Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
25
Không khí trong xe cứu thương lập tức đông cứng lại. Đây không đơn thuần là một câu hỏi, mà là một sự thăm dò ranh giới. Tạ Vọng đang muốn biết Khương Ly đã nắm thóp được bao nhiêu bí mật của mình, và trong khoảnh khắc sinh t.ử vừa rồi, cô cứu anh vì công lý, hay là vì một tư tâm nào khác.
Khương Ly nhìn anh, không vội vàng trả lời. Trong đầu cô hiện lên ký ức về lần đầu tiên ghi hình, khi ngón tay cô chạm vào xương bàn tay của anh. Ở đó có một vết thương cũ được che giấu cực kỳ kín đáo — một vết gãy nén ở nền xương bàn tay. Loại chấn thương này thường do một lực đ.ấ.m cực mạnh vào vật cứng gây ra. Ví dụ như… hộp sọ người.
Đó là vết tích từ mười năm trước. Khi ấy, Tạ Vọng chưa phải là ảnh đế vạn người mê, mà chỉ là một thiếu niên gầy gò bị người cha nghiện rượu bạo hành tàn nhẫn. Khương Ly từng đọc qua hồ sơ tuyệt mật của Tổ đặc án: người cha say rượu ngã cầu thang t.ử vong, kết luận là tai nạn.
Nhưng chỉ những ai thực sự thấu hiểu xương cốt như Khương Ly mới biết, đó không phải tai nạn. Đó là một lần phản kháng tuyệt vọng để giành lấy quyền sinh tồn.
— “Lần đầu tiên.” — Cô mở miệng, giọng bình thản như đang đàm đạo về thời tiết — “Lần đầu tiên chạm vào xương quai xanh của anh.”
Đồng t.ử Tạ Vọng khẽ co rút: — “Cái gì?”
— “Tôi đã nói rồi, tôi rất hiểu về xương.” — Khương Ly đưa bàn tay trái còn lành lặn, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên n.g.ự.c anh — “Xương của kẻ g.i.ế.c người thường lạnh lẽo. Vì trong lòng họ nuôi quỷ, âm khí quá nặng.”
— “Còn xương của anh…” — Cô cố ý dừng lại, nhìn xoáy vào đôi mắt anh — “Nó ấm.”
Đó là một lời nói dối. Một lời nói dối trắng trợn, phi khoa học và đầy tính duy tâm. Với tư cách là một pháp y, cô lẽ ra phải tin vào chứng cứ, tin vào báo cáo khám nghiệm. Nhưng lúc đó, cô lại chọn tin vào con người sống sờ sờ trước mắt — người đàn ông đã bất chấp tính mạng xé rách lưới điện trong mưa bão, người đã đỏ mắt trong bùn lầy vì cô.
Tạ Vọng thực sự có khuynh hướng phản xã hội, nhưng anh đã tự giam cầm con thú đó lại, mất trọn mười năm để đóng vai một người bình thường hoàn hảo. Nếu cô không giúp anh đóng chặt cánh cửa ấy, anh sẽ rơi xuống vực thẳm không đáy.
Tạ Vọng nhìn cô trân trân, cố gắng tìm kiếm một dấu vết giả dối nào đó từ vi biểu cảm của cô. Khương Ly thản nhiên đối diện, khóe môi còn vương một nụ cười nhạt đầy thách thức. Rất lâu sau, anh cúi đầu, bật ra một tiếng cười thấp trong cổ họng. Đó là nụ cười của sự nhẹ nhõm, cũng là nụ cười đ.á.n.h dấu một khế ước ngầm được thiết lập.
Anh nắm lấy tay cô, vùi mặt vào lòng bàn tay ấm áp ấy. Một vài giọt chất lỏng nóng hổi trượt qua kẽ ngón tay cô.
— “Kẻ nói dối.” — Anh thì thầm — “Khương pháp y, em đúng là một kẻ nói dối vĩ đại.”
Khương Ly biết anh đã nhìn thấu mình. Nhưng thì sao chứ? Có những lời nói dối chính là lời thề vững chắc nhất giữa những kẻ đồng phạm.
26
Một tháng sau. Tại phòng giải phẫu của Tổ đặc án Nam Thành.
— “Nạn nhân nữ, 28 tuổi, nguyên nhân t.ử vong là chấn thương sọ não do vật tày…” — Khương Ly đối diện với máy ghi âm, thuần thục thực hiện các bước khám nghiệm t.ử thi.
Sau vụ án bắt cóc gây chấn động toàn mạng đó, cô từ chối mọi cuộc phỏng vấn, khước từ những bản hợp đồng béo bở từ các công ty giải trí để quay trở lại nơi tràn ngập mùi formalin này. So với sự giả tạo dưới ánh đèn sân khấu, cô vẫn ưa thích làm việc với những t.h.i t.h.ể trung thực hơn.
— “Khương pháp y, tay nghề quả nhiên không tệ.”
