Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giang Yến Thanh nhìn bóng lưng tôi khuất dần sau cánh cổng viện nghiên cứu, cả người đổ sụp xuống nền xi măng như một pho tượng rỗng mục. Anh ta cuối cùng đã hiểu, có những người một khi đã quay đi, dù có dập đầu đến nát trán cũng không thể khiến họ ngoảnh lại.
Nhưng sự hối hận muộn màng của anh ta không biến thành sự buông tha, mà trở thành một loại biến thái tâm lý. Giang Yến Thanh không về đơn vị, anh ta bám trụ tại khu tập thể tôi đang ở như một bóng ma.
Mỗi sáng, khi tôi bước ra khỏi cửa, anh ta lại lao tới từ góc tối, túm lấy tay tôi, điên cuồng dập đầu và tự tát vào mặt mình đến bật máu. Nước mắt anh ta rơi lã chã trên mu bàn tay tôi – những giọt nước mắt của sự hèn mọn và sợ hãi. Lần đầu tiên trong mười năm, tôi thấy người đàn ông ngạo nghễ ấy khóc. Nhưng trái tim tôi đã hóa đá từ ngày đám tang mẹ, tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm như nhìn một vũng bùn dơ bẩn.
“Giang Yến Thanh, anh không cút, tôi sẽ giúp anh cút.”
Tôi thản nhiên rút điện thoại, báo cảnh sát tội quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c và đe dọa thân thể. Anh ta bị tạm giam ba ngày trong sự nhục nhã ê chề. Khi được thả ra, anh ta không còn dám lộ diện, chỉ lén lút kẹp một phong bì vào khe cửa nhà tôi. Bên trong là chiếc thẻ ngân hàng chứa toàn bộ gia sản và một dòng chữ run rẩy: “Đây là tất cả những gì anh có, xin em hãy nhận lấy để anh được thanh thản chút ít.”
Tôi nhếch môi cười nhạt, đem toàn bộ số tiền đó quyên góp cho quỹ phẫu thuật tim cho người nghèo – coi như tích đức cho linh hồn mẹ tôi, còn sự “thanh thản” của anh ta? Anh ta không xứng đáng có được nó.
–
Tôi dồn toàn bộ vốn liếng và tâm huyết để gầy dựng sự nghiệp riêng. Ba năm sau, vào ngày khai trương Studio kiến trúc mang tên mình, tôi nhận được những tin tức cuối cùng về hai kẻ đó. Một cái kết đầy rẫy m.á.u và nước mắt, đúng như những gì họ đã gieo rắc.
Chuyện Giang Yến Thanh phát điên đi tìm tôi đã đ.á.n.h động đến đại viện quân khu. Những góc khuất dơ bẩn về mối quan hệ của anh ta và Tô Thời Vũ bị phanh phui sạch sễ. Họ hàng, đồng nghiệp và hàng xóm – những người từng yêu quý họ – giờ đây quay sang khinh bỉ.
Tô Thời Vũ, kẻ từng giả vờ thanh cao, giờ đây đi đến đâu cũng bị người ta nhổ nước bọt vào mặt. Cô ta quỳ gối van xin Giang Yến Thanh đừng bỏ rơi mình, nhưng anh ta – trong cơn điên loạn vì hối hận – đã sỉ vả cô ta là “con điếm rẻ tiền đã g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ vợ và hạnh phúc của tôi”.
Sự công kích từ dư luận và sự ruồng bỏ của người tình đã đẩy Tô Thời Vũ vào đường cùng. Trong một đêm mưa tầm tã, cô ta đã gieo mình xuống dòng sông chảy xiết, kết thúc cuộc đời tội lỗi trong sự lạnh lẽo.
Cái c.h.ế.t của Tô Thời Vũ không làm mọi chuyện dừng lại. Cha mẹ cô ta, những kẻ tham lam và ích kỷ, đã đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu Giang Yến Thanh. Họ làm loạn tại đơn vị, đòi bồi thường một khoản tiền khổng lồ.
Trong một buổi tranh chấp nảy lửa tại ban công tầng năm khu tập thể, cha Tô Thời Vũ trong lúc quẫn trí đã lao vào xô xát, đẩy mạnh Giang Yến Thanh ngã lộn nhào xuống dưới. Khi xe cấp cứu đến nơi, Giang Yến Thanh chỉ còn là một cái xác không hồn, đôi mắt vẫn trợn trừng nhìn về hướng Ninh Thành – nơi có người phụ nữ anh ta đã tự tay đ.á.n.h mất.
Nghe tin hai kẻ từng quan trọng nhất đời mình đều đã c.h.ế.t một cách nực cười và thê thảm, tôi chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh tràn qua phổi, sau đó là sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Không đau đớn, không thương xót, chỉ có sự giải thoát.
Tôi mặc bộ đồ vest trắng thanh lịch, đứng trước cổng Studio rực rỡ hoa tươi. Đưa tay cầm kéo, tôi dứt khoát cắt đứt dải lụa đỏ trước mặt.
Tiếng pháo nổ giòn giã vang lên, xua tan đi những âm hồn cũ kỹ của quá khứ. Từ giây phút này, thế gian không còn một Thẩm Vãn Thu nhu nhược, chỉ còn một người phụ nữ làm chủ vận mệnh của chính mình.
Quá khứ đã c.h.ế.t. Tôi chính thức hồi sinh.
– HẾT –