CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tiếng la hét kinh hãi vang lên khắp phòng.
Mấy gã tay sai của Sở Ngọc Linh lồng lộn lên như thể người bị đ.á.n.h là bố mẹ ruột của chúng vậy.
“Văn Tinh! Cậu làm cái gì đấy?!”
Tôi lạnh lùng nhìn đám người này, lên tiếng cảnh cáo:
“Kẻ nào còn dám lôi bố mẹ tôi ra nói, thì lần sau không chỉ đơn giản là bị ném túi vào mặt đâu!”
“Cô… Dù thế cô cũng không được đ.á.n.h người chứ!”
Tôi nhìn trừng trừng gã vừa lên tiếng, nhắc lại từng chữ một:
“Tôi đã nói rồi, đạo lý là để nói với người. Còn đối phó với súc sinh, nắm đ.ấ.m chính là đạo lý!”
Gã đó chỉ tay vào tôi “Cô…!” một hồi mà không tài nào cãi lại được.
Cho đến khi Sở Ngọc Linh ở phía sau cất giọng nghẹn ngào:
“Cậu chẳng qua là ỷ vào việc được bác gái Trình yêu quý thôi! Thử đứng trước mặt bác ấy xem, cậu có dám lộ ra cái bộ mặt hống hách này không?!”
Tôi cười lạnh.
Bên cạnh cô ta lập tức có kẻ phụ họa:
“Đúng thế! Nếu để Trình phu nhân biết cô là hạng người này, chắc chắn bà ấy sẽ không bao giờ cho cô bước chân vào nhà họ Trình đâu!”
“Được thôi!”
Cơn hỏa bốc lên, bị cái đám này gọi một tiếng “bác gái Trình”, hai tiếng “Trình phu nhân” làm cho phiền đến phát điên, tôi trực tiếp lôi điện thoại ra quay video:
“Đến đây, để tôi tự tay quay lại cái bộ mặt hống hách này rồi gửi cho ‘bác gái Trình’, ‘Trình phu nhân’ trong miệng các người xem nhé!”
Đám người đó cũng không vừa, đồng loạt rút điện thoại ra, vừa dùng những từ ngữ cay độc nhất để chỉ trích tôi, vừa liên tục gọi “Trình phu nhân” vào ống kính để mách tội.
Tôi quả thực rất giận, nhưng nhìn cái đám ngu ngốc này làm trò thì lại thấy buồn cười đến mức cơn giận tiêu tan phân nửa.
Tôi không quay quá lâu, chỉ đảm bảo đã ghi lại được cảnh Sở Ngọc Linh và lũ tay sai hăng hái “đạp mìn” nhất, rồi gửi thẳng đoạn video đó cho Trình Dục.
Kèm theo một tin nhắn thoại: [Đừng bảo em không nghĩ đến tình anh em nhé, đấy, cơ hội lập công chuộc tội dâng đến tận tay rồi đấy.]
Trình Dục lập tức gọi lại ngay.
Là cuộc gọi video.
10.
Tiếng chuông điện thoại thanh thúy vang lên, át cả tiếng Sở Ngọc Linh đang gặng hỏi tôi vừa gửi tin nhắn cho ai.
Tôi bắt máy, rồi xoay thẳng màn hình về phía Sở Ngọc Linh đang đứng đối diện.
Giọng nói, cử động và cả biểu cảm của Sở Ngọc Linh đều khựng lại trong giây lát.
Chỉ trong chớp mắt, cô ta thay đổi thái độ từ hung hăng càn quấy sang vẻ dịu dàng, đáng thương:
“Đàn… đàn anh…”
Thế nhưng Trình Dục chẳng thèm cho cô ta cơ hội để diễn vai yếu đuối vô tội, vừa mở miệng là “nã pháo” dồn dập ngay:
“Anh em cái con khỉ! Cô là Sở Ngọc Linh đúng không? Vừa nãy chơi Thật hay Thách thua rồi đem tôi ra làm trò tiêu khiển, tôi đã rộng lượng không chấp nhặt, chỉ xóa kết bạn thôi. Thế mà bây giờ cô còn dám gọi mẹ tôi là Trình phu nhân à?! Cái mặt cô sao mà dày thế không biết! Đến bố ruột tôi còn chẳng dám gọi mẹ tôi như thế đâu! Cô bị bệnh à? Còn cả mấy con sâu bọ bên cạnh cô nữa! Các người chán sống rồi phải không?!”
