Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Giọng Thẩm Nặc khá lớn nên nhiều người trong trung tâm thương mại bắt đầu vây lại xem. Sắc mặt Diệp Tư Hoài không còn dễ coi như trước nữa, anh ta nắm lấy cánh tay tôi muốn kéo đi.
Tôi hất tay anh ta ra, dùng thủ ngữ bảo: “Tôi có để lại giấy nhắn ở nhà, chúng ta chia tay, không phải nói đùa đâu, đồ đạc tôi cũng đã dọn đi hết rồi.”
“Tô Noãn Noãn, em thật sự muốn chia tay với anh sao?”
Giọng Diệp Tư Hoài đột ngột cao vút lên, trong lúc tức giận, tôi vẫn thoáng thấy một tia nhẹ nhõm trong mắt anh ta.
Tôi gật đầu, rồi chỉ tay vào Trình Châu đang đứng cạnh anh ta.
“Hai người trông cũng đẹp đôi đấy, nhưng tôi sẽ không chúc hai người trăm năm hạnh phúc đâu, vì nói thật, tôi không thốt ra lời đó được.”
Ra dấu xong, tôi kéo Thẩm Nặc định rời đi.
Diệp Tư Hoài chặn tôi lại, như thể không tin nổi, lại như không cam tâm, anh ta hỏi đi hỏi lại tôi mấy lần: “Tô Noãn Noãn, em thật sự muốn chia tay anh à? Anh chưa từng phản bội em, anh cũng chỉ thích mình em thôi, anh đã nói sẽ cưới em thì sẽ không nuốt lời. Trong hoàn cảnh như vậy, em vẫn chọn rời xa anh sao?”
Tôi gật đầu: “Tuyệt đối không hối hận.”
Chương 09
Mối tình 5 năm cứ thế kết thúc một cách dứt khoát.
Không đau đớn thấu xương như tôi tưởng tượng.
Có lẽ sự tê dại từng chút một khiến tôi lúc này thậm chí còn cảm thấy hơi ghê tởm, cảm thấy mình thật mù quáng khi đi yêu một kẻ có nhân cách chẳng ra gì.
Thẩm Nặc vẫn luôn ở bên cạnh an ủi tôi.
Từ lúc mới gặp, cậu ấy đã biết tôi chỉ bị mất tiếng tạm thời. Về sau, với những quyết định của tôi, Thẩm Nặc đã mắng tôi rất nhiều lần là kẻ lụy tình, nhưng lúc đó tôi vẫn cam tâm tình nguyện, giờ nghĩ lại đúng là đầu óc có vấn đề thật.
Vì một người đàn ông mà bản thân nín nhịn suốt 5 năm không mở miệng, chỉ để anh ta không cảm thấy tự ti.
Kết quả thì sao?
Vừa khôi phục bình thường, anh ta đã quay sang chê bai tôi không biết nói, cảm thấy tôi không xứng với anh ta.
“Con người ta ấy mà, cả đời kiểu gì chẳng có vài lần nhìn lầm người.”
“Tại cậu không thông minh sắc sảo được như mình, cứ thế đ.â.m đầu vào, ngã cho sứt đầu mẻ trán, đau một chút khóc một chút rồi cũng qua thôi. Ngủ một giấc dậy, trời lại sáng ngay ấy mà.”
“Noãn Noãn, cậu còn trẻ, không việc gì phải vì một kẻ không đáng mà tiếp tục đau lòng.”
Thẩm Nặc đang rất nghiêm túc cố gắng khuyên nhủ tôi.
Tôi gật đầu: “Tớ đang cố gắng đây, và chắc chắn sẽ không bao giờ hối hận.”
Khoảng thời gian sau khi chia tay, cuộc sống của tôi trôi qua khá bình lặng.
Ngoại trừ việc Thẩm Nặc cứ cách dăm bữa nửa tháng lại đến tìm, phần lớn thời gian tôi đều ở trong biệt thự bầu bạn với ông ngoại. Ông già trông có vẻ lạnh lùng này, thực ra rất nhiều lần tôi tỉnh dậy giữa đêm ra phòng khách rót nước, đều nghe thấy tiếng sụt sùi khe khẽ phát ra từ phòng ngủ đối diện.
