Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Mẹ, năm năm qua con lo liệu cho anh ta từ cái vali, con dẫn đường cho chuyến bay của anh ta hạ cánh trong những ngày mưa bão, bố mẹ con cũng đã bỏ ra một triệu sáu trăm tám mươi nghìn tệ để mua nhà cho anh ta.
Anh ta báo đáp con bằng cái gì? Bạo lực lạnh, ngoại tình, và một câu ‘đến cái việc nhỏ thế này mà cũng không chịu giúp’.”
“Những chuyện này con có thể bỏ qua không tính toán với mẹ. Nhưng đến cả nguyên tắc nghề nghiệp của con mà anh ta cũng không tôn trọng, thì cuộc hôn nhân này đã chấm dứt rồi.”
Mẹ chồng cúp máy.
Ngày hôm sau, Trình Viễn Châu nhận được thông báo chính thức từ Phòng Thanh tra An toàn Hàng không dân dụng.
Đình chỉ bay để điều tra.
Trong thời gian điều tra, không được phép thực hiện nhiệm vụ bay.
Khi anh ta gọi điện đến, giọng điệu không còn là giận dữ nữa.
Mà là hoảng sợ.
“Hiểu Đường, em có thể rút đơn tố cáo không?”
“Không rút được. Đã vào quy trình điều tra chính thức rồi.”
“Vậy em có thể nói giúp anh với Trưởng phòng Liễu-“
“Trình Viễn Châu, anh lại đang muốn em vi phạm quy định lần nữa đấy à.”
Anh ta im lặng.
Khoảng mười giây sau.
“Kỷ Hiểu Đường, rốt cuộc em muốn cái gì?”
“Trong thỏa thuận ly hôn đã viết rất rõ ràng rồi.”
“Anh không ký.”
“Vậy thì ra tòa.”
Anh ta cúp máy.
Anh ta tưởng rằng cứ nói “Anh không ký” là có thể kéo dài thời gian với tôi sao.
Anh ta không biết rằng luật sư Trương đã sớm chuẩn bị xong hồ sơ khởi kiện.
Anh ta cũng không biết, chuyện lớn hơn vẫn còn ở phía sau.
10
Ngày thứ ba kể từ khi bị đình chỉ bay, phòng nhân sự của hãng hàng không gọi anh ta lên làm việc.
Không phải vì chuyện vi phạm thông tin ở đài kiểm soát không lưu.
Mà vì một chuyện khác.
Cuộc điều tra của Phòng Thanh tra An toàn đã kích hoạt quá trình kiểm toán nội bộ.
Kết quả kiểm toán cho thấy, nửa năm gần đây Trình Viễn Châu thường xuyên đổi ca bay cùng một tuyến, và lần nào cũng đặt thêm một phòng tại khách sạn lưu trú.
Chi phí phòng thừa ra đều sử dụng giá ưu đãi dành cho tổ bay.
Nói cách khác, anh ta đã lợi dụng giá thỏa thuận giữa công ty và khách sạn để đặt phòng cho mục đích cá nhân.
Số tiền không lớn, mỗi lần bốn trăm hai mươi tệ, mười hai lần tổng cộng là năm nghìn không trăm bốn mươi tệ.
Nhưng tính chất của nó là lợi dụng chức vụ để mưu lợi riêng.
Hãng hàng không không bao giờ khoan dung với loại việc này.
Phòng nhân sự đưa ra hai lựa chọn: Tự nộp đơn từ chức, hoặc chờ nhận hình thức kỷ luật.
Khi tin tức truyền đến tai mẹ Trình Viễn Châu, bà lão cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
Bà không gọi điện cho tôi nữa.
Bà dẫn theo Trình Viễn Châu, trực tiếp tìm đến chỗ ở mới của tôi.
Không biết bà nghe ngóng địa chỉ từ đâu ra.
Có thể là Lâm Khả. Cũng có thể là Trình Viễn Châu đã kiểm tra định vị điện thoại của tôi.
Không quan trọng nữa.
Tối hôm đó tôi vừa đi làm về đến nhà, ngoài hành lang đã nghe thấy tiếng cãi vã.
Là tiếng mẹ chồng, đang giải thích điều gì đó với bà chủ nhà hàng xóm.
Tôi lên tầng sáu, thấy mẹ chồng và Trình Viễn Châu đang đứng trước cửa nhà mình.
Mắt mẹ chồng đỏ hoe.
Sắc mặt Trình Viễn Châu thì xám ngoét.
“Vào đi.”
Tôi mở cửa.
Căn phòng rất nhỏ, không còn dư ghế nào cả.
Tôi ngồi vào chiếc ghế duy nhất.
Còn họ thì đứng.
Mẹ chồng lên tiếng trước.
“Hiểu Đường, Viễn Châu biết sai rồi. Hai đứa có thể không ly hôn không?”
Tôi nhìn sang Trình Viễn Châu.
Anh ta cúi gằm mặt, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng.
“Trình Viễn Châu, anh tự nói đi.”
Anh ta ngẩng đầu lên, trong mắt toàn là tia máu.
“Phương Tiêu Hòa… anh với cô ấy đúng là có qua lại. Nhưng không nghiêm trọng như em nghĩ đâu.”
“Thế nào gọi là không nghiêm trọng?”
