CHƯƠNG 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Đừng đến tìm tôi nữa. “
“Hình như tôi chưa từng nói với anh câu này thì phải: Tôi. .. không còn yêu anh nữa. “
Hai chữ “ly hôn” đối với Trang Yến Chu mà nói giống hệt như một giấc mơ, ập đến quá đỗi vội vàng. Anh ta còn chưa kịp có bất kỳ động thái níu kéo nào, Hoa Nhược Ninh đã biến mất tăm.
Anh ta chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày chính tai nghe được câu “không còn yêu anh nữa” thốt ra từ miệng cô.
Là anh ta, chính anh ta đã tự tay đánh mất cô. Người đàn ông bật cười thê lương. Anh ta thẫn thờ nhìn Phó Cảnh Hành đưa cô đi khuất.
Quá tàn nhẫn, câu nói kia thực sự quá đỗi tàn nhẫn. Anh ta thà tự lừa mình dối người rằng bản thân chưa từng nghe thấy gì.
19
Đám cưới của tôi và Phó Cảnh Hành, Trang Yến Chu không đến dự. Anh ta chỉ nhờ cậu bạn nối khố mang đến một tập tài liệu.
Anh ta nhắn lại rằng, lúc ly hôn, đây mới là bản thỏa thuận phân chia tài sản mà anh ta thực sự dày công chuẩn bị. Anh ta đã sang tên toàn bộ tài sản dưới trướng mình cho tôi.
“Ninh Ninh, đàn ông trên đời này thằng nào cũng như nhau cả thôi. Anh sẽ đợi, đợi đến ngày Phó Cảnh Hành cũng phạm sai lầm hệt như anh. Đến lúc đó, chúng ta lại làm vợ chồng. “
“Anh ta nằm mơ giữa ban ngày à. ” Phó Cảnh Hành gằn giọng, giật phắt lấy tập tài liệu rồi tiện tay ném thẳng ra ngoài.
Tôi kéo cà vạt của người đàn ông trước mặt xuống, đặt một nụ hôn lên đôi mắt đang ngập ngụa giấm chua kia.
Cảnh xuân tươi đẹp, đúng là đêm xuân mặn nồng.
20
Phó Cảnh Hành thay mặt ông nội đến dự đám cưới của Trang Yến Chu.
Mặc dù lớn lên ở Cảng Thành, nhưng anh đã sớm chuyển đến Bắc Thành và tự tay gây dựng nên một cơ ngơi riêng ở đó. Ông cụ vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, luôn tìm cách ép anh về nhà thừa kế gia nghiệp. Nhưng anh lại nghĩ, trời Nam đất Bắc, nơi nào chẳng thể coi là nhà, căn bản chẳng có lý do gì bắt buộc phải quay về Cảng Thành.
Tại hôn lễ, anh chán chường bưng ly rượu vang, dáng vẻ lười biếng.
Cô dâu xuất hiện. Bông hoa kiêu kỳ mà vị thiếu gia nhà họ Trang đã tốn công theo đuổi ròng rã bốn năm trời, hao tâm tổn trí biết bao nhiêu mới rước được mỹ nhân về dinh.
Khăn voan che khuất gương mặt mờ mờ ảo ảo, anh chỉ hờ hững liếc nhìn một cái. Cũng xinh đấy, nhưng. .. cũng chỉ dừng ở mức trông lọt mắt mà thôi.
Khách khứa ngồi cùng bàn xuýt xoa cảm thán: “Anh Chu đúng là có phúc, nhìn trúng từ cái nhìn đầu tiên là ra tay chốt đơn luôn, người khác có muốn chen chân vào cũng hết cửa. “
Anh liếc mắt sang cạnh, là Tô Lam – cậu bạn thân nối khố của Trang Yến Chu. Thế nhưng, anh lại dễ dàng nhìn thấu sự ghen tị và không cam tâm nồng đậm nơi đáy mắt cậu ta. Anh khinh bỉ nghĩ thầm, đúng là đồ bồng bột xốc nổi, đường đường là tiểu thiếu gia nhà họ Tô mà lại đi tăm tia rắp tâm làm kẻ thứ ba.
Khăn voan được vén lên, gương mặt người phụ nữ lộ ra trọn vẹn. Ly rượu trên tay sóng sánh nghiêng ngả, anh hoàn toàn không hay biết.
Ngọt quá, vừa ngọt ngào vừa mềm mại, hệt như một đóa hồng đẫm mật. Lúc cô sóng bước cùng Trang Yến Chu đi chúc rượu, bàn tay anh bất giác run lên.
