CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cả đám người ban đầu sững sờ trước biến cố bất ngờ này, sau đó những kẻ vừa đứng cùng chiến tuyến với gã kia bắt đầu nhe nanh múa vuốt chỉ trích tôi.
“Văn Tinh! Sao cô có thể đ.á.n.h người hả?!”
“Cô có phải con gái không vậy? Cãi không lại là động tay động chân à? Bố mẹ cô dạy cô như thế đấy hả?!”
“Phải!”
Tôi dõng dạc trả lời, “Bố mẹ cho tôi học võ từ năm ba tuổi là để khi bị bắt nạt và xúc phạm, tôi có thể đạp trả lại một cú như thế này đấy. Thằng nào không phục thì nhào vô!”
Gã kia tức đến đỏ mặt tía tai, cuối cùng chỉ rặn ra được một câu:
“Đúng là đồ vô lý!”
Tôi cười lạnh: “Đạo lý là để nói với người, không phải để nói với súc sinh.”
7.
“Đúng là loại con gái đáng đời mới bị Trình Dục từ chối! Mà thôi, đừng nói đến Trình Dục làm gì, hạng phụ nữ như cô có quỳ xuống lạy lục xin theo, tôi đây cũng chẳng thèm!”
Câu này là của một gã to béo đứng phía sau thốt ra.
Lời của hắn như đ.á.n.h thức cả hội, gã bị tôi đạp lập tức gào lên:
“Phải đấy! Văn Tinh, cô đừng có đắc ý! Cô dám đụng đến bọn này thì cứ đợi đó, đến lúc Trình Dục ra tay, cô có khóc cũng không ai cứu đâu! Đúng không Ngọc Linh?”
Dứt lời, gã quay sang nhìn Sở Ngọc Linh, người đã im bặt từ lúc gã đòi cho tôi thêm cơ hội gửi tin nhắn thứ hai.
Thực ra, vừa rồi Sở Ngọc Linh đã bắt đầu khó chịu.
Dù cô ta chẳng yêu đương gì mấy gã này, nhưng trong mắt cô ta, bọn họ là “vật sở hữu”.
Mấy gã này có thể mắng nhiếc, chế giễu tôi, nhưng tuyệt đối không được tơ tưởng đến tôi, vì với cô ta đó là sự phản bội.
Thế nhưng vì cái hình tượng dày công xây dựng bấy lâu, cô ta không thể nói ra, chỉ biết hậm hực lườm nguýt.
Giờ đột ngột bị gọi tên, dù có bực đến mấy Sở Ngọc Linh cũng phải nén lại, tiếp tục trưng ra bộ mặt “hiểu chuyện”, “bao dung”, “dịu dàng” để trấn an.
Dù sao thì từ trước đến nay, mấy gã khờ này cũng đóng góp công lao không nhỏ trong việc đ.á.n.h bóng tên tuổi cho cô ta, đồng thời cũng là vài “chỗ dựa” hiếm hoi của cô ta ở trường.
Bị hai mươi mấy cặp mắt nhìn chằm chằm, Sở Ngọc Linh vờ vịt vẻ khó xử rồi đẩy quả bóng trách nhiệm sang tôi:
“Đúng đấy Tinh Tinh, sao cậu có thể nói chẳng đặng đừng là động tay động chân với người ta như thế?”
Cô ta tính dùng chiêu cũ, nói vài câu đạo đức giả để xoa dịu đám tay sai.
Nhưng lần này gã bị đạp đang điên tiết, không dễ bị dắt mũi như vậy, gã hỏi thẳng luôn:
“Cậu có bảo Trình Dục báo thù cho tôi không?”
Khóe miệng Sở Ngọc Linh giật giật.
Còn tôi thì suýt chút nữa là bật cười thành tiếng.
Đừng nói là vì cái gã thần kinh không liên quan này, cho dù chính bản thân Sở Ngọc Linh có chịu thiệt thòi dưới tay tôi đi chăng nữa, thì để xem Trình Dục có dám động vào một sợi tóc của tôi không nhé.
“Chuyện này…”
Sở Ngọc Linh tỏ vẻ do dự.
