Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trên sàn, chiếc nồi canh trống nằm giữa một vũng nước loang lổ.
Tôi lạnh lùng liếc một cái, kéo vali rời khỏi căn nhà đó.
Trong thang máy, tôi nhìn chính mình qua gương.
Mặt sưng, mắt đỏ, tóc rối.
Nhưng ánh mắt, chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.
Cửa thang máy mở ra.
Hứa Văn đứng dưới lầu, vừa nhìn thấy tôi thì sắc mặt lập tức thay đổi.
“Hắn đá//nh cậu à?”
Cô ấy lao tới, nắm lấy cánh tay tôi, run rẩy nhìn vết thương trên mặt tôi.
Tôi gật đầu:
“Hôm qua mới kết hôn, hôm nay đã động tay rồi.”
“Đồ súc sinh!” Hứa Văn tức đến run người, “Đi, tớ đưa cậu đi báo cảnh sát ngay!”
“Đến chỗ cậu trước.” Tôi bình tĩnh nói, “Tớ cần sắp xếp lại mọi thứ.”
Hứa Văn cắn răng, giúp tôi nhét vali vào cốp xe.
Xe rời khỏi khu chung cư, tôi quay đầu nhìn lại tòa nhà đó.
Hôm qua, tôi còn tràn đầy kỳ vọng, nghĩ rằng đó sẽ là ngôi nhà mới của mình.
Hôm nay, tôi chỉ muốn rời xa nơi đó càng xa càng tốt.
Trên xe, Hứa Văn vừa lái vừa mắng:
“Tớ đã nói rồi, cái loại đàn ông bám mẹ như Triệu Kiến Quân không thể lấy! Cả cái nhà hắn toàn cực phẩm, cậu bước vào là làm osin cho họ! Cậu cứ không nghe!”
Tôi tựa vào ghế, nhắm mắt:
“Tớ biết sai rồi.”
“Biết sai là tốt!” Hứa Văn nói gay gắt, “Ly hôn! Nhất định phải ly hôn! Hơn nữa một xu cũng không được để bọn họ lợi dụng!”
Tôi mở mắt:
“Tớ có ghi âm.”
“Ghi âm gì?”
“Những lời Triệu Kiến Quân đe dọa tớ, còn cả lời mẹ hắn mắng tớ, tớ đều ghi lại hết rồi.”
Mắt Hứa Văn sáng lên:
“Tốt! Có chứng cứ thì dễ xử rồi!”
Cô ấy đạp ga, xe lao đi nhanh hơn.
“Đi, tớ đưa cậu đến gặp chị họ tớ, chị ấy chuyên xử mấy vụ ly hôn, cực kỳ lợi hại.”
Nửa tiếng sau, chúng tôi đến một tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố.
Hứa Văn dẫn tôi lên tầng mười tám, đẩy cửa bước vào một văn phòng luật sư.
“Chị, có người cần cứu mạ//ng đây!”
Người phụ nữ phía sau bàn làm việc ngẩng đầu.
Khoảng ba mươi tuổi, tóc ngắn, đeo kính gọng vàng, khí chất sắc bén.
“Có chuyện gì?”
Hứa Văn kéo tôi đến trước mặt cô ấy:
“Bạn thân em, hôm qua vừa kết hôn, hôm nay đã bị b/ạo hà//nh gia đình, muốn ly hôn.”
Ánh mắt người phụ nữ dừng trên gương mặt tôi, ánh nhìn lập tức lạnh xuống.
“Ngồi đi.”
Cô chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Tôi ngồi xuống, cô đứng dậy rót cho tôi một ly nước.
“Tôi là luật sư Chu, đối tác của văn phòng này.” Cô đưa ly nước cho tôi, “Kể lại toàn bộ sự việc cho tôi nghe.”
Tôi nhận ly nước, hít sâu một hơi, kể lại từ đầu đến cuối.
Luật sư Chu nghe xong, gương mặt không thay đổi nhiều, nhưng ánh mắt ngày càng lạnh.
“Chứng cứ đâu?”
Tôi mở điện thoại, đưa ảnh và bản ghi âm cho cô xem.
Cô đeo tai nghe, nghe hết đoạn ghi âm.
Sau đó tháo tai nghe xuống, nhìn tôi.
“Thẩm Thanh, đúng không?”
Tôi gật đầu.
“Tôi hỏi cô một câu.” Giọng cô rất bình tĩnh, “Cô muốn kết quả thế nào?”
Tôi sững lại.
“Ly hôn, tôi chỉ muốn ly hôn.”
“Chỉ ly hôn thôi?” Luật sư Chu nhìn thẳng vào mắt tôi, “Cô không muốn hắn trả giá sao?”
Tôi siết chặt ly nước trong tay.
Muốn.
Đương nhiên là muốn.
Hắn dựa vào đâu mà đánh tôi?
Gia đình hắn dựa vào đâu mà đối xử với tôi như vậy?
“Tôi muốn.”
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng vô cùng kiên định.
“Tôi muốn bọn họ phải trả giá.”
Khóe môi luật sư Chu cong lên một nụ cười lạnh.
“Vậy thì đúng rồi.”
Cô đứng dậy, lấy ra một tập tài liệu từ trong tủ.
