CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 20-04-2026
Lượt xem: 77

Ngày ly hôn, Chu Diễn không đến.

Tôi ngồi đợi ở quán cà phê cạnh Cục Dân chính ròng rã bốn mươi phút. Ly cà phê đã nguội ngắt, nhân viên phục vụ qua châm thêm nước lọc tận hai lần. Ánh mắt cô ấy nhìn tôi chuyển dần từ thương hại sang kiểu: “Chị gái à, đừng đợi nữa”.

Người xuất hiện cuối cùng lại là luật sư của anh ta.

Một gã đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, cười giả lả như nhân viên bán bảo hiểm đẩy bản thỏa thuận về phía tôi.

“Cô Thẩm, anh Chu đột xuất có cuộc họp nên đã ủy quyền cho tôi toàn quyền xử lý. Cô chỉ cần ký tên là xong.”

Tôi lật xem bản thỏa thuận.

Mười mấy trang đầu rặt những lời sáo rỗng. Nào là “qua quá trình hiệp thương hữu nghị”, nào là “dựa trên nguyên tắc bình đẳng tự nguyện”… Tôi kết hôn với Chu Diễn ba năm, lần “bình đẳng” nhất chắc là lần này, đến ly hôn mà anh ta cũng chẳng thèm ló mặt.

Lật đến trang cuối cùng.

Một trăm triệu đồng.

Vỏn vẹn một trăm triệu.

Tôi nấu cơm cho nhà anh ta ba năm, giặt giũ ba năm, nhẫn nhịn mẹ anh ta suốt ba năm. Cuối cùng đổi lại được một trăm triệu đồng tiền “phí dọn đi”.

Bố thí cho ăn mày chắc?

Nhưng tôi vẫn ký.

Không phải vì tôi không cần tiền. Mà vì bác sĩ nói tôi sống nhiều nhất chỉ được nửa năm nữa.

Ung thư tuyến tụy. Giai đoạn cuối.

1.

Ngày cầm tờ giấy báo kết quả trên tay, tôi ngồi thẫn thờ ở hành lang bệnh viện suốt bốn tiếng đồng hồ. Không hề khóc. Chỉ ngây ra đó. Giống như đang chơi game dở ván thì đột nhiên có người rút phích cắm. Màn hình tối thui, chẳng biết phải làm gì tiếp theo.

Hành lang người qua kẻ lại. Có một ông cụ xách cà mèn đi ngang qua, liếc nhìn tôi một cái rồi đi khuất. Cô lao công lau sàn đến sát mũi giày, tôi nhấc chân lên cho cô ấy lau, rồi lại đặt xuống.

Cứ như thế.

Sau đó, tôi cũng thông suốt.

Đằng nào cũng chỉ còn nửa năm. Một trăm triệu thì một trăm triệu vậy. Cho rảnh nợ.

Ký xong, luật sư thu lại bản thỏa thuận. Anh ta đứng dậy, chìa tay định bắt tay tôi.

Tôi không bắt.

“Chu Diễn đâu rồi?” Tôi hỏi.

“Anh Chu thực sự có một cuộc họp rất quan trọng…”

“Được rồi.”

Tôi xách túi, quay lưng đi thẳng.

Hôm sau ngày ly hôn, mẹ Chu Diễn đăng một dòng trạng thái lên WeChat.

“Gia môn bất hạnh cuối cùng cũng kết thúc. Cảm tạ ông trời có mắt.”

Đi kèm là bức ảnh chụp chung của bà ta và Chu Diễn. Hai mẹ con cười rạng rỡ cứ như trúng số độc đắc.

Tôi ấn “thích”.

Bà già đó nhắn tin riêng đến ngay tắp lự: “Cô có ý gì?”

Tôi đáp: “Chúc mừng hai người.”

Bà ta chặn tôi luôn.

Tôi nhìn chằm chằm dấu chấm than màu đỏ báo lỗi gửi tin nhắn hồi lâu, rồi bật cười.

Nói thật, sướng rơn cả người.

Trước kia ở trước mặt bà ta, tôi lúc nào cũng phải ra vẻ hiền thục, hiểu chuyện, không được phép giận hờn. Bây giờ thì dẹp hết đi. Dù sao thì tôi cũng sắp chết rồi. Tới đâu thì tới.

Một trăm triệu đó, tôi tiêu sạch bách ngay trong tháng đầu tiên.

Mua một chiếc máy chiếu. Hồi trước Chu Diễn bảo phí tiền nên không cho mua. Ngày vác máy về, tôi phóng thẳng hình ảnh lên trần nhà, nằm ườn ra xem liền ba tập gameshow. Đã đời.

Đi ăn một nhà hàng đồ Nhật giá bình quân gần ba triệu đồng một người. Trước đây Chu Diễn chê đắt, lần nào đi ngang qua cũng bảo “để lần sau”. Lần này tôi tự đi một mình. Cá hồi thái miếng dày cộp, nhum biển tươi rói ngọt lịm, ăn đến mức no căng rốn. Ăn xong tôi còn gói mang về một suất cơm lươn.

Làm một chuyến du lịch đến Đại Lý.

Ngồi thất thần bên hồ Nhĩ Hải suốt một ngày trời. Ngây ra đó. Chẳng nghĩ ngợi gì cả.

Cạnh đó có một cô bé đang vẽ tranh. Cô bé vẽ tôi. Vẽ xong thì đưa tôi xem, bảo: “Chị ơi, trông chị cô đơn quá”.

