CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chẳng thấm vào đâu.
3
Tháng thứ ba, tôi đi diễn hài độc thoại (Open mic).
Kể ra cũng buồn cười.
Hôm đó, tôi và chị giáo đang tập múa. Lúc giải lao, tôi ngồi bệt xuống sàn uống nước. Chị ấy chợt bảo: “Cô em nói chuyện cũng hài phết đấy. Đã nghĩ đến chuyện đi diễn hài độc thoại bao giờ chưa? “
Tôi lắc đầu.
Chị ấy xúi: “Thử xem sao. Đằng nào thì em cũng đâu còn sợ mất mặt nữa. “
Tôi ngẫm nghĩ, thấy cũng đúng.
Đằng nào chẳng chết. Mất mặt thì đã sao.
Tôi tìm đến một nhà hát nhỏ nằm khuất sâu trong ngõ. Trước cửa treo một chiếc hộp đèn tồi tàn dán ba chữ “Open mic”. Phí vào cửa là bảy mươi nghìn đồng, khán giả lèo tèo độ ba chục người.
Tôi bắt đầu thấy run.
Trước khi lên sân khấu, tay tôi cứ run lẩy bẩy. Chẳng phải sợ diễn dở, mà sợ không ai cười.
Lúc đứng chờ ở cánh gà, tôi để ý thấy một người đang đứng sau quầy bar.
Một người đàn ông đeo kính gọng đen, tóc hơi dài buộc búi củ tỏi phía sau. Anh ta mặc chiếc áo hoodie giặt đến bạc màu, đang mải miết lau ly.
Ngẩng lên nhìn tôi một cái, anh lên tiếng:
“Lần đầu à? “
“Ừm. “
“Run không? “
“Cũng bình thường. “
Anh đặt ly xuống, rót một cốc nước lọc rồi đẩy sang: “Uống ngụm đi. Lên đó rồi thì kệ thây đám bên dưới, cứ coi như đang nói chuyện trước gương thôi. “
“Anh là ông chủ ở đây hả? “
“Không. Bạn tôi mới là chủ. Tôi đến phụ một tay thôi. “
“À. “
Anh chìa tay ra: “Lục Bắc Thần. “
“Thẩm Tri Ý. “
Bắt tay một cái. Bàn tay anh hơi lạnh, còn vương chút nước.
Đến lượt tôi lên sân khấu.
Ánh đèn chói lóa. Dưới khán đài tối om, chẳng nhìn rõ mặt mũi ai, chỉ lờ mờ cảm nhận được có người đang ngồi bên dưới.
Tôi cầm micro lên:
“Chào mọi người. Tôi tên Thẩm Tri Ý. Hai mươi tám tuổi. Nghề nghiệp hiện tại: Vợ cũ. “
Bên dưới có tiếng bật cười.
“Tháng trước tôi vừa ly hôn. Chồng cũ không đến, chỉ phái một tay luật sư tới. Và cho tôi một trăm triệu. “
Không gian chìm vào im lặng trong một nhịp.
“Một trăm triệu là khái niệm gì nhỉ? Chính là giá chiếc đồng hồ của chồng cũ tôi. Patek Philippe, tôi đi mua cùng anh ta, quẹt thẻ tín dụng của tôi. Anh ta bảo tháng sau trả. Đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi. “
Tiếng cười rộ lên nhiều hơn.
Tôi tiếp tục kể.
Kể chuyện mẹ anh ta đăng status mỉa mai. Kể chuyện tôi thả “thích” xong bị chặn luôn. Kể chuyện tôi đi nhuộm tóc đỏ, xỏ khuyên tai. Kể cả chuyện chị giáo dạy múa cột chê tôi uốn éo y hệt con chạch bị điện giật.
Tiếng cười bên dưới ngày một lớn.
Đến cuối phần diễn, tôi nói: “Có người hỏi tôi, cô có hận chồng cũ không. “
Tôi khựng lại.
“Từng hận chứ. Nhưng sau đó tôi nhận ra, hận một người mệt mỏi lắm. Hận thì phải nhớ đến. Mà nhớ đến anh ta thì lại chẳng thể sống tốt chuỗi ngày của riêng mình. Nên tôi quyết định không hận nữa. “
Khán đài im phăng phắc.
“Bây giờ tôi chỉ làm đúng một việc. Đó là tiêu cho bằng sạch một trăm triệu kia. Tiêu sao cho thật rực rỡ, thật hoành tráng. “
Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã.
Lúc tôi bước xuống đài, Lục Bắc Thần đang tựa người bên quầy bar. Anh mỉm cười:
“Diễn mượt đấy. “
“Thật không? “
“Thật. Nhất là đoạn cuối. ‘Một trăm triệu tiêu cho thật rực rỡ’ — câu này làm slogan được luôn đấy. “
Tôi nhấp một ngụm nước.
Anh đưa sang một tờ khăn giấy: “Lau mồ hôi đi. “
Tối hôm đó, tôi nhận được mười bảy lời mời kết bạn WeChat từ khán giả.
Trong số đó, có một người là Lục Bắc Thần.
Anh nhắn: “Tuần sau có đến diễn nữa không? “
Tôi đáp: “Có chứ. “
Anh lại nhắn: “Tôi mời cô uống cà phê. Món đặc biệt của ngày. Miễn phí. “
Tôi hỏi món đặc biệt là gì.
Anh gửi sang một bức ảnh. Bọt sữa trong tách cà phê được tạo hình một con mèo đang giơ “ngón tay thối”.
Dòng chữ đi kèm bên dưới: “Mẹ kiếp. “
Tôi bật cười.
