.c không sao tan đi được.
“Tôi mà không có kế hoạch thì cái nhà này đã loạn cào cào lên từ lâu rồi! Tôi không có kế hoạch thì sữa của U U tự dưng có trong tủ chắc? Tiền điện nước trong nhà tự đóng chắc?”
Tôi nắm chặt nắm đấm, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay, cố dùng nỗi đau thể xác để duy trì chút lý trí cuối cùng.
Trong căn nhà này, tôi không chỉ là giúp việc, là người nuôi dạy trẻ, mà còn là người lập kế hoạch tài chính.
Bây giờ, họ muốn tước đoạt “thẩm quyền” duy nhất của tôi, biến tôi hoàn toàn trở thành một công cụ chỉ biết làm việc chân tay, một “người ngoài” đúng nghĩa.
“Con không đồng ý.”
Tôi nói từng chữ một, giọng không lớn nhưng đủ rõ ràng.
Tôi cố gắng đấu tranh lần cuối bằng cách liệt kê lại những khoản chi tiêu đặc biệt gần đây.
“Tháng trước U U bị viêm dạ dày, đi bệnh viện hết gần một ngàn tệ, bảo hiểm chi trả xong vẫn phải tự túc hơn bốn trăm.”
“Loại sữa con đang uống tháng trước tăng giá hai mươi tệ một hộp.”
“Mấy hôm trước bình đun nước siêu tốc bị hỏng, con mua cái mới mất hơn hai trăm tệ.”
“Tất cả những thứ này đều có trong sổ chi tiêu, tại sao mọi người nhất quyết không tin?”
Mẹ chồng “xì” một tiếng cười khinh bỉ.
“Trẻ con ốm đau uống t.h.u.ố.c thì đáng bao nhiêu? Chuyện có mấy trăm tệ mà cô nói như thể trời sập đến nơi.”
“Sữa tăng giá? Tăng giá thì cô không biết mua loại nào rẻ hơn à? Bao nhiêu là nhãn hiệu, cứ nhất định phải uống loại đắt nhất? Tôi thấy cô đúng là không biết cách sống, toàn lựa đồ tốt mà mua!”
“Một cái bình đun nước mà hơn hai trăm tệ? Cô tưởng tiền trong nhà này là gió cuốn về chắc? Siêu thị dưới nhà loại mấy chục tệ không dùng được à?”
Lời bà nói như những mũi d.a.o tẩm độc, nhắm thẳng vào tim tôi mà đâm.
Để U U được uống loại sữa an toàn, tôi đã phải nghiên cứu bao nhiêu đ.á.n.h giá, so sánh bao nhiêu công thức.
Để không làm con bị bỏng, tôi đặc biệt mua loại bình đun nước có chế độ giữ nhiệt pha sữa.
Tất cả sự tính toán chi li, tất cả lòng tốt lo cho gia đình này của tôi, qua miệng bà đều trở thành tội trạng “không biết cách sống”.
Đúng lúc này, tôi chợt nhớ ra mấy hôm trước mẹ tôi sang thăm U U, lúc về lén nhét cho tôi năm trăm tệ, bảo tôi mua đồ ngon cho con ăn, đừng tiết kiệm quá.
Lúc đó tôi chỉ thấy xót xa, từ chối không được nên đành nhận lấy.
Giờ nghĩ lại, khoản tiền này nếu để họ biết, e rằng sẽ trở thành bằng chứng thép cho việc tôi “trợ cấp nhà đẻ”.
Tôi lại nhìn về phía Trần Phong, người đàn ông tôi từng nghĩ có thể phó thác cả đời.
Tôi hy vọng anh có thể nói một câu công bằng cho tôi, dù chỉ một câu thôi.
Nhưng anh vẫn luôn cúi đầu, dùng sức lùa bát cháo trắng, như thể muốn vùi mình vào đó, như thể cơn bão trên bàn ăn này chẳng liên quan gì đến anh.
Một luồng hơi lạnh thấu xương chạy từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.
Đây không đơn thuần là vấn đề tiền bạc nữa.
Đây là sự phủ định hoàn toàn nhân cách của tôi, là sự xóa bỏ triệt để mọi công sức tôi đã bỏ ra, là một cuộc cướp đoạt quyền lực đã được lên kế hoạch từ trước.
Buổi chiều, tôi đưa U U đi siêu thị gần nhà.
Tôi muốn mua cho con loại xúc xích cá tuyết con thích nhất và mấy hộp hoa quả nghiền mới.
Lúc thanh toán, tôi rút thẻ sinh hoạt phí hàng tháng ra, máy quẹt thẻ lại báo “số dư không đủ”.
Tôi ngẩn người, bảo nhân viên thu ngân thử lại lần nữa, kết quả vẫn như vậy.
Tôi đăng nhập vào ngân hàng trên điện thoại để kiểm tra, trong thẻ chỉ còn trơ trọi hai trăm ba mươi tệ bảy hào.
Ngay cả tiền mua mấy gói đồ ăn vặt cho con cũng không đủ.
Tôi lập tức gọi điện cho Trần Phong, đầu dây bên kia là giọng điệu mất kiên nhẫn của anh.
“Lại chuyện gì nữa?”
“Tiền trong thẻ đâu rồi?”
Giọng tôi run rẩy.
“Ồ, sáng nay anh chuyển sang thẻ của mẹ rồi. Sau này chi tiêu trong nhà cứ để mẹ quản, em cần gì thì tìm mẹ mà lấy.”
Giọng anh nhẹ tênh, như thể đang nói về một chuyện nhỏ nhặt rằng thời tiết hôm nay khá đẹp vậy.
Tôi đứng giữa dãy kệ siêu thị đông người qua lại, U U ngồi trong xe đẩy, đưa bàn tay nhỏ xíu chỉ vào gói bánh xốp dâu trên kệ, bập bẹ nói: “Mẹ ơi, bánh bánh.”
Nhìn ánh mắt thèm thuồng của con gái, rồi nhìn lại số dư chói mắt trên điện thoại, nước mắt tôi lập tức làm nhòa đi tầm nhìn.