Chương 6

Cập nhật lúc: 16-03-2026
Lượt xem: 0

Thấy Lâm Nguyệt chuẩn bị đưa điện thoại chứa đầy bằng chứng ra trước mặt mìnhtôi vội vàng ngăn lại:

“Khoan đã!”

Lâm Nguyệt cười đắc ý:

“Bây giờ mới biết sợ rồi à?”

“Hay là cô chủ động nhường lại vị trí này đi?”

Tôi lôi một chiếc máy chiếu ra:

“Không phải, dạo này mắt tôi hơi kém.”

“Chúng ta chiếu lên màn hình lớn đi, để mọi người ở đây cùng chiêm ngưỡng luôn.”

Lâm Nguyệt đã bị tôi chọc tức đến mức mất hết lý trí, chẳng thèm suy nghĩ gì thêm.

Dưới sự hướng dẫn tận tình của tôi, cô ta thực sự kết nối điện thoại với máy chiếu.

Từng bằng chứng mà cô ta âm thầm lén lút giữ lại sau lưng Phương Văn Thành lần lượt hiện ra:

Lịch sử đặt phòng khách sạn, những đoạn tin nhắn mùi mẫn, và cả những đoạn video nhạy cảm khó coi…

Tôi xem một cách đầy thích thú, mặc kệ chiếc điện thoại trong túi đang rung liên hồi.

Không cần nhìn cũng biết, chắc chắn Phương Văn Thành đã biết chuyện chiếc Maybach  định vị rồi.

Lúc này anh ta chắc hẳn đang điên cuồng suy đoán:

Rốt cuộc tôi  biết chuyện ngày hôm đó bọn họ đã dắt nhau vào khách sạn hay không?

Tôi hiếm khi tự rót cho mình một ly rượu, khẽ nhếch môi:

Chỉ ly hôn thôi thì hời cho anh ta quá.

Phải khiến anh ta giãy giụa trong lo lắng và tâm lý tội lỗi thì mới thú vị chứ.

Thích cảm giác mạnh à?

Vậy thì tôi sẽ cho anh kích thích đến tận cùng.

Lâm Nguyệt cũng không đến nỗi quá đần độn, trước những ánh mắt đầy khinh bỉ của mọi người, cô ta dần lấy lại được lý trí:

“Hàn Tuyết! Cô thấy rõ rồi chứ?”

“Mau trả điện thoại lại cho tôi.”

“Biết điều thì chủ động mà rút lui đi!”

Tôi đáp lại bằng vẻ mặt vô cùng chân thành:

“Tôi thấy  vài chi tiết trong video vẫn chưa nhìn rõ lắm.”

Đồng nghiệp xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao:

Đúng là loại không biết xấu hổ!”

“Chuẩn luôn, mặt dày đi làm tiểu tam!”

“Hèn gì trước đây cứ hở tí là đe dọa chúng ta, hóa ra là tự coi mình là bà chủ rồi cơ đấy!”

Mặt Lâm Nguyệt ngày càng đỏ gay, định lao lên giật lấy điện thoại.

Đúng lúc này, Phương Văn Thành trở về.

18

Nếu nói trên đường quay về, Phương Văn Thành vẫn còn ôm một tia hy vọng cuối cùng, tưởng rằng hệ thống định vị chỉ là sự cố tình cờ.

Thì ngay khoảnh khắc anh ta hớt hải lao vào công ty, mọi hy vọng đều tan thành mây khói.

Phương Văn Thành run rẩy đi đến bên cạnh tôi, đôi môi lập bập hỏi:

“Các người… đang xem cái gì vậy?”

Tôi thản nhiên vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh:

“Ồ, về rồi đấy à?

Chẳng  gì, chúng tôi đang xem mấy chuyện thầm kín của anh và Lâm Nguyệt thôi.

Lại đây! Ngồi xuống cùng xem không?”

Trong khi Lâm Nguyệt đang đầy vẻ mong chờ, Phương Văn Thành với đôi mắt vằn tia m.á.u quay sang nhìn cô ta, gương mặt giận dữ như muốn xé xác đối phương đến nơi.

Lâm Nguyệt sợ tới mức không thốt nên lời, nước mắt lã chã rơi.

Hồi lâu sau, Phương Văn Thành – người vốn luôn giữ vẻ nhã nhặn – bỗng giật lấy điện thoại của Lâm Nguyệt.

Kèm theo một tiếng “chát” giòn giã,

chiếc điện thoại lập tức vỡ tan tành.

Phương Văn Thành quay sang nhìn tôi, vẻ mặt khẩn thiết gọi:

“Tiểu Tuyết…”

Tôi vội lùi lại ba bước, nói với Lâm Nguyệt:

“Dù điện thoại của cô là do tôi cầm đi.

Nhưng cô tận mắt thấy rồi nhé! Không phải tôi làm hỏng đâu đấy!

Đúng không… luật sư Vương?”

Thấy tôi khẽ nghiêng đầu nhìn ra phía sau.

Phương Văn Thành nhìn theo tầm mắt của tôi, trong nháy mắt mặt cắt không còn giọt máu.

Bốn người đàn ông mặc vest chỉnh tề đang ngồi ở một góc khuất.

Laptop, máy quay phim, bút ghi âm… trang thiết bị cực kỳ đầy đủ.

Tôi tận tình giới thiệu từng người cho Phương Văn Thành:

“Một luật sư, một công chứng viên và hai vệ sĩ.”

Lâm Nguyệt như vừa nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, lớn tiếng nói:

“Thế thì đã sao?

Văn Thành nói rồitrước khi kết hôn hai người đã làm công chứng tài sản!

Chị chẳng lấy được cái gì đâu…”

Phương Văn Thành gầm lên ngắt lời cô ta:

“Cô câm miệng lại cho tôi!”

Sau đó, anh ta nhìn tôi đầy khẩn cầu:

“Tiểu Tuyết, chúng ta vào văn phòng nói chuyện được không?”

Tôi nhìn anh ta với ánh mắt thương hại:

Đến nước này rồi mà vẫn còn sợ hình tượng của mình bị sụp đổ sao?

Sống như vậy không thấy mệt à?

Dĩ nhiên, yêu cầu này tôi vẫn  thể đáp ứng.

Thế là tôi đứng dậy theo Phương Văn Thành vào văn phòng.

Tất nhiên là mang theo cả đội ‘tứ đại kim cương’ của mình nữa.

19

Cánh cửa vừa đóng lại, Phương Văn Thành đã quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

Tôi thong thả nói:

“Làm gì thế này? Tôi  phát bao lì xì đâu mà quỳ.”

Phương Văn Thành van nài:

“Em nghe anh giải thích! Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!

Là Lâm Nguyệt chủ động quyến rũ anh, mấy cái bằng chứng đó đều là cô ta ngụy tạo đấy!

Em đừng tin cô ta!”

Dưới sự ra hiệu của tôi, vệ sĩ đi tới góc văn phòng, gỡ chiếc camera siêu nhỏ tôi đã lắp từ trước bên trong một bức tranh ra và đưa cho tôi:

“Phương Văn Thành, đến nước này rồi, nếu anh thẳng thắn thừa nhận thì  lẽ tôi còn nể anh một chút.

Nhưng trong đầu anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc đổ hết tội lỗi lên đầu người khác thôi.”