Tôi đã lén nhìn thấy, ảnh của mẹ được đặt ngay đầu giường của ông, được ông trân trọng như báu vật.
Ông ngoại đang nhớ con gái của mình.
Ông cũng thường tâm sự với tôi về chuyện tình cảm cá nhân.
“Cháu giống mẹ cháu, nhìn người đều không ra gì. Nhưng mẹ cháu còn khá khẩm hơn chút, ít ra thằng Tô Thịnh Hứa nó thật lòng với nó. Mà không sao, đợi ít nữa đi nước ngoài với ông, cháu muốn bao nhiêu bạn trai ông tìm cho bấy nhiêu, đảm bảo đứa nào cũng tốt hơn cái thằng Diệp Tư Hoài kia.”
Ông ngoại nói rất nghiêm túc, ông thực sự không hề nói đùa, thậm chí đã gọi điện sang nước ngoài nhắc đến chuyện tìm mối mới cho tôi.
Tôi sợ quá phải vội vàng kéo ông sang thảo luận về bà ngoại.
Ông ngoại mặt sắt không cảm xúc, thực ra cũng mang cái gen lụy tình của gia tộc, cứ mỗi khi nhắc đến bà ngoại là đôi mắt lại tràn đầy vẻ dịu dàng không sao giấu nổi.
“Bà ấy chắc chắn sẽ rất quý cháu, vì cháu trông rất giống mẹ. Khi nào gặp bà thì bà chắc sẽ buồn lắm, cháu nhớ dẻo miệng một chút mà dỗ dành bà. Bà ấy cả đời chưa phải chịu khổ cực gì, tâm nguyện duy nhất là được gặp lại cái đứa con gái không nên thân kia… Rốt cuộc, vẫn là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.”
Ông ngoại thở dài một tiếng, khẽ quay lưng về phía tôi, đưa tay quệt nước mắt.
Ông tưởng tôi không thấy, rồi trước mặt tôi lại mắng mẹ là đứa con nghịch ngợm, luôn miệng bảo không nhớ nhung gì, đã sớm quên mặt mũi mẹ ra sao rồi.
Tôi không dám lên tiếng, chỉ nhìn ông cười cười, kết quả lại bị mắng tiếp.
“Đúng là ngốc y hệt mẹ cháu!”
Câu này nghe kiểu gì cũng giống như đang mắng người vậy.
Nhưng tôi chẳng dám phản kháng, nếu không với cái tính khí của ông ngoại, chắc chắn ông sẽ còn cằn nhằn cả buổi cho xem.
Về việc ông đột ngột về nước.
Một mặt là muốn âm thầm tìm kiếm tung tích của mẹ tôi.
Mặt khác là vì một người bạn già lâu năm tổ chức đại thọ tám mươi tuổi, kiểu gì ông cũng phải tham gia.
“Dù sao cháu cũng đã nhận tổ quy tông rồi, tiệc thọ lần này đi cùng ông.”
Ông ngoại không hề có ý bàn bạc với tôi, ông vỗ vỗ mu bàn tay tôi, trong mắt thoáng hiện một tia phức tạp.
Tôi bỗng nhận ra có gì đó sai sai, liền lên tiếng hỏi: “Bạn già của ông họ gì ạ?”
Ông ngoại cười như không cười: “Cái lão già khú đế đó ấy mà, trước đây còn muốn gả cháu cho thằng cháu nội của lão, nhưng bị ông từ chối rồi, ông thấy nó không xứng với cháu. Thế mà ông chẳng ngờ được cái con bé ngốc nhà cháu lại đi giả vờ câm điếc suốt năm năm trời chỉ để ở bên nó, kết quả… còn bị người ta ghẻ lạnh.”
Thôi xong, chẳng cần hỏi họ gì nữa, tôi đoán ra rồi.