CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 13-04-2026
Lượt xem: 206

Khi tôi phát hiện Trang Yến Chu nuôi phụ nữ bên ngoài, tôi đang đứng ngay trước cửa khoa Phụ sản.

Ánh đèn trắng lạnh lẽo phủ lên hai con người trước mắt—một người đàn ông lịch lãm, một người phụ nữ dịu dàng. Họ đứng cách nhau một khoảng vừa đủ, lễ độ đến mức… chẳng ai có thể nghi ngờ.

Nếu không phải tận tai nghe thấy.

Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình WeChat—tin nhắn nặc danh từ đêm qua vẫn còn đó. Tôi suýt nữa đã xóa nó đi.

Dù sao thì, đó cũng là Trang Yến Chu.

Người đàn ông đã theo đuổi tôi suốt bốn năm, cưới tôi ba năm, yêu tôi đến mức cả Cảng Thành đều biết. Anh nâng niu tôi như bảo vật, dung túng mọi tính khí thất thường, chiều chuộng đến vô điều kiện.

Một người như vậy… sao có thể phản bội tôi?

Cho đến khi—

“Tri Tuệ, tôi đã nói từ đầu rồi. Ở bên tôi thì phải biết điều. Không được mang thai, càng không được để Nhược Ninh biết.”

Giọng nói ấy, quen thuộc đến mức khiến tim tôi đông cứng.

“Tôi không thích lặp lại lần thứ hai. Nếu cô dám hé nửa lời… Cảng Thành này sẽ không còn chỗ cho cô.”

“…Em có thai rồi.”

Không khí như ngừng lại.

Chỉ một giây sau, anh trả lời, lạnh lùng đến tàn nhẫn:

“Phá đi.”

Không do dự. Không thương xót. Không một chút tình người.

“…Được.”

Một tiếng đáp khẽ run rẩy.

Móng tay tôi không biết từ lúc nào đã cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đến tê dại. Nhưng tôi không cảm thấy đau.

Chỉ thấy… buồn cười.

Hóa ra, tình yêu mà cả thành phố ngưỡng mộ, cũng chỉ là một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo.

Tôi khẽ cong môi, ánh mắt lạnh dần.

Trang Yến Chu không biết—

Ngay từ khoảnh khắc này, cuộc hôn nhân mà anh luôn tự cho là vững chắc… đã bắt đầu sụp đổ.

.

1

Cánh cửa rất nặng, tôi phải dùng sức mới đẩy ra được. Cặp nam nữ đang đứng trước phòng khám nghe thấy tiếng động liền đồng loạt quay đầu lại, và họ nhìn thấy tôi.

Vừa nhận ra tôi, đáy mắt Trang Yến Chu xẹt qua một tia hoảng loạn, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị thay thế bằng vẻ lo lắng tột độ.

“Ninh Ninh, em không khỏe ở đâu à?”

Trang Yến Chu sải bước lao đến, nắm chặt lấy tay tôi, sốt sắng quan sát từ đầu đến chân. Thấy tôi không sao, anh mới thở phào nhẹ nhõm:

“Làm anh hú vía, anh còn tưởng vợ thấy trong người không khỏe.”

Anh ấy luôn để tâm đến tình trạng sức khỏe của tôi còn hơn cả chính bản thân mình. Bố tôi mất vì bệnh ung thư, bác sĩ từng nói bệnh này có xác suất di truyền nhất định. Chẩn đoán ấy từng dọa anh sợ đến mức mất ngủ ròng rã mấy đêm liền. Giờ đây, chỉ cần tôi hơi hắt hơi sổ mũi một chút, anh đã căng thẳng theo dõi từng biểu hiện nhỏ nhất.

Tôi đăm đăm nhìn người đàn ông trước mặt, sự lo âu hiện rõ trong đôi mắt kia trông chẳng có vẻ gì là diễn kịch.

“Ninh Ninh, em đến bệnh viện từ lúc nào vậy?” Anh dè dặt dò hỏi.

Tôi khẽ lùi lại, thoát khỏi vòng tay anh.

“Em cũng vừa tới thôi. Chẳng phải anh đang mong có em bé sao? Em đến khám tiền sản.” Tôi huơ huơ tờ phiếu trên tay.

“Bác sĩ bảo sao hả em?” Anh nín thở chờ đợi.

“Mọi thứ đều bình thường. Còn cô ấy là ai?”

