Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tên vệ sĩ cao lớn cười nhạo một tiếng, giống như đã nhìn thấu ý định của tôi, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường.
“Tôi đã gặp rất nhiều người tự xưng là bạn gái của ông chủ, nhưng đây là lần đầu tiên gặp được 1 người tự xưng là mẹ của ông chủ đấy!”
Nữ vệ sĩ đứng bên cạnh cũng nâng cao tông giọng, mỉm cười chế giễu:
“Ngay cả một tấm ảnh cũng không lấy ra được, giả vờ cũng không giống nữa, tôi cười chec mất.”
“Tôi thực sự là mẹ ruột của Lục Thiếu Khiêm.”
Tôi không nhịn được mà đỏ mắt, mở WeChat của Lục Thiếu Khiêm cho họ xem:
“Nhìn này, tôi còn có WeChat của nó.”
Kết quả là, vì trước đó tôi đã chặn nó, nên lịch sử tin nhắn cũng hoàn toàn biến mất.
Nhóm vệ sĩ cười ầm lên, vẻ mặt càng thêm khinh thường.
“Bác nghĩ cứ tùy tiện tìm một tài khoản nhỏ, rồi ghi chú là mẹ của Lục thiếu gia là được à?
“Bác gái, lớn tuổi rồi, đừng đọc nhiều tiểu thuyết tổng tài nữa!”
“Mau đi đi, còn lằng nhằng nữa thì đừng trách chúng tôi không khách khí!”
Nghĩ đến chồng tôi đang hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh, tôi cảm thấy không thể ngồi yên chờ chec được, lập tức đẩy nữ vệ sĩ ra, muốn lao vào bên trong.
Nhưng tôi lại bị một vệ sĩ khác giữ chặt.
“Moẹ kiếp, để bà ta xông vào là chúng ta mất việc đấy!”
Vài vệ sĩ định động tay với tôi.
Thẩm An Ninh vội vàng giơ điện thoại lên, hét lớn:
“Dừng tay! Tôi là blogger có hàng triệu người theo dõi, tôi đang quay video!”
Nghe thấy vậy, các vệ sĩ có chút e ngại, sôi nổi dừng tay.
Tôi kéo theo Thẩm An Ninh, nhân cơ hội xông vào, các vệ sĩ đuổi theo ngay sau chúng tôi.
Chúng tôi chạy như điên, kịp thời lao được vào phòng hội chẩn, cuối cùng cũng nhìn thấy Lục Thiếu Khiêm.
Con trai tôi mặc vest chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm nghị ngồi ở vị trí chính giữa, một phòng đầy chuyên gia và bác sĩ đang vây quanh nó.
Nước mắt tôi tuôn trào.
Cả ngày lo lắng sợ hãi, đến lúc nhìn thấy Lục Thiếu Khiêm, tất cả đều được giải tỏa.
Tôi lao đến trước mặt Lục Thiếu Khiêm, siết chặt tay nó:
“Thiếu Khiêm, mau mau mau! Mau đi với mẹ!”
Lục Thiếu Khiêm nhìn thấy tôi, nhíu mày theo thói quen:
“Ngoài cửa có nhiều vệ sĩ như vậy để trưng bày à!”
Các vệ sĩ mồ hôi đầm đìa, đồng loạt cúi đầu xin lỗi.
“Xin lỗi Lục thiếu gia, là do chúng tôi sơ suất.”
“Bà điên này cứ tự xưng là mẹ ruột của ngài, điên cuồng xông vào, chúng tôi sẽ đưa bà ta đi ngay.”
“Chúng tôi nghi ngờ bà ta có vấn đề về thần kinh, có thể là vừa trốn khỏi trại tâm thần.”
Lục Thiếu Khiêm càng nhíu mày hơn, dường như sắp nổi giận:
“Các người đang nói gì vậy?”
Các vệ sĩ run rẩy, vội vàng tiến lên định lôi tôi ra ngoài.
“Chúng tôi sẽ đưa bà ta đi ngay!”
Tôi tức giận giật mạnh tay họ, hung hăng giơ chân đá vào mông Lục Thiếu Khiêm:
“Thằng bất hiếu! Mau quỳ xuống cho mẹ!”
6.
