Chương 1
Chồng tôi và mối tình đầu nổi hứng chơi “xe chấn” ở hầm để xe, kết quả là cả hai đều bị ngộ độc khí carbon monoxide.
Một quý bà 60 tuổi như tôi không biết phải làm gì, chỉ biết khóc lóc điện thoại cầu cứu con trai.
[Thiệu Khiêm, bố con và Tô Ngọc bị ngộ độc sắp chec rồi…]
Tôi rất sợ hãi, yếu đuối, bất lực…
Nhưng Lục Thiệu Khiêm lại không kiên nhẫn mắng mỏ tôi:
“Mẹ, mẹ có thể đừng làm loạn nữa được không? Con đã bảo bố và dì Tô chỉ là bạn cũ thôi mà, sao mẹ cứ càu nhàu mãi thế?”
“Bây giờ Mạt Mạt đang bị đau tim, con không có thời gian dây dưa với mẹ nữa đâu!”
Tôi còn chưa kịp nói gì, Lục Thiệu Khiêm đã vội cúp máy.
Tôi bất lực nhìn đôi nam nữ đang hôn mê bất tỉnh ở trong xe, nước mắt lưng tròng, thở dài tiếc nuối.
Chồng à, nếu anh cứ chec như vậy, một quý bà như em phải mất bao lâu mới có thể tiêu hết gia sản tỷ đô này đây?
1.
Ban đầu tôi định đi xuống lầu tìm con mèo.
Nhưng lại vô tình phát hiện ra có bóng người thấp thoáng trong chiếc xe Cullinan mới mua ở hầm để xe.
Tôi dũng cảm tiến lại gần.
Trong xe là một đôi nam nữ đang t.r..ầ.n t.r.u..ồ..ng quấn quít lấy nhau.
Người đàn ông chính là chồng tôi, Lục Chi Hành, một người đàn ông cổ hủ suốt đời tôn thờ thể diện.
Con người phụ nữ lại là Tô Ngọc, mối tình đầu của chồng tôi.
Nước mắt tôi tuôn rơi, cảm giác đau lòng bỗng chốc ập đến.
Tôi nhớ lại cuộc đời mình.
Tôi không bị cơm áo gạo tiền dày vò, nhưng lại chịu đủ thứ đau khổ trong tình yêu.
Tôi là con gái độc nhất của một gia đình giàu có ở Thượng Hải, từ nhỏ đã chẳng phải làm việc, cũng không phân biệt được ngũ cốc.
Vì được cha mẹ cưng chiều từ bé, đầu óc tôi cũng không được thông minh lắm, tốt nghiệp đại học xong thì lấy chồng, chẳng bao giờ phải đi làm kiếm sống.
Nhà họ Lục là gia đình môn đăng hộ đối với gia đình tôi.
Trước khi kết hôn với Lục Chi Hành, tôi không hề hay biết hắn từng có một mối tình đầu khắc cốt ghi tâm thời đi học.
Tiếc thay, nhà mối tình đầu quá nghèo, nên bố mẹ chồng đã ép buộc họ phải chia tay.
Mối tình đầu nhận tiền chia tay từ bố mẹ chồng, về quê cưới chồng, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Lục Chi Hành.
Lúc trước, Lục Chi Hành rất đẹp trai, qua mấy buổi gặp gỡ đã lọt vào mắt xanh của tôi.
Hắn cũng là người có chí tiến thủ, bởi vì hai gia đình chúng tôi hợp tác với nhau, tập đoàn Lục thị dưới sự điều hành của hắn đã phát triển nhanh chóng, trở thành một trong những doanh nghiệp hàng đầu.
Hắn không ưa tính tình yếu đuối của tôi, nhưng ở trên giường lại rất thích tôi.
Tôi thấy Lục Chi Hành rất kỳ lạ.
Sao một người lại có hai bộ mặt khác nhau khi trên giường và ngoài đời như thế?
Sau khi Lục Thiệu Khiêm ra đời, tôi bị băng huyết suýt chec trên bàn mổ, vì vậy tôi đặc biệt yêu thương con trai.
Nhưng Lục Thiệu Khiêm và bố nó giống hệt nhau, cả hai đều cổ hủ, nghiêm nghị, ít khi nói cười và cũng đều không thích tôi khóc lóc than vãn.
Từ nhỏ Lục Thiệu Khiêm đã ngưỡng mộ những người mạnh mẽ, ngốc nghếch tôn thờ bố nó.
Dù bố nó chẳng mấy khi quan tâm đến nó, chỉ có tôi một tay chăm sóc nó khôn lớn, nhưng nó vẫn một lòng hướng về phía bố nó.
Lúc Lục Thiệu Khiêm mới lên 7 tuổi đã biết đánh giá tôi:
“Bố thích những người phụ nữ mạnh mẽ, có thể kề vai sát cánh bên cạnh bố, không thích dạng quý bà chỉ biết mua sắm như mẹ đâu!”
“Mẹ đã làm một quý bà vô dụng cả đời, mẹ không thấy mình sống rất vô vị sao?”
Nhưng tôi thấy rất vui mà.
Cả đời ăn sung mặc sướng, có xe sang nhà đẹp, muốn mua kim cương thì mua, tại sao lại vô vị chứ?
Sinh ra đã có mệnh giàu sang là lỗi của tôi sao?
Nhất định phải chịu khổ mới thấy vui hay sao?
2.
Hai bố con họ rất thích chê bai tôi.
Nhưng không sao, tôi vốn dĩ là một kẻ có não yêu đương, lại còn là một người mê trai.
Mỗi khi thực sự tức giận, tôi lại nhìn vào khuôn mặt họ, rồi lại nhìn vào số dư trong thẻ, cơ bản là hết giận.