Tôi đưa tay chỉ về phía người phụ nữ kia – người mà từ lúc tôi xuất hiện đã luống cuống đứng bật dậy, dáng vẻ bồn chồn chỉ hận không thể tàng hình ngay lập tức.

Ánh mắt Trang Yến Chu vẫn dán chặt lấy tôi, chẳng buồn liếc cô ta lấy một cái.

“Cô ta ấy hả. Là người quen của Cảnh Hành. Cô ta không khỏe, anh tiện đường đi ngang qua nên đưa tới bệnh viện giúp thôi.”

Anh thản nhiên buông lời dối trá mà sắc mặt chẳng mảy may thay đổi. Phó Cảnh Hành là người bạn chơi khá thân với anh trong mấy năm gần đây. Chỉ bằng một câu nói nhẹ tênh, anh đã đẩy sạch mối quan hệ với người phụ nữ kia sang cho bạn mình.

Vẻ mặt anh vô cùng đường hoàng, thản nhiên. Nếu không phải chính tai nghe được cuộc đối thoại vừa rồi, có lẽ tôi sẽ chẳng phát hiện ra nửa điểm đáng ngờ nào.

Anh lừa gạt tôi, hệt như đang dắt mũi một kẻ ngốc.

Tôi cố đè nén nỗi chua xót đang cuộn trào trong lòng, giữ cho nét mặt bình thản như không:

“Ra là bạn của Cảnh Hành.”

Sợ tôi sinh nghi, Trang Yến Chu liền ôm choàng lấy vai tôi, xoay người nhìn về phía người phụ nữ đối diện:

“Xin lỗi Thẩm tiểu thư, vợ tôi đang không khỏe, tôi phải đưa cô ấy về nhà trước. Cô tự liên lạc với Cảnh Hành nhé.”

Người phụ nữ ngẩng đầu, khóe môi điểm một nụ cười dịu dàng:

“Vâng, tôi đã gọi điện cho Cảnh Hành rồi. Xin lỗi Trang tiên sinh vì đã làm mất thời gian của anh. Cảm ơn anh đã giúp đỡ, hôm khác tôi nhất định sẽ cảm ơn đàng hoàng.”

Ánh mắt cô ta lướt qua tôi, trong trẻo không chút gợn sóng, cứ như thể hoàn toàn không biết tôi là ai.

“Trang phu nhân, thật ngại quá, đã làm phiền hai người rồi.”

Biết điều hiểu chuyện, dịu dàng lễ độ. Nhìn màn kịch này, thử hỏi có ai dám ngờ giữa hai người bọn họ lại có tư tình mờ ám cơ chứ?

2

Đích thân Trang Yến Chu bế bổng tôi đặt vào ghế phụ lái, sau đó anh cúi người định hôn tôi. Tôi vội đưa tay che miệng, ngoảnh mặt né tránh.

Toàn thân anh thoắt cái căng cứng.

“Ninh Ninh, sao thế, lại dỗi anh à? Anh còn đang thắc mắc ban nãy sao em lại tha cho anh dễ dàng như vậy, hóa ra là ghim trong lòng đợi đến lúc này mới tính sổ.”

Anh đưa tay véo nhẹ chóp mũi tôi, nét mặt tràn ngập vẻ cưng chiều.

“Thấy em ngoan ngoãn rộng lượng như lúc nãy, thú thật là anh không quen cho lắm.” Nói rồi, anh cúi đầu, đặt một nụ hôn dịu dàng lên những ngón tay tôi. “Em cứ phải đanh đá thế này mới khiến anh yên tâm được.”

Bản tính tôi vốn đã quen được anh dung túng nên đâm ra kiêu kỳ, nũng nịu, chuyện gì cũng thích làm theo ý mình. Kể từ lúc nhận lời yêu anh, chỉ cần anh dám liếc nhìn người phụ nữ khác thêm một cái, tôi sẽ kiếm cớ nhõng nhẽo, quậy phá tưng bừng. Những lúc như thế, anh thường phải nhức đầu dỗ dành mỏi cả miệng.

Lần này cũng không ngoại lệ, tôi tiếp tục khoác lên mình lớp vỏ bọc ghen tuông hờn dỗi thường ngày.

“Ai cho phép anh tự ý đưa đón người phụ nữ khác khi chưa có sự đồng ý của em hả? Phạt anh không được chạm vào người em.”

“Lại nói lung tung rồi. Mạng người là quan trọng, anh thừa biết Ninh Ninh của anh chỉ giỏi khẩu xà tâm phật thôi mà.”