Tôi rất ít khi nổi giận.
Mỗi lần nổi giận, Lục Chi Hành sẽ chuyển tiền cho tôi để dỗ dành, Lục Thiếu Khiêm cũng có cách nhận lỗi riêng, rất hiệu quả.
Lục Thiếu Khiêm nghiến răng, mặt mày biến sắc.
Cuối cùng, nó chậm rãi quỳ xuống trước mặt tôi:
“Mẹ, xin mẹ bớt giận!”
Các vệ sĩ nhìn thấy cảnh này đều sững sờ, chân càng run mạnh hơn.
“Không phải, Lục thiếu gia, bà ta thực sự là mẹ ruột của ngài à?”
“Thực sự là phu nhân của Tổng giám đốc sao?”
“Mù mắt rồi, xong rồi, sự nghiệp xong rồi.”
Lục Thiếu Khiêm gầm lên với họ:
“Còn không mau cút đi! Đợi lát nữa tôi sẽ tính sổ với các người sau!”
Tôi không quan tâm đến bọn họ, vội vàng nói với Lục Thiếu Khiêm:
“Mau bảo bác sĩ đến cứu bố con đi, bố con thực sự sắp chec rồi!”
“Mẹ có thể đừng náo loạn nữa được không!”
Lục Thiếu Khiêm mệt mỏi bóp trán, gương mặt không cảm xúc nhìn tôi:
“Mạt Mạt tái phát bệnh tim, tình trạng rất nguy kịch. Mẹ, mẹ hãy thương con đi, lúc này đừng gây rắc rối cho con được không?”
“Con biết mẹ không thích Mạt Mạt, nhưng mạng người quan trọng! Bình thường mẹ muốn làm gì cũng được, nhưng lúc này, con tuyệt đối không cho phép mẹ làm loạn!”
Tôi ngớ người ra trong 2 giây rồi lại muốn khóc.
“Mạng của Tô Mạt Mạt quan trọng, vậy mạng của bố con không quan trọng sao?”
“Bệnh tim cần nhờ vả nhiều bác sĩ như vậy sao, con chia vài bác sĩ cho bố con không được à?”
Lúc chúng tôi đang không ngừng giằng co, Tô Mạt Mạt đột nhiên xuất hiện.
Cô ta mặc đồ bệnh nhân, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, yếu đuối mong manh.
Ánh mắt Lục Thiếu Khiêm lóe lên một tia đau lòng, vội vàng đứng dậy đỡ cô ta:
“Sao em lại ra đây? Em nên nằm yên trên giường nghỉ ngơi, lát nữa khám xong sẽ làm phẫu thuật cho em.”
Tô Mạt Mạt ngước nhìn nó, nở nụ cười dịu dàng như 1 bông hoa nhài trắng tinh khiết:
“Em nghe thấy bên ngoài ồn ào, sợ có chuyện gì nên chạy ra xem thử.”
Nói xong, cô ta quay sang nhìn tôi, trong mắt lập tức tràn đầy nước mắt:
“Dì, dì đừng giận anh Khiêm, đều tại thân thể con yếu đuối, mới khiến anh ấy phải huy động nhiều người như vậy.”
Mặt tôi nghệt ra.
Cô gái này sao lại thích khóc như thế, còn khóc giỏi hơn tôi nữa?
Nhưng đã ai làm gì đâu? Đã chạm vào đâu?
Lục Thiếu Khiêm không thích tôi suốt ngày khóc lóc, lại thích Tô Mạt Mạt suốt ngày khóc lóc đúng không?
Nhưng bây giờ tôi không còn tâm trí để nghĩ những chuyện đó nữa.
Tôi nhìn Tô Mạt Mạt giống như nhìn thấy phao cứu sinh, vội nắm chặt tay cô ta, trầm giọng thông báo:
“Mạt Mạt, mẹ con cũng sắp chec rồi!”
7.
Nghe vậy, Tô Mạt Mạt càng khóc dữ dội hơn trước.
Cô ta ôm ngực, cả người lung lay sắp đổ, ra vẻ người đẹp yếu đuối đến mức cực hạn:
“Dì, sao dì lại hận mẹ con con thế? Mẹ con và chú Lục chỉ là bạn bè thôi mà, chú ấy cũng có quyền kết bạn chứ?”
