Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Đầu óc Lục Lăng Hàn “ong” lên một tiếng, đến cả Lâm Vi đang ngã dưới đất anh ta cũng quên bẵng mất. Anh ta chộp lấy cổ tay tôi, gào lên: — “Nhiên Nhiên, em gọi nhầm rồi! Đây là ông nội cơ mà!”
Giọng Lục lão gia vang lên nghiêm khắc: — “Nhiên Nhiên là vợ của chú mày! Buông tay ra!”
Con ngươi Lục Lăng Hàn chấn động dữ dội. Anh ta run rẩy buông tay, lùi lại hai bước đầy hoang mang: — “Không thể nào… chú nhỏ sao có thể cưới cô ấy?”
Cũng không trách anh ta nghĩ như vậy. Lục Trầm Châu vốn là vị thủ trưởng nổi tiếng lạnh lùng, cấm d.ụ.c nhất quân khu. Bao nhiêu kẻ muốn trèo cao bám víu đều đại bại trở về.
Trước khi kết hôn, tôi và anh cũng chỉ gặp nhau đúng hai lần. Một lần tại tiệc đính hôn của tôi và cháu trai anh — với tư cách trưởng bối, anh nhận của tôi một lễ. Một lần nữa là trong lễ cưới chính thức — anh nắm lấy tay tôi bước vào lễ đường. Đến chính tôi cũng không ngờ, khi mình mở lời đòi đổi chú rể… anh lại đồng ý.
Lục Lăng Hàn túm lấy một cảnh vệ, chỉ vào tôi hỏi dồn dập: — “Cậu nói đi, cô ta và chú tôi có quan hệ gì?” Cảnh vệ đứng nghiêm, dõng dạc trả lời: — “Báo cáo thiếu tá, đây là phu nhân của thủ trưởng!”
— “Không thể nào!” Anh ta lại quay sang Phó quan Trần bên cạnh Lục lão gia: — “Chú Trần, chú nói đi! Chú không được lừa cháu!” Phó quan Trần trầm mặc một lát rồi thở dài: — “Lăng Hàn, là thật. Phu nhân đúng là vợ hợp pháp của thủ trưởng.”
Sắc mặt Lục Lăng Hàn tái xanh không còn giọt máu. Anh ta chợt nhớ đến chị gái Lục Tình đang công tác ở Tổng cục Chính trị, lập tức gọi video. Vừa kết nối, giọng Lục Tình đã mang theo ý cười mỉa mai: — “Ồ, Lục đại thiếu tá cũng biết đường liên lạc với chị cơ à? Không phải đang bận ở trong núi xây dựng tổ quốc với ‘bạch nguyệt quang’ của em sao?”
Lục Lăng Hàn không nói nhảm, trực tiếp xoay camera về phía tôi: — “Chị, chị nhìn xem, cô ta là ai?” Lục Tình nhìn thấy tôi thì rạng rỡ hẳn lên: — “Thím nhỏ! Hôm nay thím đẹp quá—”
Câu nói chưa dứt đã bị Lục Lăng Hàn cúp máy cái rụp. Anh ta cúi đầu, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Lục lão gia tưởng anh ta đã tỉnh ngộ, vừa định mở lời thì lại nghe anh ta lẩm bẩm: — “Ông nội, sao ông phải để cả nhà cùng diễn kịch lừa cháu? Cháu đi 5 năm, nhưng cháu đã biết lỗi rồi. Trò đùa này… không vui chút nào.”
Anh ta vẫn đang cố chấp tự lừa dối chính mình. Tôi giữ lấy cây gậy của Lục lão gia, bình tĩnh nhìn thẳng vào anh ta: — “Anh có thể tra quân báo 5 năm trước, hôn sự của tôi và Lục Trầm Châu từng đăng báo công khai. Căn nhà cưới trong đại viện, ảnh cưới của chúng tôi, anh đều có thể đi xem. Nếu vẫn không tin… tôi sẵn sàng đưa giấy đăng ký kết hôn cho anh thưởng thức.”
Nghe đến ba chữ “giấy kết hôn”, Lục Lăng Hàn lảo đảo ngã khuỵu xuống đất. Hai mắt anh ta đỏ ngầu, nhìn tôi như thể người phụ bạc anh ta… chính là tôi vậy.
5.
Lục Lăng Hàn cười khổ. Hóa ra mọi thứ đều đã hiển hiện ngay trước mắt mà anh ta mù quáng không thấy. Chiếc nhẫn cưới trên tay tôi, miếng ngọc bài truyền cho con dâu nhà họ Lục, và cả “người chú” bận quân vụ nên đến muộn.
Hóa ra tôi thật sự không đến đón anh ta. Thậm chí, tôi còn chẳng hề hay biết hôm nay anh ta trở về. Ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy phức tạp, rồi cuối cùng lại quay về phía cổng chính, tiếp tục quỳ xuống.
Lục Trầm Châu vẫn chưa về, Lục Lăng Hàn vẫn bị phạt quỳ. Bữa tối hôm ấy chỉ có tôi và Lục lão gia. Ông trầm mặc hồi lâu rồi mới lên tiếng: — “Nhiên Nhiên, để con chịu ấm ức rồi. Cha mẹ Lăng Hàn mất sớm, ta quả thật đã quá nuông chiều nó, không ngờ nó lại hồ đồ đến mức này.”
Tôi đặt đũa xuống. Nhìn ra được ông đã mềm lòng, dù sao cũng là đứa cháu đích thân ông nuôi lớn, miệng mắng thì nặng nhưng lòng vẫn đau. — “Cha, Trầm Châu đối với con rất tốt. Người cũng đã bù đắp cho con nhiều rồi. Hiện tại con là trưởng bối, chỉ cần anh ta không đến gây chuyện… chuyện cũ cứ coi như xong đi.”
Ngoài cổng đại viện. Lâm Vi vẫn rùng mình khi nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Lục lão gia nhìn mình ban nãy. Ngay ngày đầu bước chân vào đây, ông đã cho cô ta một lựa chọn: Hoặc cầm tiền rồi biến mất, hoặc ở lại nhưng đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về mình.
Cô ta đương nhiên chọn ở lại. Mục tiêu của cô ta là danh phận thiếu phu nhân nhà họ Lục. 5 năm trước, cô ta cố ý phá hỏng hôn lễ khiến Tô Dĩ Nhiên mất hết thể diện, không ngờ đối phương quay đầu lại gả cho người nắm quyền thực sự của gia tộc! Điều đó khiến cô ta ghen hận đến tận xương tủy.
Lâm Vi thu lại cảm xúc, tiến tới bên cạnh Lục Lăng Hàn dịu dàng an ủi: — “Lăng Hàn, anh vẫn còn có em mà. Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ ở bên anh.”
Nhưng Lục Lăng Hàn dường như chẳng nghe thấy gì, anh ta chỉ thẫn thờ lẩm bẩm: — “Vì sao… Nhiên Nhiên lại không đợi anh?”
Lâm Vi c.ắ.n răng, nhắc nhở thực tế phũ phàng: — “Cô ta đã gả cho chú của anh rồi! Anh không còn cơ hội nào nữa đâu!”