Một giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên từ phía cửa. Khương Ly không quay đầu lại, lưỡi d.a.o mổ vẫn ổn định lướt qua da đầu nạn nhân.
— “Người không phận sự cấm vào. Bảo vệ của Cục cảnh sát dạo này làm việc lỏng lẻo vậy sao?”
— “Tôi đâu phải người không phận sự.”
Tạ Vọng bước vào. Anh mặc một chiếc áo khoác đen dài, bên trong là sơ mi trắng phẳng phiu, sống mũi đeo kính gọng vàng thanh nhã. Trên tay anh là một chiếc bình giữ nhiệt sang trọng. Cả người anh toát ra vẻ vừa nhã nhặn, vừa nguy hiểm đến cực điểm.
Anh lấy ra một tấm thẻ công tác, đeo lên cổ rồi khẽ lắc nhẹ trước mặt cô. Trên đó ghi rõ: 【Tổ đặc án – Cố vấn tâm lý tội phạm đặc biệt: Tạ Vọng】
— “Đã được tổ chức phê duyệt. Kể từ giờ, tôi chính là cộng sự của em.”
Tạ Vọng thong dong tiến đến phía đối diện bàn giải phẫu. Ngăn cách giữa hai người là một t.h.i t.h.ể lạnh lẽo, nhưng ánh mắt anh nhìn Khương Ly lại mang theo sự xâm lấn quen thuộc, một thứ áp lực vô hình khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy da thịt.
— “Tôi phụ trách giải phẫu tâm lý của kẻ sống, còn em phụ trách giải phẫu xương cốt của người c.h.ế.t.”
Anh khẽ mỉm cười, giọng nói trầm thấp vang vọng trong căn phòng vắng: — “Khương pháp y, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Khương Ly cuối cùng cũng dừng tay, cô gỡ bỏ khẩu trang y tế, ngẩng đầu nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt. Một tháng không gặp, Tạ Vọng dường như đã “bình thường” hơn, nhưng đồng thời cũng nguy hiểm hơn bội phần. Chiếc mặt nạ hoàn hảo mà anh từng cố công dựng lên trước ống kính đã biến mất, thay vào đó là một sự thả lỏng tự nhiên đến đáng sợ, một kẻ đang nhàn nhã dạo bước ngay trên lằn ranh giữa trắng và đen.
— “Cố vấn đặc biệt của Cục cảnh sát không có lương đâu.” — Cô lạnh nhạt nhắc nhở.
— “Không sao cả.”
Tạ Vọng thong thả mở chiếc bình giữ nhiệt mang theo, mùi canh xương hầm đậm đà, thơm phức lập tức lan tỏa, át đi mùi formalin nồng nặc trong phòng.
— “Tôi tự mang vốn vào đoàn.”
Anh múc một bát canh nóng hổi, đưa đến trước mặt cô, khóe môi cong lên một đường đầy ẩn ý: — “Hơn nữa, thù lao của tôi… chẳng phải đã trả trước cho em từ lâu rồi sao?”
Khương Ly nhận lấy bát canh, nhướng mày hỏi ngược lại: — “Thù lao gì?”
Ngón tay thon dài của Tạ Vọng nhẹ nhàng gõ lên mép bàn inox, phát ra những tiếng keng keng trong trẻo và nhịp nhàng.
— “Chính là bộ xương này của tôi.”
Anh cúi thấp người xuống gần cô. Giữa bầu không khí lạnh lẽo đầy t.ử khí của phòng giải phẫu, ánh mắt anh lại nóng rực như lửa đốt: — “Khương Ly, kể từ khoảnh khắc em lựa chọn nói dối trên xe cứu thương ngày hôm đó…”
— “Bộ xương này, thậm chí cả cái mạng này của tôi, đều đã thuộc về em rồi. Trong khu săn b.ắ.n mới này, tôi chính là… vật sở hữu riêng duy nhất của một mình em.”
Khương Ly thong dong nhấp một ngụm canh. Vị ngọt thanh của xương hầm thực sự rất khá, thậm chí còn ngon hơn hẳn tay nghề của đầu bếp căn tin Cục cảnh sát. Cô nhìn người đàn ông nguy hiểm nhưng đầy mê hoặc trước mắt, rốt cuộc cũng nở một nụ cười chân thành nhất trong suốt một tháng qua.
— “Thành giao.”
Cô đặt bát canh xuống, ánh mắt lướt qua đường nét quai hàm sắc sảo của anh rồi nói thêm một câu đầy hàm ý: — “Nhưng mà Tạ cố vấn này, lần sau nhớ hầm xương mềm hơn một chút. Tôi vốn dĩ không thích những thứ quá cứng đầu khó trị… ngoại trừ bộ xương của anh.”
Dưới ánh đèn mổ trắng bệch, hai kẻ “điên” nhìn nhau mỉm cười. Một chương mới đầy m.á.u và những ẩn số tâm lý chính thức bắt đầu, với sự kết hợp của một nữ pháp y tôn thờ xương cốt và một ảnh đế nắm giữ linh hồn tội phạm.