Anh cẩn thận thắt dây an toàn cho tôi, sau đó rút khăn ướt chuyên dụng ra, tỉ mỉ lau sạch từng ngón tay cho tôi.

Tôi khẽ cúi đầu, nhìn người đàn ông đang ân cần chăm chút cho mình, khóe mắt bỗng chốc cay xè. Một người đàn ông yêu tôi đến nhường này, tại sao lại có thể tàn nhẫn phản bội tôi cơ chứ?

“Thôi đừng đi tìm Giai Giai nữa, để anh đưa em về nhà nghỉ ngơi.” Anh vừa nổ máy vừa lo lắng nhìn sang tôi. “Sắc mặt em trông kém lắm.”

Sáng nay lúc ra khỏi nhà, cái cớ tôi viện ra với anh là đi mua sắm cùng cô bạn thân Trần Giai Giai. Trang Yến Chu vừa nói vừa với tay lấy chiếc bình giữ nhiệt, đút cho tôi một ngụm nước. Nhiệt độ của nước ấm áp vừa vặn.

Anh luôn chu đáo như vậy. Nước ấm mỗi ngày đều do đích thân anh chuẩn bị, quần áo tôi mặc cũng do một tay anh giặt giũ. Chỉ cần tôi rời khỏi tầm mắt anh quá hai tiếng đồng hồ, y như rằng anh sẽ gọi điện thoại cháy máy để tìm người.

Kết hôn ba năm, ngoại trừ những lúc phải đi công tác, anh luôn có mặt ở nhà đúng giờ. Dáng vẻ quấn quýt ấy cứ như thể anh chỉ hận không thể buộc tôi vào thắt lưng mang theo mọi lúc mọi nơi.

Xung quanh tôi chẳng một ai nghi ngờ tình yêu anh dành cho tôi, và ngay cả chính tôi cũng vậy. Nhưng sao cớ sự lại thành ra nông nỗi này?

Cố ngăn dòng nước mắt trực trào, tôi gồng mình đè nén muôn vàn cảm xúc, trân trân nhìn người đàn ông đang tràn ngập tình ý trước mặt. Tất cả chỉ là dối trá, đều là giả dối cả!

Tôi hít sâu một hơi: “Đến…”

Chưa đợi tôi nói dứt câu, chuông báo tin nhắn điện thoại của anh đột ngột vang lên. Anh phớt lờ không thèm xem, làm như thể đó chỉ là một tin nhắn rác không mấy quan trọng.

Cùng lúc đó, điện thoại của tôi cũng rung lên. Nhấn mở màn hình, là hình ảnh một tờ phiếu siêu âm đính kèm một dòng chữ vô cùng ngắn gọn:

“Tôi có thai rồi.”

Không khí trong xe phút chốc trở nên ngột ngạt đến khó thở. Có thai rồi cơ đấy. Mới đêm hôm qua anh còn quấn lấy tôi, mè nheo đòi sinh một đứa con. Vậy mà chỉ vài giờ đồng hồ ngắn ngủi sau đó, anh lại lén lút có con với người đàn bà khác.

Tôi thẫn thờ dán mắt ra ngoài cửa sổ xe.

Trang Yến Chu vừa định mở lời thì chuông báo tin nhắn của anh lại reo lên lần nữa. Lần này, anh cau mày mở ra xem. Đọc xong, anh quay sang nhìn tôi với vẻ mặt đầy áy náy:

“Ninh Ninh, công ty đột xuất có việc gấp, chắc anh không đưa em về được rồi.”

“Việc gấp lắm sao anh?”

Anh gật đầu thay cho câu trả lời, đồng thời nghiêng người tháo chốt dây an toàn cho tôi: “Xin lỗi bảo bối, em tự bắt xe về nhé.”

Theo phản xạ vô điều kiện, tôi bước xuống xe. Thế nhưng chân tôi còn chưa kịp đứng vững, cửa xe đã bị sập lại cái rầm. Chiếc xe rồ ga phóng vụt đi, suýt chút nữa đã cuốn tôi ngã nhào xuống đường. Còn anh, đến một cái liếc mắt nhìn lại cũng không có.

Đây là lần đầu tiên… anh vì một người đàn bà khác mà nhẫn tâm vứt bỏ tôi lại giữa đường.

3

Chỗ anh thả tôi xuống là một đoạn đường khá vắng vẻ, mỏi mắt cũng khó mà bắt được một chiếc taxi.