CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Lý Nguy im lặng một lúc, trên khuôn mặt đen sạm của hắn thoáng hiện lên một nụ cười cà lơ phất phơ.
“Tôi không có vợ, hay là cô làm vợ tôi nhé.”
…
“Không muốn à, vậy thì thôi.”
“Tôi đồng ý.”
Thấy hắn định đi, tôi vội gọi giật lại, chỉ sợ giây sau hắn sẽ đổi ý.
Hắn sững người, không ngờ tôi lại thật sự đồng ý.
Nhưng cuộc đời tôi đã không còn đường lùi, ít nhất Lý Nguy cũng là một người đàn ông trẻ tuổi.
“Tôi không đồng ý.”
Nhìn nhau một lúc, Lý Nguy lạnh mặt, mở cửa chiếc xe Jeep cũ kỹ màu xám tro đỗ ven đường.
“Bây giờ tôi không rảnh để ý đến cô, lên xe trước đã.”
Không đợi tôi phản ứng, hắn xách tôi lên như xách một con gà con rồi ném vào ghế phụ.
Hắn nhấn ga, chiếc xe lao nhanh về phía ngoại ô.
3
Xe dừng lại tại một trung tâm vận chuyển hàng hóa lớn.
Xung quanh toàn là những người đàn ông mồ hôi nhễ nhại.
Sự xuất hiện đột ngột của một cô gái như tôi ở đây trông thật lạc lõng. Những ánh mắt không mấy tốt đẹp cứ săm soi trên người tôi.
“Nhìn cái gì mà nhìn, vợ nhà chúng mày chết hết rồi à?”
Lý Nguy hung hăng lườm họ một cái.
Hắn siết chặt cổ tay tôi, kéo tôi đến một nơi không người.
Về việc có cho tôi ở lại hay không, hắn cũng không tỏ thái độ rõ ràng.
Hắn cứ đứng đó một mình, châm điếu thuốc đầu tiên trong ngày làm việc.
Trên đường đến đây, tôi đã chuẩn bị rất nhiều điều muốn nói. Tôi lấy hết can đảm mở lời:
“Nếu anh không cần tôi, bố mẹ nuôi vẫn sẽ bán tôi cho lão già kia.”
Tôi bối rối đứng trước mặt hắn, hai tay vặn vẹo vào nhau.
Hắn gạt tàn thuốc, nhìn tôi với vẻ buồn cười:
“Sao cô biết tôi không phải người xấu, lỡ tôi là kẻ biến thái thì sao…”
“Anh sẽ không làm vậy đâu.”
Hắn chưa kịp nói hết câu đã bị tôi cắt lời.
Lý Nguy ngẩn người, nhìn tôi chằm chằm suốt một phút.
Mãi cho đến khi một người tên Tiểu Lưu đến gọi hắn:
“Anh Nguy, hàng đã lên xe hết rồi, chỉ chờ anh ra lệnh thôi.”
Lý Nguy “ừ” một tiếng rồi định đi cùng anh ta. Đi được vài bước, hắn dừng lại dặn dò Tiểu Lưu:
“Đưa cô ấy đến phòng nghỉ của tôi, rồi mua cho cô ấy chút gì đó ăn đi.”
Tiểu Lưu ít tuổi hơn Lý Nguy, trông có vẻ thật thà, gãi đầu hỏi:
“Mua gì ăn ạ?”
“Chị cậu không phải có con gái sao? Mấy đứa nhỏ thích ăn gì thì mua cho cô ấy, mấy thứ như sữa Wahaha ấy…”
Tôi vừa định nói tôi không phải trẻ con, cũng không thích uống Wahaha, hắn đã đột ngột quay lại dặn dò:
“Đừng chạy lung tung, cứ ở yên đây cho tôi.”
Ý của hắn là đồng ý. Tôi lau nước mắt, vui mừng khôn xiết, luôn miệng nói được.
4
Lý Nguy bận rộn cả một ngày trời.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, tôi mới nghe thấy tiếng hắn trở về.
Bên ngoài phòng nghỉ, một đám đàn ông đang cười nói rôm rả.