Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng không ngờ lần này bà ta lại phát bệnh sớm hơn.
Mấy ngày trước đêm trăng tròn, có người đã đến bệnh viện thăm bà cô Lý.
Đó là một gã trai trẻ rất đẹp trai. Nghe mọi người kể thì đó là bạn trai cũ của bà ta, kẻ đã tiêu sạch tiền của rồi còn lén lút quan hệ với cô giúp việc nhà bà ta nữa.
Gần đây cô giúp việc đó sắp sinh, gã “mặt trắng” này chắc thấy c.ắ.n rứt lương tâm nên mới đến thăm bà Lý, còn tặng bà ta mấy món quà đắt tiền.
Nhưng so với số tiền gã đã lừa của bà ta trước đây, mấy món quà đó chẳng thấm tháp vào đâu.
Bị kích động, bệnh của bà cô Lý đương nhiên lại tái phát.
Bà ta trốn khỏi phòng bệnh, nhân lúc hộ lý trực ca bàn giao công việc đã lén chạy vào bếp lấy một con d.a.o gọt hoa quả, sau đó quay lại, lẻn vào phòng của các bệnh nhân nam trẻ tuổi và làm họ bị thương.
Sau tiếng hét t.h.ả.m thiết của bệnh nhân nam đầu tiên bị chém, chuông báo động vang lên, tất cả hộ lý đều chạy trở lại.
Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị tan làm rồi, nhưng nghe thấy tiếng chuông báo động nên vội vàng chạy về.
Khi tôi quay lại, cả bệnh viện đã loạn thành một đoàn. Bà cô Lý đang cầm d.a.o khống chế một bệnh nhân nam trẻ tuổi, bắt đầu khóc lóc kể lể về lịch sử đau khổ của đời mình.
Từ việc bà ta dốc hết ruột gan cho những kẻ đó, đến việc bị lừa sạch sành sanh gia sản, tâm trạng bà ta vô cùng kích động.
“Đàn ông chẳng có thứ gì tốt đẹp cả!” Con d.a.o kề trên cổ bệnh nhân nam lại ấn sâu thêm vài phần, cổ anh ta bị rạch một đường, m.á.u tươi chảy ra.
Gã bệnh nhân nam đó sợ đến mức tè ra quần luôn.
Các bệnh nhân khác thấy cảnh này đều hét toáng lên. Hộ lý muốn giải tán đám đông nhưng không cản được họ chạy loạn xạ, càng đuổi càng hỗn loạn hơn.
Tôi dáo dác tìm bóng dáng Giang Vọng trong đám đông nhưng không thấy. Một nữ hộ lý bảo tôi rằng đã có không ít bệnh nhân nam trẻ tuổi bị đ.â.m trúng.
Lo lắng Giang Vọng cũng bị thương, tôi gào thét tên anh giữa đám người hỗn loạn.
Chẳng ngờ tiếng gọi của tôi lại khiến bà Lý nghe thấy.
Khi tôi nhìn thấy Giang Vọng ở trong góc, bà Lý cũng đã phát hiện ra anh.
Vì chiều cao và ngoại hình của Giang Vọng có nét giống gã mặt trắng kia, có lẽ bà Lý đã nhầm anh là hắn ta.
Bà Lý buông gã bệnh nhân đang bị khống chế ra, gào lên: “Đồ đàn ông tồi, đi c.h.ế.t đi!”
Rồi bà ta cầm con d.a.o gọt hoa quả đ.â.m thẳng về phía Giang Vọng.
Tim tôi thắt lại, hét lớn: “Giang Vọng, cẩn thận!”
Sau đó tôi lao đến, dùng thân mình che chắn cho Giang Vọng.
Thấy con d.a.o trong tay bà Lý sắp đ.â.m vào lưng tôi, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Giang Vọng đột nhiên đưa tay ôm lấy tôi, xoay người một cái dắt tôi tránh khỏi đòn tấn công của bà Lý.
Nhưng sự việc xảy ra quá bất ngờ, tôi không tránh được hoàn toàn, cánh tay vẫn bị đ.â.m trúng.
