CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10
Hắn cúi mắt, quan sát tay tôi.
Đó là một đôi tay hoàn toàn khác với đôi tay mềm mại, trắng nõn của những cô gái cùng tuổi.
Vì quanh năm làm việc nặng, tay tôi vừa sưng đỏ, vừa thô ráp, lại còn bong tróc da.
Hắn nhíu mày, nổi cáu.
“Nói đi!”
“Vâng, vâng ạ.”
Giọng tôi run rẩy, có chút tự ti rụt tay lại.
“Anh đừng nhìn nữa, tôi còn chưa giặt xong quần áo.”
“Mấy cái quần áo rách thì vứt đi là được.”
Lý Nguy mạnh mẽ kéo tôi ra khỏi bể nước, ấn tôi ngồi xuống sô pha, nghiêm giọng cảnh cáo tôi không được đi giặt quần áo.
Còn hắn thì cúi đầu, bấm điện thoại liên tục.
Chưa đầy hai tiếng sau, một chiếc máy giặt thông minh mới toanh đã được công nhân nhanh nhẹn chuyển vào nhà vệ sinh.
Tôi ngồi xổm ở đó, cắn ngón tay nghiên cứu.
Hắn ôm một đống quần áo bẩn từ phòng ngủ ra, đang định vứt hết vào trong.
Tôi liếc thấy đồ lót lẫn trong đống quần áo, không nghĩ ngợi gì, liền thò tay rút ra.
Tôi giơ lên trước mặt hắn.
“Đồ lót phải giặt riêng.”
Lý Nguy giả vờ bình tĩnh, mặt không đổi sắc lấy lại.
“Không cầu kỳ đến thế.”
Tôi không chịu thua, moi bằng được quần lót từ trong máy giặt ra, đi ra ngoài.
“Em có thể giặt giúp anh.”
Hắn hoàn toàn mất bình tĩnh, gầm lên một tiếng rồi xông tới, giật lấy quần lót giấu sau lưng.
Gò má rắn rỏi của hắn ửng lên một màu đỏ đáng ngờ.
“Tôi giặt, tôi tự tay giặt là được chứ gì?”
Tôi nhớ ra điều gì đó, lon ton chạy ra phòng khách, ngó nghiêng tìm đồ.
“Tìm gì đấy?”
Giọng hắn không được tốt cho lắm.
“Tất thối của anh ạ.”
Tôi cúi xuống nhặt đôi tất đen to một cách kỳ cục của hắn lên.
“Tất thối cũng không được vứt vào máy giặt, bẩn lắm.”
“Biết rồi, tôi tự vò bằng tay.”
Hắn bước tới, giật lấy đôi tất trong tay tôi.
“Lắm lời, chiều cô quá rồi.”
11
Hôm nay, tôi phải đến dự đám cưới của Diêu Quân, người anh trai không chung dòng máu với mình.
Là do Lý Nguy kéo tôi đi, còn đặc biệt bảo tôi mang theo giấy báo trúng tuyển của trường cấp ba số 1 thành phố.
Lý Nguy đưa một phong bì đỏ mỏng cho mẹ nuôi, người đang thu tiền mừng. Bà ta bóp bóp.
“Sao ít thế?”
Kể từ khi Lý Nguy bỏ ra một trăm nghìn tệ để mua tôi, bố mẹ nuôi luôn coi hắn là một kẻ ngốc dễ bị moi tiền.
Lý Nguy và nhà tôi chẳng có quan hệ gì, chỉ là hàng xóm ở gần. Mời hắn đến chẳng qua cũng vì tiền trong túi hắn.
“Ít à?”
Nụ cười của Lý Nguy không chạm đến đáy mắt.
Trong phong bì thực ra có hai trăm tệ, khách không thân không quen thường mừng ở mức giá này.
Nhưng trong mắt bố mẹ nuôi, hắn ít nhất cũng phải mừng từ một nghìn tệ trở lên.
“Chê ít thì tôi không vào nữa.”
Nói rồi, Lý Nguy làm bộ đưa tay ra, định lấy lại phong bì.
