Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi ở nhà nghỉ ngơi nửa tháng trời, ngày nào cũng mong được quay lại.
Bố tôi rất thắc mắc: “Lúc trước bảo con đến bệnh viện tâm thần giúp việc thì con sống c.h.ế.t không chịu, sao giờ lại cứ muốn ở lì bên đó thế?”
Tôi thở dài nhìn trời: “Giờ con yêu nghề lắm rồi, con thích cái cảm giác được đốt cháy bản thân để soi sáng cho người khác.”
Đương nhiên, tôi chỉ muốn đốt cháy bản thân để soi sáng đống cơ bụng của Giang Vọng mà thôi.
Ở một vị trí công tác đầy bất lực, lại gặp được người mà mình không muốn bỏ lỡ nhất.
Nửa tháng sau, tôi mới quay lại viện.
Việc đầu tiên khi quay về là đến chỗ Viện trưởng báo danh rồi bắt đầu làm việc, tôi chưa đi tìm Giang Vọng ngay.
Lúc tôi đang dắt một bệnh nhân nam cũng có tâm trí như trẻ lên ba đi dạo trong sân thì tình cờ gặp Giang Vọng.
Anh liếc nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn gã bệnh nhân bên cạnh, sau đó vẻ mặt lạnh nhạt quay người bỏ đi luôn.
Tôi định gọi anh lại thì gã bệnh nhân bên cạnh đã kéo tay tôi: “Chị ơi, chị ơi em muốn bắt chuồn chuồn.”
Tâm trạng gã bệnh nhân này cực kỳ không ổn định, tôi không thể bỏ mặc anh ta được, đành trơ mắt nhìn Giang Vọng một mình rời đi.
Đến giờ ăn cơm, Giang Vọng ngồi thui thủi một góc ăn rau xanh. Tôi xin cô đầu bếp một cái đùi gà thật to rồi mang đến chỗ anh.
Tôi gắp đùi gà vào khay cơm của anh: “A Vọng, xem chị lấy đùi gà cho em này.”
Giang Vọng đang định đưa rau vào miệng, thấy tôi gắp đùi gà cho thì đến cả đũa cũng chẳng buồn cầm nữa, đứng phắt dậy bỏ đi.
Tôi: “…”
Chẳng lẽ anh đang ghen sao?
Tôi biết, Giang Vọng ghen vì tôi đi chăm sóc một bệnh nhân nam khác cũng có tâm trí trẻ con như anh.
Trẻ con mà, ghen tuông là chuyện thường tình.
Thế là tôi về hỏi đứa cháu trai: “Nếu cháu thấy cô giáo mình thích lại quan tâm đến một bạn nhỏ khác hơn, cháu thấy ghen thì cô giáo phải làm thế nào cháu mới hết giận?”
Thằng bé suy nghĩ rất nghiêm túc rồi đáp: “Cháu muốn cô giáo phải thể hiện là cô thích cháu nhất trước mặt bạn nhỏ kia, như thế cháu mới có thể rộng lượng làm bạn với bạn đó được.”
Tôi nghe xong thấy chí lý quá.
Biến thù thành bạn thì sẽ không ghen nữa.
Thế là, tôi dắt gã bệnh nhân kia đến bên cạnh Giang Vọng lúc anh đang ngồi sưởi nắng.
Tôi ngồi ở giữa, Giang Vọng bên trái, gã bệnh nhân kia bên phải.
Tôi nắm tay hai người, bảo họ bắt tay nhau.
“ A Vọng, đây là A Nam mới đến, sau này hai em làm bạn tốt của nhau nhé?”
A Nam mới có tâm trí ba tuổi, vừa gặm ngón tay vừa cười hì hì với Giang Vọng: “Hê hê, bạn tốt, A Nam muốn làm bạn tốt với A Vọng.”
Tôi nhìn Giang Vọng với vẻ mặt đầy mong đợi.
Nhưng dường như Giang Vọng đang nghiến chặt răng, vẻ mặt nghẹn khuất nhìn tôi, như thể đang cố nhẫn nhịn điều gì đó.
Tưởng anh vẫn còn ghen, tôi nói tiếp: “A Vọng yên tâm đi, chị chắc chắn sẽ không thiên vị đâu, chị sẽ thích cả hai như nhau. A Nam không phải đến để chia rẽ chúng ta, mà là đến để gia nhập với chúng ta…”
Tôi còn chưa nói hết câu, Giang Vọng đã giận dữ hất tay tôi ra.
Anh buông lại một câu đầy phẫn nộ: “Thẩm Tang Ninh, cô bị bệnh à!”
Rồi anh quay người đi thẳng vào trong phòng.
Tôi ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ.
Vãi thật, tôi vừa bị một người bệnh tâm thần mắng là có bệnh sao?!
Ngọn lửa giận của Giang Vọng bốc nghi ngút suốt cả tuần trời.
Mãi sau này anh mới bớt lườm nguýt mỗi khi nhìn thấy tôi.
Tôi đau đầu lắm, bèn đi tâm sự với Viện trưởng: “Tâm tư của trẻ con khó đoán quá đi mất.”
Viện trưởng nghe tôi kể đầu đuôi câu chuyện xong thì cười khẩy: “Đáng đời cô.”
Trong viện có bà Lý mê trai, cũng có không ít bệnh nhân nam già mà không kính.
Hôm đó tôi đang kiểm tra sức khỏe cho một bệnh nhân thì một người đàn ông trung niên xuất hiện phía sau, gã cố tình va vào tôi rồi sờ m.ô.n.g tôi một cái.
Tôi hét lên một tiếng, gã kia thì cười nhăn nhở: “Hê hê, m.ô.n.g to quá.”
Tôi tức đến mức đỏ cả mắt.
Nhiều ông già vừa xấu tính vừa có bệnh, mình lại chẳng thể phạt họ được. Ngoài tôi ra, nhiều hộ lý trẻ khác cũng từng phải ngậm bồ hòn làm ngọt như vậy.
Đang lúc tôi chẳng biết phải làm sao thì Giang Vọng đột nhiên từ đâu lao ra, quật ngã gã đàn ông kia xuống đất rồi ngồi lên người gã, tung những cú đ.ấ.m liên tiếp vào mặt gã.
Hộ lý nam chạy vào tách Giang Vọng và gã kia ra. Trong lúc hỗn loạn, tôi chạm mắt với một Giang Vọng đang đ.á.n.h đến đỏ cả mắt.
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
Tôi chợt nhận ra, sự quan tâm đặc biệt tôi dành cho Giang Vọng dường như không giống với những bệnh nhân khác.
Vì đ.á.n.h nhau nên Giang Vọng bị nhốt biệt giam.
Tôi mang đồ chơi và quà vặt đến thăm anh.
Giang Vọng cuộn tròn trong góc, từ chối giao tiếp với tôi.
Tôi thở dài, ngồi xổm xuống trước mặt anh: “A Vọng, em vẫn còn giận chị sao?”
Giang Vọng không nói gì, nhưng cử động cơ thể đã bớt phần kháng cự.