Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Để anh ấy có thêm động lực sống, tôi đã nói dối anh ấy: 「Tôi bị khiếm thính bẩm sinh đây này, chưa bao giờ nghe thấy âm thanh hay nói được lời nào cả. Anh vẫn chưa t.h.ả.m bằng tôi đâu, cho nên phải sống thật tốt để chờ đợi ngày kỳ tích xảy ra.」
Một lời nói dối thiện ý đôi khi có thể nở hoa ngay giữa sa mạc khô cằn.
Diệp Tư Hoài lúc ấy quá cần một người có thể cùng anh gánh vác nỗi đau, để anh biết rằng trên thế giới này vẫn còn người đồng hành cùng mình.
Mà tôi, vừa hay lại xuất hiện trước mặt anh.
Chúng tôi quen nhau trên sân thượng bệnh viện, tôi đã cứu anh, rồi chúng tôi trở thành bạn bè.
Ngày qua ngày ở bên nhau, từ tình bạn thuần khiết nhất, những rung động khác lạ dần nảy nở.
Cũng chính trên sân thượng này, anh đã tỏ tình với tôi.
Anh dùng thủ ngữ nói với tôi: 「Anh cứ ngỡ thế giới này tồi tệ lắm, nhưng không ngờ lại gặp được em. Noãn Noãn, nếu anh mãi mãi như thế này mà vẫn có em bên cạnh, anh sẽ không thấy đời này khó khăn nữa, vì thật may mắn khi có em.」
Anh còn nói —— Diệp Tư Hoài vĩnh viễn không phụ Tô Noãn Noãn.
Hoàng hôn ngày hôm đó đẹp vô cùng, ánh nắng cuối ngày phủ lên người anh, anh đứng trong vầng sáng ấy đưa tay về phía tôi, hứa hẹn một đời.
Tôi đã động lòng, đem lòng yêu chàng thiếu niên trước mắt.
Kể từ đó, tình cảm ấy sâu đậm không thể dứt ra.
Nhưng sau khi ở bên nhau, chúng tôi vẫn phải nhận lấy không ít ánh mắt khinh miệt của người đời.
Cuộc sống của một cặp đôi khiếm thính chẳng mấy suôn sẻ, nhất là những kẻ trước đây từng ghét anh, tất nhiên sẽ tìm đủ mọi cách để chế giễu và trêu chọc anh.
Nhưng trong suốt năm năm đầy rẫy ác ý đó, chúng tôi chưa bao giờ buông tay nhau.
Tôi cứ ngỡ, anh chắc chắn sẽ là bến đỗ cuối cùng của mình.
Có thể cùng nhau hoạn nạn, thì dù có là khổ cực cả đời, chúng tôi cũng sẽ không rời bỏ nhau.
Cho đến khi anh gặp phải một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ khác.
Anh không còn khiếm thính nữa, giọng nói của anh rất hay, tôi thường vô thức chìm đắm trong thanh âm đó, trái tim không ngừng lỗi nhịp.
Thế nhưng, ngay khi tôi chuẩn bị nói cho Diệp Tư Hoài bí mật này.
Thật chẳng thể ngờ, năm năm bầu bạn của tôi lại trở thành gánh nặng lớn nhất trong lòng anh ta.
Nói không nên lời là thất vọng hay đau lòng.
Có lẽ là bi ai.
Tôi chợt nhớ đến câu nói ——
Rất nhiều khi, có những người có thể cùng chịu khổ, nhưng lại chẳng thể cùng hưởng phú quý.
Điểm yếu của nhân tính vốn dĩ là vậy.
Giống như tôi và Diệp Tư Hoài lúc này, sự thật ấy hiện lên vô cùng rõ rệt.
Tôi bỗng thấy khó chịu vô cùng, khi anh ta định đưa tay ôm tôi, tôi không kìm được mà đẩy mạnh anh ta ra, rồi không ngoảnh đầu lại chạy thẳng ra khỏi phòng bao.
Nếu tình yêu của anh ta không còn thuần khiết, tôi thà rằng không cần!
03
Việc tôi bỏ đi không nói lời nào khiến anh ta mất mặt trước bạn bè, Diệp Tư Hoài rất tức giận.