Để chứng minh với hai bố con họ rằng tôi không phải là một kẻ vô dụng, tôi đã vung tay quyên góp 100 triệu cho một trường đại học hàng đầu để xây dựng tòa nhà, sau đó đổi lấy được cơ hội trở thành người quản lý thư viện.
Tôi làm việc chăm chỉ tận tâm cho đến lúc nghỉ hưu.
Trong mười mấy năm qua, tôi còn tài trợ cho rất nhiều học sinh nghèo có thành tích học tập xuất sắc, sau khi họ tốt nghiệp thì giới thiệu họ vào làm việc ở tập đoàn Lục thị, cũng coi như là một cách khác để tôi được “dạy dỗ học trò”.
Nếu không có Tô Ngọc, cuộc đời tôi có thể gọi là thuận buồm xuôi gió, êm đềm thuận lợi.
Vậy tôi biết đến sự tồn tại của Tô Ngọc từ khi nào chứ?
Có lẽ là từ nửa năm trước, khi tôi vô tình lật mở nhật ký của Lục Chi Hành.
Hóa ra, mỗi năm hắn đi công tác một tháng, đều là bay tới phương Nam để gặp mặt mối tình đầu.
Tô Ngọc cũng không trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, bà ta đã trở thành một bà nội trợ, bị cuộc sống bào mòn đến mệt mỏi rã rời, và Lục Chi Hành đã trở thành điểm tựa cuối cùng của bà ta.
Hai người họ đi du lịch khắp nơi, còn chụp lại vô số bức ảnh.
Trái tim tôi tan nát.
Lục Chi Hành chưa từng đi du lịch với tôi, ngay cả tuần trăng mật cũng không đi.
Mỗi lần tôi nài nỉ Lục Chi Hành đi du lịch, hắn chỉ lạnh lùng mà chuyển cho tôi 1 triệu tệ:
“Công ty có quá nhiều việc, anh lấy đâu ra thời gian rảnh đi với em? Chuyển tiền cho em rồi đấy, muốn đi đâu thì tự đi đi.”
Tôi đành phải lau khô nước mắt, tự mình bay qua bay lại khắp nơi trên thế giới.
Đến Nam Cực xem chim cánh cụt, đến Iceland xem cực quang, đến Hawaii để tắm nắng và mua sắm thả ga ở các cửa hàng thời trang cao cấp…
Trong chuyến du lịch, có rất nhiều chàng trai đẹp trai muốn tán tỉnh tôi, nhưng tôi vẫn giữ vững nguyên tắc, chỉ chiêm ngưỡng thôi, kết quả thì sao?
Lòng chung thủy của tôi, đổi lại là sự phản bội của Lục Chi Hành!
Tôi sụp đổ, giận dữ chất vấn Lục Chi Hành.
Nhưng tôi chỉ nhận được một khoản tiền lạnh băng và một lời giải thích hời hợt:
“Anh và Tô Ngọc chỉ là bạn bè thôi, em đừng nghĩ lung tung nữa, thích cái túi nào thì tự đi mua đi”.
Tôi mua túi xách xong vẫn không nguôi cơn giận, đành khóc lóc kể lể với con trai Lục Thiệu Khiêm.
Nhưng con trai tôi lại bênh vực bố nó:
“Thời buổi này đàn ông có tri kỷ ở bên ngoài là chuyện bình thường, chẳng lẽ mẹ cứ phải làm cho nhà cửa tan nát mới chịu được à?”
“Bố đã dẫn tôi đi gặp dì Tô từ lúc 8 tuổi rồi, dì ấy thực sự là một người phụ nữ tốt, dịu dàng hiền hậu, không phải là kiểu người sẽ phá hoại gia đình người khác.”
Lúc đó, tôi cảm thấy như trời đất sụp đổ.
Hóa ra Lục Thiệu Khiêm đã biết đến sự tồn tại của Tô Ngọc từ lâu rồi, còn giúp bố nó giấu tôi.
Tôi cảm thấy mình đã nuôi phải một con sói mắt trắng, khóc hỏi nó:
“Thiệu Khiêm, chẳng lẽ mẹ đã đối xử không tốt với con à? Sao con lại bênh vực cho tiểu tam của bố hả?”
“Mấy năm trước thận của con xảy ra vấn đề, mẹ bất chấp tất cả để hiến thận cho con, con đã quên rồi sao?”
Lục Thiệu Khiêm đen mặt:
“Mẹ có ý gì? Định dùng thận để uy hiếp con à? Vậy con móc thận ra trả lại cho mẹ, con trả lại cả mạng sống cho mẹ, mẹ hài lòng chưa?”
Sau lần cãi nhau đó, Lục Thiệu Khiêm càng thêm lạnh nhạt với tôi.
Tôi cũng bị tổn thương sâu sắc, lập tức chặn số điện thoại của nó.
3.
Nghĩ về những chuyện đã qua, tôi đau lòng vô cùng, khóc đến nghẹn thở.
Khóc suốt nửa tiếng, tôi mới phát hiện ra có điều gì đó không ổn.
Sao lại thế này?
Tôi đã khóc rất lâu rồi, sao Lục Chi Hành và Tô Ngọc vẫn không có phản ứng gì?
Dù hai người họ đã lớn tuổi, sau khi “chiến đấu” có thể hơi mệt, nhưng cũng không thể ngủ say đến mức như vậy được.
Tôi vội vàng bò dậy, áp sát mặt vào cửa kính xe.
Làn da của hai người đều chuyển sang màu đỏ anh đào, hồng hồng phấn phấn, nhìn thoáng qua thì giống như phản ứng sau khi cao trào.
Nhưng nhìn kỹ thì… rõ ràng đây là triệu chứng của ngộ độc khí carbon monoxide mà!
Tôi sợ chec khiếp.