Chương 9
Trước mặt bàn dân thiên hạ, cô ta hãnh diện khoác tay Phương Văn Thành, hoàn toàn ngó lơ vẻ mặt xám xịt của anh ta:
“Dù sao thì một người phụ nữ nội trợ như cô cũng chẳng xứng với anh Văn Thành đâu.”
“Tuy hôm nay cô nghèo đến mức chẳng có nổi tiền mừng, nhưng tôi vẫn rất chào đón cô đến uống rượu mừng.”
Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy thương hại:
Người chồng “siêu giàu” của cô, hôm qua vừa mới giở bài một khóc hai nháo ba thắt cổ để cầu xin tôi cho tiền sinh hoạt đấy.
Tôi chân thành nói:
“Chúc hai người trăm năm khóa chặt vào nhau!”
Lâm Nguyệt nghẹn họng, dường như cảm thấy lời chúc này có gì đó sai sai, nhưng lại chẳng bắt lỗi được gì.
Không để cô ta kịp phản ứng, tôi vỗ tay ra hiệu:
“Tuy hôm nay tôi không mang tiền mừng, nhưng tôi vẫn có chuẩn bị quà cho cô đây.”
Dứt lời, màn hình lớn bỗng nhiên sáng rực.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào màn hình, đoạn video vừa phát lên đã khiến tất cả mọi người có mặt kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Toàn bộ quá trình hai lần tôi đối đầu với Phương Văn Thành đều hiện rõ trên màn hình:
“Là chính con Lâm Nguyệt đó quyến rũ anh! Những bằng chứng đó đều là nó ngụy tạo!”
“Dù có ly hôn em cũng phải bồi thường cho anh!”
“Nể tình nghĩa vợ chồng bao năm, em đừng vạch trần anh…”
“Có thể nể chút tình xưa nghĩa cũ, cho anh xin ít tiền sinh hoạt được không?”
“Số tiền đó anh mang đi đầu tư cổ phiếu, thua lỗ sạch sành sanh rồi…”
“Tôi thấy năm ngoái em chơi chứng khoán kiếm được cả mấy triệu tệ, tôi cứ ngỡ mình cũng có thể làm được…”
“Nếu cô không đưa tiền cho tôi, tôi sẽ c.h.ế.t ngay tại đây cho cô xem!”
Phương Văn Thành cố gắng xông qua đám đông để đập phá màn hình, nhưng đã bị nhân viên khách sạn tận tâm ngăn cản.
Anh ta giận dữ gào lên:
“Khách sạn các người nhận tiền của tôi mà! Sao lại dám nghe theo sự chỉ đạo của cô ta?”
Quản lý khách sạn nhún vai, giọng còn to hơn cả anh ta:
“Chịu thôi anh ơi! Tập đoàn họ Hàn vừa mới thâu tóm chúng tôi rồi!”
“Hiện tại cô Hàn đây chính là cổ đông của chúng tôi!”
Hiện trường bỗng chốc im phăng phắc, rồi ngay sau đó là những tiếng xôn xao bàn tán:
“Tôi vừa nghe thấy gì thế này? Có phải là tập đoàn họ Hàn mà tôi đang nghĩ tới không?”
“Hàn Tuyết hóa ra lại là cổ đông của tập đoàn họ Hàn sao?”
“Đã vậy người ta chỉ chơi chứng khoán sương sương thôi mà cũng kiếm được cả mấy triệu tệ sao?!”
“Phương tổng đây chẳng phải là kiểu đàn ông ‘phượng hoàng’ trong truyền thuyết sao? Cứ tỏ vẻ như đại gia độc thân hoàng kim, hóa ra chỉ là kẻ ăn bám!”
“Chị đại giàu có ơi! Nhìn em này! Đừng phân biệt giới tính có được không chị?!”
Giữa những ánh mắt giễu cợt, Phương Văn Thành hận không thể tìm cái lỗ nào để chui xuống.
Lâm Nguyệt ngây người ra, hết nhìn Phương Văn Thành rồi lại nhìn tôi với vẻ không tin nổi.
Một lúc lâu sau, cô ta mới lao lên giằng co với Phương Văn Thành:
“Đồ lừa đảo! Trả lại tiền sính lễ cho nhà tôi đây!”
Trong lúc hỗn loạn, tôi phẩy tay dứt khoát rồi quay lưng bỏ đi.
Vốn dĩ tôi định tha cho Phương Văn Thành một con đường sống, nhưng anh ta lại không biết điều mà còn dám tống tiền tôi. Tôi đâu phải hạng người dễ bắt nạt.
Luật sư Vương dẫn theo cảnh sát đi lướt qua tôi.
Những việc còn lại, cứ giao cho họ xử lý là được.
26
Sau này, thỉnh thoảng luật sư Vương lại kể cho tôi nghe vài chuyện hóng hớt về kết cục của bọn họ.
Phương Văn Thành phạm phải các tội nợ lương, tống tiền và lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Phạm nhiều tội cùng lúc nên bị tống vào tù luôn rồi.
Tiền sính lễ mà nhà Lâm Nguyệt đưa, Phương Văn Thành đã nướng hết vào chứng khoán dẫn đến thua lỗ trắng tay, chắc chắn là không còn tiền để trả lại.
Công ty cũng giải thể ngay lập tức.
Tuy nhiên, dưới sự sắp xếp của tôi, một vài đồng nghiệp cũ đã được vào làm tại tập đoàn họ Hàn.
Dĩ nhiên là Lâm Nguyệt cũng từng đến cầu xin tôi, mong được vào tập đoàn họ Hàn làm việc.
Tôi nhướn mày, mỉm cười đáp lại:
“Cô đang nghĩ gì vậy, Phương phu nhân?”
“Dù sao cô cũng có kinh nghiệm rồi, hay là thử đi tìm một vị đại gia thực sự xem sao?”
Không ngờ Lâm Nguyệt lại thật sự nghiêm túc suy nghĩ về điều đó.
Nhưng chuyện đó chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Tình yêu hay gì đó, đúng là chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ kiếm tiền của tôi mà thôi.
Vẫn cứ là kiếm tiền quan trọng nhất.
(Hết truyện)