Thấy đ.â.m nhầm người, bà Lý hốt hoảng đ.á.n.h rơi d.a.o xuống đất. Bảo vệ lập tức xông lên khống chế bà ta.
Vết thương trên tay truyền đến cơn đau nhức nhối, tôi đau đến mức khuỵu xuống sàn. Khi ngước mắt lên, tôi chợt thấy trong mắt Giang Vọng hiện rõ sự hoảng loạn và lo lắng, một ánh mắt hoàn toàn không giống với tâm trí của một đứa trẻ năm tuổi.
Cánh tay tôi bị thương, lúc bác sĩ trong viện thay t.h.u.ố.c cho tôi, Viện trưởng dẫn Giang Vọng đến.
“Giang Vọng bảo nó lo cho cô đấy.”
Tôi vốn rất sợ đau, lúc này mặt mày tái mét, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Nhưng vì sợ Giang Vọng nhìn thấy vết thương sẽ hoảng nên tôi cố nhịn đau bảo anh: “A Vọng ngoan, em ra ngoài trước đi, đừng nhìn.”
Giang Vọng cứ nhìn chằm chằm vào tôi rồi lắc đầu: “Em không sợ.”
Giang Vọng ngồi xuống cạnh giường bầu bạn với tôi, bác sĩ băng bó, còn Viện trưởng thì đứng bên cạnh quan sát.
“Cô anh dũng gớm nhỉ. Có biết bố cô gọi điện mắng tôi thế nào không? Cô chỉ là nhân viên thời vụ thôi, nếu chẳng may hy sinh vì nhiệm vụ thì tôi phải đền bao nhiêu tiền hả?”
Viện trưởng thuộc kiểu người khẩu xà tâm phật, tôi hiểu bà ấy chỉ đang lo lắng cho mình thôi.
Tôi nắm lấy tay Giang Vọng, cười nịnh nọt với Viện trưởng: “Viện trưởng yên tâm, em không gây rắc rối cho bà đâu mà.”
Viện trưởng hừ lạnh một tiếng, rồi quay lại tiếp tục làm cái PPT của bà ấy.
Tôi quay đầu nhìn Giang Vọng, thấy anh nhìn chằm chằm vào vết thương đã băng bó của mình, ánh mắt tràn đầy lo lắng, trông tội nghiệp cực kỳ.
Tôi không đành lòng, vỗ vỗ mu bàn tay anh an ủi: “Chị không sao đâu, em đừng lo.”
Đôi mắt đào hoa của Giang Vọng rưng rưng: “Nhưng mà chị đau.”
“Đúng là có hơi đau thật.” Tôi khựng lại một chút, trong đầu nảy ra một ý định: “Nhưng mà, có một cách có thể giúp chị hết đau ngay đấy.”
Mắt Giang Vọng sáng lên: “Cách gì thế ạ? Chỉ cần chị hết đau, việc gì A Vọng cũng làm.”
Tôi liếc nhìn ra cửa, xác nhận bác sĩ và Viện trưởng đã đi xa.
Sau đó tôi ngoắc tay bảo Giang Vọng lại gần.
Giang Vọng hơi ngơ ngác nhưng vẫn cúi người xuống.
Tôi dùng bàn tay còn lại nắm lấy cổ áo anh, kéo tai anh sát lại gần mình.
Sau đó, tôi nói:
“Cho chị sờ cơ bụng một cái là chị hết đau ngay.”
Cuối cùng thì tôi cũng sờ được cơ bụng của Giang Vọng.
Nhưng vì sợ lại chảy m.á.u cam, khí huyết suy nhược nên tôi chỉ sờ qua lớp áo một cái rồi bảo anh về.
Bố bắt tôi phải về nhà tĩnh dưỡng, tôi đành lưu luyến từ biệt Giang Vọng. Trước khi đi còn không quên tranh thủ sờ cơ bụng anh một cái, dặn anh ở lại viện ngoan ngoãn chờ tôi quay về.