“Tức là… mới quen biết chưa lâu, chưa đến bước đó.”
“Chưa đến bước đó? Hai mươi ba lần vé hạng thương gia, mười hai lần đặt phòng đôi khách sạn, chiếc Patek Philippe hai trăm ba mươi tám nghìn tệ, chiếc áo khoác ba mươi tư nghìn tệ. Trình Viễn Châu, anh gọi đây là ‘chưa đến bước đó’ à?”
Mẹ chồng chen ngang: “Hiểu Đường, dù sao đi nữa, Viễn Châu nó cũng biết sai rồi-“
“Mẹ.”
Tôi nhìn bà.
“Lần trước trong bếp nhà con, mẹ nói con ‘học được cả đống thói hư tật xấu‘, bảo rằng ‘phụ nữ đừng làm công việc cứng nhắc như vậy‘.”
“Mẹ nghĩ con nên từ chức ở nhà lo việc bếp núc, chồng con.”
“Nếu lúc đó con thực sự nghe lời mẹ, từ bỏ công việc kiểm soát viên không lưu, thì hôm nay con lấy gì để nói chuyện với mọi người?”
Mẹ chồng há miệng, nhưng không nói nên lời.
“Con không có công việc, không có thu nhập, không có vị thế nghề nghiệp. Trình Viễn Châu muốn chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnh, muốn nuôi nhân tình bên ngoài thì nuôi, còn mẹ muốn con nhẫn nhịn thì con phải nhẫn nhịn.”
“Tại sao con phải làm vậy?”
Tôi đứng dậy, cầm tập tài liệu trên bàn lên.
“Đây là toàn bộ bằng chứng con đã thu thập. Thông tin hành khách, lịch bay, đơn đặt hàng khách sạn, hóa đơn thẻ tín dụng, ảnh chụp quà cáp.”
“Những thứ này, món nào cũng chỉ về một sự thật: trong suốt thời gian chúng con duy trì hôn nhân, Trình Viễn Châu đã duy trì mối quan hệ bất chính với một người phụ nữ khác.”
Tôi đặt tập hồ sơ lên chiếc bàn gấp.
“Điều kiện ly hôn tôi đã nói rồi. Nhà thuộc về tôi, xe thuộc về anh, tiền tiết kiệm ai làm người nấy giữ.”
“Nếu bây giờ anh ký tên, tôi sẽ không truy cứu thêm gì nữa. Không cần bồi thường, không cần xin lỗi, cũng không dây dưa.”
Yết hầu Trình Viễn Châu khẽ động.
“Chuyện em báo cáo… có thể giúp anh nghĩ cách không?”
“Nghĩ cách gì?”
“Em nói với đơn vị của em đi, sau này anh sẽ không tái phạm nữa.”
“Trình Viễn Châu, anh có biết tính chất cuộc gọi đó của anh là gì không?”
“Cảnh báo mưa lớn, gió cắt liên tục, hai mươi ba máy bay đang bay vòng chờ hạ cánh. Thứ tự hạ cánh đêm hôm đó là tôi và chú Chu mất bốn mươi phút mới tính ra, chính xác đến từng giây.”
“Sắp xếp cho mỗi chiếc máy bay đều phải cân nhắc tổng hợp về khí tượng, lượng dầu và thời gian chờ. Anh gọi một cuộc điện thoại bắt tôi nhét anh lên trước, vậy những chiếc máy bay phía sau phải làm sao?”
“Chiếc máy bay của hãng Hàng không Quốc gia xếp ngay sau anh đã báo động lượng dầu. Nếu tôi thực sự để anh hạ cánh trước, nó buộc phải bay vòng đi sân bay dự bị. Trên đó có hai trăm bảy mươi ba người.”
“Hai trăm bảy mươi ba mạng người, và sự ‘tiện lợi’ của anh, anh bắt tôi phải chọn bên nào?”
Mặt Trình Viễn Châu trắng bệch.
Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến những điều này.
Anh ta chỉ biết chuyến bay của mình xếp thứ mười bốn, phải đợi mới được hạ cánh, nên anh ta sốt ruột.
Anh ta sốt ruột là vì Phương Tiêu Hòa đang ngồi ở khoang hạng nhất của anh ta.
Anh ta muốn cô ta sớm được xuống máy bay.
Vì chuyện này, anh ta khiến vợ mình vi phạm quy định ở đài kiểm soát không lưu.
“Đến cả quy tắc ở đài kiểm soát anh còn không tôn trọng.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Thì sao tôi có thể tin là anh từng tôn trọng cuộc hôn nhân này?”
Trình Viễn Châu đứng tại chỗ, hai tay khẽ run rẩy.
Mẹ chồng bỗng dưng ngồi sụp xuống.
Không phải vì tức giận, cũng chẳng phải đang làm mình làm mẩy.
Là vì đôi chân mềm nhũn.
Chắc bà cũng đã hiểu ra – chuyện con trai bà làm không chỉ đơn giản là “hồ đồ” nhất thời.
Mà là đạp đổ giới hạn nghề nghiệp, lòng tự trọng chuyên môn của vợ, và cả sự an nguy của hàng trăm người lạ, tất cả chỉ vì bánh xe tham d.ụ.c cá nhân của anh ta.
“Ký đi.”