Hệt như nàng công chúa lén trốn khỏi hoàng cung trong “Kỳ nghỉ ở Rome”. Lần đầu tiên trong đời, anh muốn hùa theo câu nói ban nãy của Tô Lam.
Trang Yến Chu đúng là chó ngáp phải ruồi.
Anh tự nhủ, mình chỉ đứng từ xa ngắm nhìn một chút thôi. Thế nhưng Bắc Thành xa quá, thế là anh thu xếp dọn hẳn về Cảng Thành.
Ông nội vui mừng khôn xiết, cứ đinh ninh là đứa cháu trai giang hồ phiêu bạt đã mỏi gối chồn chân rồi, hoàn toàn không biết rằng anh quay về. .. chỉ vì một người phụ nữ.
Về đến Cảng Thành rồi, anh vẫn thấy xa, khoảng cách với cô vẫn quá đỗi xa vời, anh không cam tâm.
Anh bắt đầu cố tình tiếp cận, giao du với Trang Yến Chu. Nhưng ánh mắt cô chưa từng một lần dừng lại trên người anh.
Muốn biết gu sở thích của Trang Yến Chu thực ra chẳng có gì khó. Ở “khu vườn bí mật”, hắn chưa bao giờ liếc mắt nhìn đám người đẹp son phấn lòe loẹt, nhưng lại luôn bất giác lia tầm mắt về phía những người phụ nữ mang khí chất ôn nhu, hiền thục.
Thẩm Tri Tuệ, một người đàn bà đến Cảng Thành kiếm sống và bị dồn vào bước đường cùng.
“Tôi có thể giải quyết rắc rối cho cô, mười bảy tỷ VNĐ. “
“Anh muốn tôi làm gì? “
“Chẳng cần làm gì cả. Có biết hầm canh không? “
“Tôi có thể học. “
Người phụ nữ đó đã chộp lấy cơ hội ngàn vàng này. Tần suất anh lui tới “khu vườn bí mật” nhiều hơn, và anh cố tình sai dì giúp việc mang canh đến đó.
Trang Yến Chu bùi ngùi than thở, bảo rằng Hoa Nhược Ninh chưa từng chịu xuống bếp, anh ta xót vợ nên không nỡ bắt cô làm. Miệng thì nói vậy, nhưng vẻ thất vọng mất mát xẹt qua nơi đáy mắt anh ta không lọt qua mắt được ai.
Đồ đạo đức giả. Phó Cảnh Hành cười khẩy.
Một hôm, dì giúp việc đột xuất đổ bệnh, Thẩm Tri Tuệ phải tự mang canh đến, và Trang Yến Chu đã nhìn thấy cô ta.
Một tháng sau, Thẩm Tri Tuệ xin nghỉ việc.
Anh chẳng buồn hỏi cô ta đi đâu, chỉ âm thầm sai người theo dõi sát sao, trơ mắt nhìn cô ta được Trang Yến Chu bao nuôi, giấu nhẹm vào khu chung cư cao cấp Ngọc Đô.
Anh đã cố tình mua đứt căn hộ ngay đối diện nhà cô ta. Anh lờ mờ linh cảm rằng, sớm muộn gì Hoa Nhược Ninh cũng sẽ dùng đến nó. Rốt cuộc vì sao anh lại dám chắc chắn như vậy, chính anh cũng không rõ.
Hoa Nhược Ninh quá đỗi ngọt ngào, quá đỗi mềm mỏng, mềm đến mức khiến Trang Yến Chu và đám bạn bè xung quanh đều mù quáng phớt lờ đi sự quyết tuyệt, dứt khoát ẩn sâu trong bản tính của cô.
Cô rất chung tình. Người khác trao cô mười phần tình ái, cô sẵn sàng đáp lại trọn vẹn mười phần. Thế nhưng, một khi người ta không giữ được trọn vẹn sự thủy chung ấy, cô cũng sẽ vung gươm chém đứt ân tình một cách dứt khoát nhất.
Anh thích sự si tình của cô, nhưng lại càng yêu cái sự “không lụy tình” đầy dứt khoát đó.
Một ngày nọ, có người đánh tiếng muốn mua lại căn hộ của anh với giá cao, và xướng lên cái tên của cô.
Cả người anh khẽ run rẩy. Cô phát hiện ra rồi, cuối cùng cô cũng vạch trần được màn kịch dơ bẩn đó rồi.