Cái tên này, cũng thú vị phết.
4
Cuộc điện thoại gọi đến vào buổi chiều.
Lúc đó, tôi đang ở quán cà phê của Lục Bắc Thần. Bạn anh nhượng lại nhà hát nhỏ đó cho anh, anh liền cải tạo nó thành quán cà phê, tối đến tổ chức diễn Open mic. Còn tôi trở thành diễn viên thường trú ở đây.
Điện thoại rung lên. Số lạ.
“Xin hỏi có phải cô Thẩm Tri Ý không ạ? Chúng tôi gọi đến từ Khoa Giải phẫu bệnh lý của Bệnh viện Nhân Hòa. “
Động tác cầm cốc của tôi khựng lại: “Là tôi. “
“Cô Thẩm, vô cùng xin lỗi cô. Về kết quả chẩn đoán ung thư tuyến tụy của cô ba tháng trước, qua quá trình kiểm tra lại, chúng tôi xác nhận đã có sai sót trong khâu nhập mã số mẫu bệnh phẩm. “
“Thế là sao? “
“Cô không mắc ung thư tuyến tụy. Báo cáo chẩn đoán đó là một sự nhầm lẫn. “
Đầu tôi “ong” lên một tiếng.
“Cơ thể cô rất khỏe mạnh, cô Thẩm ạ. Thư xác nhận chẩn đoán nhầm đã được gửi qua đường chuyển phát nhanh. Khoảng một hai ngày nữa là tới nơi thôi. “
“Khoan đã. Các người gửi đi đâu cơ? “
“Địa chỉ của người liên hệ khẩn cấp mà cô để lại trong hồ sơ bệnh án ạ. “
Địa chỉ đó là công ty của Chu Diễn.
Lúc ly hôn, tôi quên khuấy mất chưa đổi.
“Người nhận ghi tên ai? “
“Anh Chu Diễn ạ. “
Tôi cúp máy.
Lục Bắc Thần đang lau ly. Anh liếc nhìn tôi một cái, đặt ly xuống rồi kéo ghế ngồi đối diện:
“Sao thế? “
“Tôi không phải chết nữa rồi. “
“Tin tốt mà. “
“Nhưng thư xác nhận chẩn đoán nhầm lại gửi thẳng đến công ty của Chu Diễn mất rồi. “
Anh sững ra mất hai giây. Sau đó bắt đầu cười. Cười rất kiềm chế, nhưng hai bờ vai cứ run lên bần bật.
“Anh cười cái gì? “
“Tôi đang tưởng tượng vẻ mặt của chồng cũ cô lúc mở phong thư đó ra thôi. “
Anh lấy tấm bảng đen nhỏ từ sau quầy bar ra. Trên đó đang ghi món đặc biệt của ngày. Anh xóa dòng chữ cũ đi, nắn nót viết một dòng mới:
“Tin nhắn của chồng cũ: Đã xem không rep. “
Rồi anh xoay tấm bảng lại cho tôi xem:
“Món đặc biệt này, hôm nay miễn phí. “
Điện thoại của tôi bắt đầu rung.
Trên màn hình hiện ra một dãy số lạ. Gọi ba cuộc liền. Tôi không nghe.
Đến cuộc thứ tư thì đổi sang một số khác. Số này tôi biết.
Chu Diễn.
Vẫn không nghe.
Một phút sau, có tin nhắn gửi tới.
“Tri Ý, anh nhận được thư rồi. Em đang ở đâu? Anh muốn gặp em. “
Tôi chìa điện thoại cho Lục Bắc Thần xem.
Đọc xong, anh ngẩng lên hỏi: “Cô định rep thế nào? “
Tôi ngẫm nghĩ một lúc, gõ đúng hai chữ:
“Đi vắng. “
Rồi gửi.
Điện thoại lại rung.
“Anh sai rồi. “
Lục Bắc Thần ghé mắt sang nhìn lướt qua: “Ba chữ này còn có giá hơn khoản một trăm triệu của cô đấy. “
“Rep sao giờ? “
“Đừng rep. “
Anh đứng dậy, lấy một chiếc cốc mới từ sau quầy, pha một ly latte. Lớp bọt sữa vẫn được tạo hình con mèo đang giơ “ngón tay thối”.
Anh đẩy ly nước đến trước mặt tôi:
“Rep thay cô đấy. “
Tôi bật cười.
Nhưng cười xong, nước mắt đột nhiên trào ra.
Chẳng phải vì Chu Diễn.
Mà vì tôi không phải chết nữa.
Ba tháng. Ròng rã ba tháng trời, tôi cứ ngỡ mình chỉ còn sống được nửa năm. Tôi coi mỗi ngày trôi qua đều là ngày cuối cùng của cuộc đời. Bây giờ đùng một cái lại bảo tôi, nhầm lẫn rồi, cô có thể tiếp tục sống.
Tôi chẳng biết mình nên vui hay nên buồn nữa.
Lục Bắc Thần không nói gì. Anh đẩy hộp khăn giấy sang, rồi lại tiếp tục lau ly của mình.
Thật lâu sau, tôi rút giấy lau mặt.
“Lục Bắc Thần. “
“Ừm. “
“Cảm ơn anh. “
“Cảm ơn chuyện gì? “
“Cảm ơn vì anh đã nói câu: ‘Thế thì cô càng phải đến’. “
Động tác lau ly của anh khựng lại một nhịp: “Tôi nói lúc nào cơ? “
“Cái hôm đầu tiên tôi đến diễn Open mic ấy. Anh bảo nếu tôi chỉ còn sống được ba tháng nữa thì càng phải đến. “