Tiền đã vào tay sao có thể để bay đi được. Mẹ nuôi nhanh tay nhét phong bì vào túi quần, cung kính mời Lý Nguy vào.
“He he, khách đến là quý, mời vào.”
Tôi đi theo sau hắn, nhưng bị mẹ nuôi chặn lại, mặt mày cau có.
“Của mày đâu?”
Tôi móc từ trong túi ra hai đồng xu đưa cho bà ta, mẹ nuôi tức gần chết.
“Nhà tao không cần mày nữa, ăn cỗ phải mừng tiền.”
“Ồ.”
Tôi quay người định đi thì bị Lý Nguy gọi lại.
“Tôi bảo con bé làm thế đấy, bà có ý kiến gì không?”
Đối với Lý Nguy, bố mẹ nuôi có một sự sợ hãi, có lẽ là lo hắn trả lại hàng.
Khóe miệng mẹ nuôi giật giật, miễn cưỡng đẩy tôi một cái.
“Đi đi đi, thật là phiền phức.”
Ăn uống no nê, bàn này toàn là hàng xóm láng giềng thân thiết.
Có người uống chút rượu, cười tủm tỉm nói với tôi:
“Em gái nhỏ, có phúc quá nhỉ, sắp được đi học cấp ba rồi.”
Mẹ nuôi khoanh tay cười khẩy:
“Nó ấy à, thi đỗ được trường trung cấp chuyên nghiệp đã là may lắm rồi.”
“Lúc mới nhận nuôi nó, nó đã bốn tuổi rồi mà nói còn chưa sõi. Đi học tiểu học, người ta đã biết cộng trừ nhân chia, nó còn chưa biết đếm từ một đến một trăm.”
Bố nuôi vừa nhâm nhi rượu, vừa không quên hạ bệ tôi.
“Tôi thấy Diêu Tâm thông minh lắm, dù sao thì tôi vẫn rất tin tưởng con bé.”
Người nói là chú chủ tiệm tạp hóa lương thực.
Mấy năm trước, nhân viên của chú ấy ăn trộm tiền, làm sổ sách giả, chính tôi đã phát hiện ra và giúp chú ấy lấy lại được một khoản tiền lớn.
“Mấy người ngoài thì biết cái gì. Nếu nó thông minh có phúc, bố mẹ đẻ có bỏ rơi nó không?”
Mẹ nuôi sa sầm mặt mày, nhét một miếng thịt kho tàu béo ngậy vào miệng, ăn đến nỗi khóe miệng dính đầy vụn thịt.
“Bà chỉ là ghen tị thôi.”
Người bên cạnh cười ha hả.
“Nếu Diêu Tâm thi đỗ trường cấp ba số 1, tương lai xán lạn, lúc đó bà cứ mà hối hận đi.”
“Không thể nào.”
Mẹ nuôi không thèm để ý, ánh mắt nhìn vào chiếc bụng nhô cao của cô dâu, mặt mày hớn hở nói:
“Nếu không bán nó đi, làm sao tôi có được cháu trai quý tử nhanh như vậy?”
Bố nuôi nghe xong, cũng vui mừng khôn xiết:
“Đúng đúng, đúng là một đứa con gái chỉ tổ tốn tiền, may mà tôi có cháu trai quý tử để át đi vận xui của nó.”
Lý Nguy, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên đá văng chiếc ghế đẩu nhựa màu xanh bên cạnh.
Tiếng ghế đổ làm mọi người trên bàn giật mình.
Hắn sầm mặt, chặn lối đi.
“Được rồi, người của tôi không đến lượt các người nói này nói nọ.”
Nói rồi, hắn lấy giấy báo trúng tuyển tôi giấu trong túi ra, “bốp” một tiếng đặt lên bàn.
“Vài ngày nữa chuyển hộ khẩu của Diêu Tâm sang chỗ tôi, tôi phải đi làm thủ tục nhập học cho nó.”
Bố mẹ nuôi sững sờ, ngây người nhìn tên tôi được in trên tờ giấy báo màu đỏ độc quyền của trường cấp ba số 1 thành phố, lẩm bẩm:
“Sao có thể?”