Anh không chút do dự mà sang tên ngay lập tức. Lúc ký giấy tờ, anh không khỏi cảm thán trong lòng: Quả không hổ danh là người phụ nữ mà anh đã nhìn trúng.
Ngay cả khi luôn âm thầm theo dõi sát sao nhất cử nhất động của cô, anh cũng chẳng hề hay biết cô đã đánh hơi ra chuyện này từ bao giờ, và cô đã dùng một cái đầu lạnh tanh để âm thầm thu xếp, xử lý mọi thứ tài tình ra sao.
Đêm cô dọn vào căn hộ đó chờ bắt gian, chiếc xe của anh cũng đậu lặng lẽ ngay dưới lầu. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa hắt lên gương mặt chết lặng của Trang Yến Chu. Anh biết, ván cờ này đã hoàn toàn ngã ngũ.
Đêm tân hôn, Hoa Nhược Ninh vì quá mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi.
Anh rón rén bước ra khỏi phòng. Trang Yến Chu đang chầu chực, ngồi xổm ngay trước cửa.
“Mày thừa biết tao yêu cô ấy. Phó Cảnh Hành, vợ của bạn tuyệt đối không được động vào. “
“Ai là bạn với mày? ” Phó Cảnh Hành lạnh lùng vặc lại.
Trang Yến Chu loạng choạng đứng dậy: “Mày chẳng qua chỉ là loại tiểu nhân thừa nước đục thả câu thôi. Phó Cảnh Hành, mày chỉ là vì chưa có được cô ấy nên mới thế. Bản tính đàn ông thằng nào chẳng giống thằng nào. Tao sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Tao sẽ đợi, đợi cô ấy, đợi đến lúc mày cũng phạm sai lầm, đợi đến lúc cô ấy quay lại bên tao. “
“Thế thì chúc mày chờ đợi vui vẻ nhé. ” Phó Cảnh Hành chẳng buồn tốn nước bọt với gã thêm nửa lời.
Anh xoay người chuẩn bị đóng cửa lại, gã đàn ông phía sau vẫn ngoan cố hậm hực: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Không sợ trộm cắp, chỉ sợ trộm rình. Phó Cảnh Hành, mày đừng có đắc ý vội. “
Phó Cảnh Hành hít hà mùi hương hoa hồng thoang thoảng trong màn đêm, khẽ mỉm cười.
Không sợ trộm cắp, chỉ sợ trộm rình. Anh còn lạ gì đạo lý ấy nữa chứ!
21
Ngay từ ánh mắt đầu tiên chạm mặt Hoa Nhược Ninh, Trang Yến Chu đã tự thề với lòng: cả đời này phi cô không cưới. Ánh nắng tưới đẫm lên gương mặt cô gái nhỏ, tươi tắn căng mọng như một quả đào mật. Nhưng tính tình của cô kiêu kỳ quá, vừa đỏng đảnh lại vừa thích quậy phá làm nũng.
Kết hôn rồi, tình cảm trong anh ta cứ thế nhạt phai dần. Anh ta sinh ra tư tâm. .. muốn tìm một người phụ nữ dịu dàng, ngoan ngoãn. Đơn giản là muốn nếm thử mùi vị mới mẻ xem sao.
Thẩm Tri Tuệ biết điều, hiểu chuyện, đúng chuẩn mẫu người mà anh ta đang khao khát. Anh ta thuận nước đẩy thuyền, lén lút cất giấu cô ta ở khu chung cư Ngọc Đô. Anh ta đinh ninh Hoa Nhược Ninh sẽ chẳng bao giờ đánh hơi ra được.
Anh ta chưa bao giờ có hành động thân mật mờ ám nào với Thẩm Tri Tuệ ở chốn đông người. Đám anh em xung quanh thì miệng kín như bưng. Anh ta vô cùng đắc ý với sự sắp xếp hoàn hảo này.
Lần chạm mặt bất đắc dĩ ở bệnh viện, bề ngoài anh ta tỏ ra điềm nhiên như không, nhưng thực chất mồ hôi lạnh đã túa ướt đẫm lòng bàn tay. Nhìn thấy cô không phát hiện ra điều bất thường, anh ta mới lén thở phào nhẹ nhõm.
Lúc ở trên xe, Thẩm Tri Tuệ nhắn tin báo rằng cô ta có thai. Anh ta nhạt nhẽo nghĩ thầm, có thai thì phá đi là xong. Thế nhưng, đến lúc cuộn mình trong lớp chăn bông đã được Thẩm Tri Tuệ dùng chính thân nhiệt ủ ấm, anh ta lại chậc lưỡi: để cho người đàn bà này sinh một đứa con. .. xem ra cũng không phải là chuyện quá tồi tệ.