Tôi liếc nhìn. Trong tranh, tôi đang ngồi trên một tảng đá, sau lưng là Nhĩ Hải, trên đỉnh đầu là những đám mây.

Vẽ đẹp lắm.

Tôi nói cảm ơn. Cô bé liền tặng bức tranh đó cho tôi.

Trên đường về khách sạn, tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Chu Diễn. Số điện thoại. WeChat. Weibo. Xóa cả kết bạn trên Alipay.

Thế là sạch sẽ.

2

Tháng thứ hai, tôi bắt đầu viết danh sách những việc cần làm trước khi chết.

Viết được hai dòng thì tịt ngòi, không viết nổi nữa.

Chẳng phải vì buồn bã gì đâu. Mà là tôi nhận ra, kết hôn với Chu Diễn ba năm trời, tôi đã quên béng mất rốt cuộc bản thân mình muốn gì.

Điều thứ nhất: Ăn một bữa thật ngon. Vừa viết xuống tôi đã gạch đi ngay. Thế này mà gọi là ước nguyện à, ước nguyện cái nỗi gì?

Điều thứ hai: Đi du lịch. Lại gạch bỏ. Chung chung quá.

Nhìn chằm chằm tờ giấy trắng suốt nửa tiếng đồng hồ. Chẳng rặn ra được một chữ nào.

Thôi bỏ đi.

Tôi đăng ký một lớp học múa cột.

Đừng hỏi tôi tại sao. Chính tôi cũng chẳng biết. Chỉ là tình cờ đi ngang qua phòng gym, thấy biển quảng cáo để dòng chữ “Lớp học trải nghiệm múa cột 350.000 đồng”, thế là bước vào nộp tiền.

Huấn luyện viên là một bà chị người Đông Bắc, tầm bốn mươi tuổi, bắp tay còn to hơn cả bắp đùi tôi. Chị ấy đánh giá tôi từ đầu đến chân một lượt.

“Cô em này, thân hình mảnh khảnh thế này trông chẳng giống tới học múa đâu. Giống đến tập vật lý trị liệu phục hồi chức năng hơn đấy.”

Tôi bảo: “Chị ơi, em chỉ còn sống được năm tháng nữa thôi. Chị nương tay mà dạy nhé.”

Chị ấy sững người mất ba giây. Sau đó vỗ vỗ lên vai tôi.

“Được. Khá khen cho sự can đảm.”

Chị ấy bật một bản nhạc EDM. Mở volume to hết cỡ. Cảm giác như nguyên tấm gương lớn đang rung lên bần bật.

Tôi uốn éo vặn mình theo nhạc. Vặn như một con chạch bị điện giật.

Bà chị chẳng thèm cười nhạo tôi. Chị ấy đứng bên cạnh, vừa cắn hạt dưa vừa chỉ đạo: “Đẩy mông cao lên chút nữa. Đúng đúng đúng. Tay bám chặt lấy cột. Dùng sức đi.”

Lúc tan học, chị ấy đưa cho tôi một chai nước.

“Mai còn đến không?”

“Đến chứ.”

Chị ấy gật gù: “Thái độ của em được đấy, còn mạnh mẽ chán so với khối người sống đến tám mươi tuổi mà chẳng dám nhúc nhích.”

Từ dạo đó, mỗi tuần tôi đều đặn đến lớp ba lần.

Đã học được tư thế lộn ngược. Học được cách đu vòng quanh. Học được cả cái động tác có tên là “Superman” – một tay bám cột, thân người lơ lửng nằm ngang giữa không trung, tay còn lại vươn về phía trước y hệt như siêu nhân đang bay.

Bà chị khen tôi học nhanh. Tôi bảo vì em làm gì còn thời gian mà tà tà học.

Chị ấy nói: “Cô em cũng thú vị thật đấy. Sắp chết đến nơi rồi mà lại sống thông suốt ra.”

Tôi ngẫm nghĩ một lúc. Đúng là thế thật.

Trước kia lúc còn sống khỏe mạnh, ngày nào cũng lo đông lo tây. Lo Chu Diễn không vui thì sao, lo mẹ chồng phật ý thì làm thế nào, lo đồng nghiệp nhìn nhận mình ra sao, lo bạn bè nghĩ gì về mình.

Giờ thì hay rồi.

Đằng nào chẳng chết. Ai thích nghĩ gì thì cứ việc.

Tôi đi nhuộm một quả đầu màu đỏ rực. Ngày xưa Chu Diễn kêu tôi nhuộm tóc trông già lắm. Nhuộm xong, tôi đứng ngắm mình trong gương mãi. Đẹp phết mà. Già ở chỗ nào chứ.

Rồi lại đi xỏ khuyên tai. Bên trái ba lỗ, bên phải hai lỗ. Mẹ anh ta trước đây hay bỉ bôi rằng con gái xỏ nhiều lỗ tai là bọn không đứng đắn. Xỏ xong, tôi lắc lắc cái đầu trước gương. Tiếng khuyên va vào nhau leng keng. Nghe vui tai phết.

Tôi còn đi xăm mình. Ngay ở cổ tay. Một chữ “Ý” nho nhỏ.

Anh thợ xăm hỏi tôi muốn xăm font chữ nào. Tôi bảo tùy anh. Anh ta nói chữ này của em hay đấy, tên em à?

Tôi bảo đúng vậy.

Anh ta không hỏi thêm gì nữa. Lúc mũi kim xăm châm xuống da hơi nhói một chút. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Có đau bằng ung thư không? Có đau bằng ly hôn không?