“Ly hôn do b/ạo hà//nh gia đình, cô không chỉ ly được, mà còn có thể yêu cầu bồi thường.”
“Chứng cứ cô đã có, ảnh, ghi âm đều rất rõ ràng.”
“Tiếp theo, cô cần đến bệnh viện giám định thương tích, xin giấy chẩn đoán.”
“Sau đó, chúng ta khởi kiện.”
Luật sư Chu nói từng điều một, giọng điệu chuyên nghiệp và lạnh lùng.
“Tiền sính lễ, nhà trai đưa bao nhiêu?”
“Mười tám vạn.” Tôi trả lời.
“Có ký thỏa thuận tài sản trước hôn nhân không?”
Tôi lắc đầu: “Không.”
“Vậy càng dễ xử.” Luật sư Chu vừa ghi chép vừa nói,
“Sính lễ vốn phải trả, nhưng vì họ bạ/o hà//nh cô trước, nên khoản này hoàn toàn có thể giữ lại một phần, thậm chí không cần trả.”
“Ngoài ra, bạ/o hà//nh gia đình gây tổn hại tinh thần, chúng ta có thể yêu cầu bồi thường từ năm đến mười vạn.”
“Nếu đối phương có hành vi ngoại tình hoặc chuyển tài sản, chúng ta còn có thể đòi nhiều hơn.”
Tôi nghe mà trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Không phải tủi thân.
Không phải sợ hãi.
Mà là một loại tự tin chưa từng có.
“Luật sư Chu, làm phiền chị rồi.”
Luật sư Chu xua tay:
“Khách sáo gì, loại án này tôi thích nhất.”
Cô đưa tài liệu cho tôi.
“Đây là hợp đồng ủy quyền, cô xem qua, không vấn đề thì ký.”
Tôi nhận lấy, đọc kỹ, rồi ký tên mình.
Luật sư Chu cất tài liệu, nhìn tôi.
“Thẩm Thanh, ly hôn không có đường quay đầu.”
“Cô chắc chứ?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, không chút do dự gật đầu.
“Chắc.”
Khoảnh khắc này, tôi vô cùng tỉnh táo.
Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu đã là sai lầm.
Và tôi sẽ không sai thêm lần thứ hai nữa.
03
Rời khỏi văn phòng luật sư, Hứa Văn lái xe đưa tôi đến bệnh viện.
Đăng ký, chụp phim, giám định thương tích.
Bác sĩ là một phụ nữ ngoài năm mươi, vừa nhìn thấy vết thương trên mặt tôi đã nhíu chặt mày.
“Ai đá//nh?”
“Chồng tôi.” Tôi bình tĩnh đáp.
Sắc mặt bà lập tức trầm xuống.
Bà kiểm tra kỹ mặt, tai và cổ tôi.
“Màng nhĩ bị tổn thương nhẹ, phần mềm vùng mặt bị bầm dập, cổ có dấu vết bị siết.”
Vừa nói, bà vừa ghi chép vào bệnh án.
“Là bạ/o hà//nh gia đình à?”
Tôi gật đầu.
“Đã báo cảnh sát chưa?”
“Chưa.”
Bác sĩ ngẩng đầu nhìn tôi.
“Cô gái, bạ/o hà//nh gia đình chỉ có lần đầu và vô số lần.”
“Hôm nay hắn dám đá//nh cô lần đầu, ngày mai sẽ dám đá//nh lần thứ hai.”
“Rời đi sớm đi, đừng do dự.”
Cổ họng tôi hơi nghẹn lại.
“Tôi biết, tôi đã tìm luật sư rồi.”
Bác sĩ gật đầu, đóng dấu lên giấy chẩn đoán.
“Cầm cho kỹ, đây là chứng cứ của cô.”
Tôi nhận lấy giấy, nghiêm túc nói một tiếng cảm ơn.
Rời khỏi bệnh viện, đã là ba giờ chiều.
Hứa Văn đưa tôi về nhà cô ấy.
“Cậu cứ ở tạm chỗ tớ, chờ xong vụ kiện rồi tính.”
Tôi ngồi trên sofa nhà cô, nhìn điện thoại.
Triệu Kiến Quân gọi hơn chục cuộc, tôi không bắt máy lần nào.
Trên WeChat, hắn gửi một loạt tin nhắn.
“Thẩm Thanh, cô chạy đi đâu rồi?”
“Mau về đi, mẹ tôi đang ở nhà chờ cô xin lỗi!”
“Đừng có được voi đòi tiên, chuyện hôm nay cô nhất định phải quỳ xuống nhận lỗi với mẹ tôi!”
Tôi nhìn những dòng chữ đó, chỉ thấy vừa buồn cười vừa đáng thương.
Đến giờ, hắn vẫn cho rằng người sai là tôi.
Tôi không trả lời, trực tiếp chặn hắn.
Sau đó mở danh bạ, gọi cho mẹ.
“Thanh Thanh?”
Giọng mẹ truyền đến.
“Mẹ.” Tôi hít sâu một hơi, “Con muốn ly hôn.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Có chuyện gì? Nó b/ắt n//ạt con à?”
Giọng mẹ lập tức trở nên căng thẳng.
Tôi kể sơ qua toàn bộ sự việc.
Mẹ nghe xong, giọng run lên.
“Nó dám đá//nh con?!”