Sở Ngọc Linh ngây người toàn tập, rơi vào trạng thái vừa sợ hãi vừa nhục nhã, uất ức.
Nhưng thân phận của Trình Dục đã quá rõ ràng, cô ta biết mình không đụng vào nổi, nên dù bị mắng té tát mất mặt trước bao nhiêu người như vậy, cô ta cũng chỉ có thể cố gắng giải thích:
“Không phải đâu đàn anh, em…”
Nhưng cô ta thậm chí còn chẳng biết phải giải thích thế nào cho phải.
Trình Dục cũng chẳng buồn nghe cô ta ngụy biện, anh chốt hạ bằng lời cảnh cáo cuối cùng:
“Tôi cảnh cáo cô lần cuối, cả đám các người nữa, đứa nào còn dám lén lút nhận vơ quan hệ với tôi hay gia đình tôi, tôi tuyệt đối sẽ không nương tay! Nghe rõ chưa?!”
Mấy kẻ bị ánh mắt của Trình Dục quét qua đều gật đầu lia lịa như tế sao.
Sở Ngọc Linh định dùng đòn tâm lý lần nữa, nhưng vừa mới mở miệng đã bị ánh mắt sắc lẹm của Trình Dục dọa cho co vòi, vừa khóc vừa đáp:
“Nghe… nghe rõ rồi ạ.”
Đôi khi tôi cũng nghĩ, Sở Ngọc Linh đúng là đen đủi mới đụng phải hạng người như tôi.
Nhưng suy cho cùng cũng là cô ta đáng đời thôi.
Bởi vì nếu tôi chỉ là một người bình thường, e rằng khi bị cô ta bắt nạt cũng chỉ biết c.ắ.n răng chịu đựng.
Đó còn là trường hợp nhẹ nhàng nhất, còn tệ hơn, khi đã bị coi là “quả hồng mềm” dễ nắn, sự bắt nạt sẽ càng lúc càng leo thang, thậm chí có thể hủy hoại cả một đời người.
Tôi cúp điện thoại, liếc nhìn nhóm người đó lần cuối, rồi lôi hội trưởng đang im như phỗng rời đi.
11.
Thế nhưng, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó.
Trong trường bắt đầu râm ran tin đồn tôi là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm của người khác.
Chẳng cần động não cũng biết kẻ đứng sau chuyện này chính là Sở Ngọc Linh.
Tôi cũng chẳng buồn để tâm, cứ mặc kệ cho dư luận tự do thêu dệt.
Cho đến một ngày, ngay cả khi đang đi trên đường trong khuôn viên trường, tôi cũng nghe thấy tiếng xì xào bàn tán và những ánh mắt chỉ trỏ lén lút hướng về phía mình.
Lúc này, hội trưởng, người vốn luôn lơ mơ và kiệm lời ngoài giờ học tập, làm việc, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Cô ấy bước tới, chất vấn thẳng mặt hai người bạn đang lan truyền tin đồn: “Bằng chứng đâu?”
Hai người đó thoáng ngẩn ra, rồi ngay lập tức lộ vẻ thẹn quá hóa giận như thể chính mình mới là nạn nhân bị xâm phạm quyền riêng tư.
Họ thừa hiểu việc đi rêu rao những chuyện bát quái không bằng chứng là điều đáng xấu hổ, nhưng vẫn cố sống cố c.h.ế.t tìm cho hành vi của mình một lý do nghe có vẻ chính đáng bằng cách… đổ vấy trách nhiệm.
Họ nói: “Chính hoa khôi đã lên tiếng xác nhận rồi còn gì! Với lại nếu là giả, tại sao mọi người lại cứ đồn đại về cô ta như thế?”
Hội trưởng nhìn hai người họ bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi thong thả buông một câu:
“Hai người các cậu thường xuyên ra ngoài chơi trò thác loạn tập thể.”
Cả hai há hốc mồm kinh ngạc.
“Cậu nói cái gì cơ?!”
“Cậu nói bậy!”
Hội trưởng hỏi ngược lại: “Nếu là giả, tại sao tôi lại nói các cậu như thế?”
Họ phản pháo: “Cậu rõ ràng là đang trả đũa!”
Hội trưởng hỏi tiếp: “Hóa ra các cậu cũng biết thế nào là trả đũa cơ đấy.”
Hai người kia cứng họng, không thốt nên lời.