Dù cô ta không biết mối quan hệ giữa tôi và Trình Dục, nhưng chắc chắn cô ta tự hiểu rõ mối quan hệ thực sự giữa mình và anh ấy là cái gì.
Thấy cô ta ngập ngừng, gã nam sinh đ.â.m ra giận dỗi, vặn hỏi:
“Chẳng phải cậu nói cậu là bạn gái của Trình Dục sao?! Ngày nào tôi cũng chạy đôn chạy đáo lo việc cho cậu, chút chuyện nhỏ này mà cậu cũng không giúp à?!”
Mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Sở Ngọc Linh.
Đa số đều giống tôi, tò mò xem cô ta định diễn tiếp thế nào.
Bởi vì ngay cả khi Sở Ngọc Linh thực sự là bạn gái của Trình Dục, thì việc để bạn trai quyền thế của mình đi dạy dỗ một cô gái khác chỉ vì một gã “liếm cẩu” chủ động gây hấn trước, quả thực là chuyện đáng để người ta khinh bỉ.
Nhưng Sở Ngọc Linh xưa nay chưa bao giờ quan tâm đến cảm nhận của phái nữ.
Quả nhiên, sau một hồi c.ắ.n môi suy tính, Sở Ngọc Linh ngẩng đầu nhìn tôi, dịu dàng nói:
“Tinh Tinh, cậu xin lỗi một tiếng đi. Nếu Triệu Thạc tha lỗi cho cậu thì coi như xong chuyện, chứ nếu để chuyện này đến tai Trình Dục, cậu cũng khó mà yên ổn được đâu.”
Nghe vậy, Triệu Thạc đắc ý hẳn lên, vênh váo nhìn tôi:
“Đã là Ngọc Linh nói thế, Văn Tinh, tôi cho cô thêm một cơ hội nữa. Nếu cô hứa từ nay về sau chuyện gì cũng phải nghe lời tôi, tôi sẽ không chấp nhặt vụ này nữa.”
Lần này thì tôi không nhịn nổi nữa thật.
“Phụt… ha ha ha…”
Mọi người nhìn tôi đầy hoang mang.
Triệu Thạc cảm thấy mình đang bị chế nhạo, thẹn quá hóa giận quát:
“Cô cười cái gì?!”
Tôi vừa cười vừa đáp:
“Không có gì, chỉ là tôi thấy có kẻ nói khoác mà không thèm nháp trước nghe buồn cười quá thôi.”
8.
“Đúng là loại chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!” Triệu Thạc giận dữ quát lên.
Trong mắt đám người này, chắc hẳn tôi đang hiện hồn lên như một nữ phụ độc ác bị dồn vào đường cùng nhưng vẫn c.h.ế.t không nhận lỗi, phải đợi đến lúc “đăng xuất” mới chịu hối hận.
Thật sự là thú vị hết mức.
Tôi nhún vai, trưng ra bộ dạng không hề biết hối cải, đưa ánh mắt khiêu khích nhìn Sở Ngọc Linh đang có sắc mặt cực kỳ khó coi, thản nhiên nói:
“Ai mà biết được cái người tên Trình Dục trong điện thoại cậu có phải hàng thật không, vạn nhất lại là hàng fake thì sao?”
Câu nói này vừa tung ra, sắc mặt của mọi người xung quanh liền trở nên cực kỳ phong phú.
Thậm chí có kẻ đã bắt đầu ném ánh mắt nghi ngờ về phía Sở Ngọc Linh.
Chuyện giả mà Sở Ngọc Linh còn dám nói như thật, huống chi đây lại là “hàng thật”.
Đương nhiên cô ta không thể chịu nổi sự nghi ngờ từ người khác, lập tức khẳng định:
“Đó chính là đàn anh Trình Dục! Nếu các cậu không tin, tôi có thể gọi điện cho anh ấy ngay bây giờ!”
Đây chính là kết quả mà tôi mong đợi: Để Sở Ngọc Linh tự mình đ.â.m đầu vào họng súng.
Tôi khích tướng: “Thế thì cậu gọi đi.”