Anh ta hoàn toàn không biết rằng, ngay tại thời điểm đó, Hoa Nhược Ninh đang ráo riết tính toán từng bước để rời bỏ anh ta.
Trước đây, anh ta chưa từng có thói quen hôn tạm biệt Thẩm Tri Tuệ ở cửa. Nhưng sáng hôm ấy, khoảnh khắc mở cửa ra, bắt gặp ánh mắt dè dặt pha lẫn sự khao khát của cô ta, anh ta. .. đã cúi đầu xuống.
Chỉ đúng một lần duy nhất ấy.
Cánh cửa đối diện hé mở, anh ta còn đang lẩm nhẩm thắc mắc xem căn hộ đó có người dọn đến ở từ lúc nào.
Tiếng bước chân khe khẽ, uyển chuyển hệt như một con mèo nhỏ. Gió ban mai mơn man đưa tới một mùi hương nước hoa quen thuộc. Là tiếng bước chân của Hoa Nhược Ninh, thứ âm thanh đã khắc sâu vào tận xương tủy anh ta. Là mùi hương của cô, thứ hương thơm đã in hằn vào sâu thẳm linh hồn anh ta.
Anh ta không dám ngoảnh đầu lại, đầu óc trống rỗng, đại não hoàn toàn đình công. Anh ta máy móc nhìn chằm chằm vào gương mặt nhợt nhạt nhưng bình thản đến gai người của Hoa Nhược Ninh, rồi như một cái xác không hồn, lầm lũi bước theo cô xuống lầu.
Anh ta không biết cô định lái xe đưa cả hai đi đâu. Anh ta chỉ mong sao ngay lúc này trái đất cứ thế nổ tung đi cho xong, để anh ta không phải đối diện với ánh mắt thất vọng cùng cực của cô nữa.
Thế nhưng, bàn tay đang nắm vô lăng của cô không hề run rẩy lấy một nhịp, vững vàng đỗ xịch chiếc xe ngay trước cửa Cục Dân chính.
Ninh Ninh của anh. .. thật sự quá đỗi tàn nhẫn. Hết đường cứu vãn rồi. Con tim anh ta rỉ máu thì thầm. Anh ta bất lực cười lạnh.
Đã thế thì không cần níu kéo nữa, cứ buông xuôi làm theo ý cô đi. Anh ta điên cuồng vung bút ký tên, anh ta huênh hoang đăng ảnh khoe tờ giấy ly hôn.
Và cô rời đi.
Anh ta dẫn theo Thẩm Tri Tuệ rêu rao phô trương khắp nơi. Anh ta đinh ninh rằng, với cái tính cách quật cường kiêu hãnh không bao giờ chịu cúi đầu nhận thua của cô, cô nhất định sẽ không cam tâm chịu thua một người đàn bà khác. Chắc chắn cô sẽ quay về giành lại.
Đúng là cô đã quay về thật, nhưng. .. cô đã là vợ của người ta mất rồi.
Anh ta chạy đến chầu chực ở đại sảnh sân bay từ rất sớm, cay đắng đứng nhìn cô bị đám phóng viên vây kín. Đêm hôm đó, anh ta cắt cổ tay tự sát.
Khi được bác sĩ kéo lại từ cõi chết, anh ta mới tuyệt vọng nhận thức được một sự thật: Hoa Nhược Ninh. .. đã vĩnh viễn không còn thuộc về anh ta nữa rồi. Mà bản thân anh ta, kể từ giây phút cô quay lưng bước đi, đã biến thành một cái xác không hồn. Anh ta vốn dĩ đã chẳng thiết sống nữa.
Bông hoa kiêu kỳ mà anh ta đã thề non hẹn biển ngay từ ánh mắt đầu tiên. .. nay đã bị kẻ khác bê đi cả chậu mất rồi.
Anh ta mạnh miệng gân cổ lên tuyên bố với Phó Cảnh Hành rằng anh ta sẽ đợi. Nhưng thẳm sâu trong lòng anh ta thừa hiểu, cho dù có một ngày nào đó, Phó Cảnh Hành cũng giẫm lên vết xe đổ y hệt như anh ta. .. thì Hoa Nhược Ninh cũng thà đi yêu một người đàn ông khác, chứ tuyệt đối. .. sẽ không bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại anh ta.
(Hết)