Mẹ Chồng
Trung thu, tôi đưa mẹ chồng đến nhà ăn tiệc, còn cố ý dẫn bà đến tiệm trang điểm mới khai trương của tôi để hóa trang cho vui.
Ngay phía sau, một cô gái trẻ lườm nguýt, giọng the thé:
“Đúng là già không biết xấu hổ, nửa cái thân đã xuống mồ rồi mà còn tô phấn. Chẳng lẽ sợ lúc chet không có gì để bôi sao?”
“Ngồi cùng phòng trang điểm với bà ta, tôi còn sợ dính bệnh bẩn ấy chứ…”
Mẹ chồng nghe mà mặt đỏ bừng, lúng túng định đứng dậy bỏ đi.
Tôi lập tức kéo bà về sau lưng mình, lạnh giọng:
“Đây là tiệm trang điểm cho người ta, không phải chỗ để cô sủa. Không chấp nhận đặt lịch thì tự tìm chuyên viên riêng.”
Cô gái kia giày cao gót giậm thình thịch, chống nạnh chỉ tay chửi:
“Chị gái ơi, đây là tiệm trang điểm chứ có phải ổ gà đâu? Mặc cái sườn xám lẳng lơ cho ai ngắm vậy?”
“Còn nữa, tiệm này là của chồng tôi, tôi cần gì đặt lịch?”
“Biến ngay, đừng làm lỡ giờ tôi đi dự tiệc nhà chồng, không tôi cho chị chet luôn đấy.”
Sắc mặt tôi trầm xuống.
Vừa định nhắn cho chồng – Chu Đình Phong – thì cô ta đã nhanh miệng gọi trước, giọng nũng nịu:
“Thầy Chu ơi~ có hai con nhà quê đang làm lỡ giờ em đi gặp mẹ chồng. Anh không tới chống lưng cho em thì… bộ tất đen anh thích tối nay đừng hòng nhé~”