Anh ta gửi tin nhắn cho tôi: 【Buổi tụ tập lần này toàn là bạn bè của anh, em cứ thế bỏ chạy không nói một lời, anh không biết phải giải thích thế nào nữa… Thôi bỏ đi, em cứ bình tĩnh lại, mấy ngày tới anh sẽ không về nhà.】
Nhìn nội dung tin nhắn, tôi cảm thấy có chút mỉa mai.
Diệp Tư Hoài của trước kia, nếu thấy tôi đột ngột rời đi như vậy, chắc chắn sẽ tỏ ra vô cùng lo lắng.
Anh ta sẽ sợ tôi gặp chuyện khẩn cấp, hay xảy ra vấn đề gì đó, và nhất định sẽ chọn ở bên cạnh tôi cho đến khi tôi mỉm cười trở lại.
Nhưng bây giờ, phản ứng đầu tiên của anh ta chỉ là thấy tôi làm anh ta mất mặt.
Trong lòng không rõ là cảm giác gì.
Đại khái là nghẹn ứ.
Giống như có một tảng đá khổng lồ đè nặng lên ngực, khiến tôi không thở nổi, có lúc tưởng như nghẹt thở.
Tôi rất buồn.
Nhưng chiếc điện thoại cầm trong tay lúc này lại vang lên thông báo liên tục.
Tôi và Diệp Tư Hoài đều có thói quen dùng Weibo.
Chúng tôi thích chia sẻ cuộc sống thường ngày lên đó, dù ít người xem nhưng cũng coi như một cách giải tỏa thầm lặng.
Giống như lúc này, Diệp Tư Hoài vừa cập nhật trạng thái mới.
Tôi không khống chế được bản thân, cứ như tự ngược đãi mình mà bấm vào xem những bức ảnh đó.
Trong ảnh, anh ta cùng một nhóm bạn ra bờ biển, nụ cười trên mặt ai nấy đều rất rạng rỡ. Diệp Tư Hoài một tay khoác vai một cô gái lạ mặt, tay kia cầm chai rượu, ánh mắt tràn đầy vẻ sảng khoái, vô lo vô nghĩ, hoàn toàn không có chút lo lắng nào cho tôi.
Anh ta đang rất vui vẻ.
Tại thời điểm này, cảm xúc của chúng tôi rơi vào hai thái cực đối lập.
04
Diệp Tư Hoài quá khao khát được giải tỏa.
Năm năm qua, anh ta đã phải chịu đựng vô số sự khinh bỉ và nhạo báng.
Giờ đây vừa bình phục, anh ta hận không thể thông báo cho cả thế giới biết rằng mình đã trở thành một người bình thường.
Suốt hơn nửa tháng liền, Diệp Tư Hoài đều tham gia đủ loại tiệc tùng.
Weibo cập nhật đúng giờ mỗi ngày.
Khi thì ở bờ biển, khi thì ở phòng bao, hoặc các buổi tiệc rượu và dạ hội, bóng dáng anh ta luôn xuất hiện trong đó.
Tôi cứ như tự ngược mình, bấm vào ảnh, phóng to, nhìn kỹ rồi lại đóng lại.
Tôi định dùng cách này để giày vò trái tim vẫn còn yêu Diệp Tư Hoài, đợi đến khi gom đủ thất vọng sẽ có thể dứt khoát rời đi.
Ở bên nhau năm năm, tôi cũng hiểu rõ những người bạn xung quanh anh ta.
Dù có những người trước đây chưa từng gặp mặt, nhưng qua những câu chuyện nhỏ khi chúng tôi ở bên nhau, họ cũng trở thành một phần trong sự hiểu biết của chúng tôi về đối phương.
Chỉ cần qua lời kể, tôi cũng có thể nhận ra họ ngay trong lần đầu gặp gỡ.
Vì vậy, khi tôi hết lần này đến lần khác nhìn thấy cô gái mà anh ta chưa từng nhắc tới xuất hiện trong ảnh.
Tôi chợt nhận ra, chúng tôi thực sự đang ngày càng xa cách.