Cô ta đau khổ ngã vào lòng Lục Thiếu Khiêm, khóc đến mức không thở nổi.
Lục Thiếu Khiêm lo lắng dịu dàng ôm cô ta:
“Ngoan, đừng khóc nữa, tim em sẽ không chịu nổi đâu.”
Tô Mạt Mạt lắc đầu, nhưng càng khóc dữ dội hơn.
Lục Thiếu Khiêm hung dữ trừng mắt nhìn tôi, giọng điệu nghiêm khắc:
“Giờ thì mẹ đã hài lòng chưa? Sao con lại có một người mẹ như mẹ chứ?! Từ nhỏ đến lớn, con luôn thầm ước giá như dì Tô mới là mẹ ruột của con!”
“Dì Tô sẽ làm máy bay giấy cho con, sẽ tự tay gói sủi cảo cho con, còn mẹ thì sao? Mẹ đã từng nấu cho con một bữa cơm nào chưa?!”
Lòng tôi như bị dao đâm.
Hồi nhỏ, Lục Thiếu Khiêm khá kén ăn, tôi đổi mười mấy đầu bếp nấu ăn cho nó, “mạo hiểm thân mình” để nếm thử đủ loại món ngon, món nào tốt cho dạ dày, món nào gây kích thích dạ dày, đều do tôi tự mình thử qua.
Cho nên sau này dạ dày của tôi rất yếu, mắc bệnh dạ dày.
Tất cả những sự hi sinh đó trong mắt Lục Thiếu Khiêm, đều không bằng một bữa sủi cảo do Tô Ngọc gói. Vì bữa sủi cảo đó, nó thậm chí còn muốn nhận Tô Ngọc làm mẹ…
Tôi cười ra nước mắt:
“Hóa ra con thực sự muốn Tô Ngọc làm mẹ ruột của con à, vậy con và Tô Mạt Mạt chẳng phải sẽ thành anh em ruột rồi sao? Sao thế? Con thích l.o.ạ.n l.u.â.n à?”
Lục Thiếu Khiêm đen mặt lên giọng:
“Mẹ thật biết bịa chuyện!”
Một bác sĩ không nhịn nổi nữa, đứng dậy thận trọng nói:
“Lục thiếu gia, hay là tôi xuống xem thử?”
Các bác sĩ khác cũng hưởng ứng
“Đúng vậy, thật giả thế nào chỉ cần nhìn một cái là biết, nếu phu nhân nói dối thì chúng tôi sẽ quay lại, có mất bao nhiêu thời gian đâu.”
Lục Thiếu Khiêm nổi điên đe dọa:
“Không ai được rời đi! Tất cả phải ở lại đây họp với tôi!”
“Ai dám tự ý hành động thì lập tức đuổi việc! Toàn bộ các bệnh viện trong thành phố này sẽ không tuyển dụng các người nữa!”
Nó vừa dứt lời, tất cả các bác sĩ đều không dám lên tiếng.
Bầu không khí trong phòng hội chẩn ngột ngạt đến cực điểm, điện thoại của tôi bắt đầu reo lên.
Tôi bắt máy như cái x.á.c không hồn
Bên kia là giọng nói chán nản của Thẩm An Ninh:
“Chị, anh Lục và tình nhân của anh ấy đã chec rồi, chị không cần tìm bác sĩ nữa đau.”
Điện thoại lập tức rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Tôi tuyệt vọng nhìn Lục Thiếu Khiêm, gào thét điên cuồng:
“Bố mày bị mày hại chec rồi, giờ mày vui chưa?!”
“Sao tao lại sinh ra một đứa con bất hiếu như mày chứ!”
“Tao không cần mày nữa! Lục Thiếu Khiêm, từ nay về sau, hai mẹ con ta đoạn tuyệt quan hệ!”
Lục Thiếu Khiêm nhìn thấy tôi đau khổ quá mức, ánh mắt rõ ràng có chút hoảng loạn, dường như có chút dao động.
Nó định tiến lên đỡ tôi.
Nhưng Tô Mạt Mạt lại trợn trắng mắt, mềm mại mà té xỉu.
8.
Tôi tiều tụy trở về phòng bệnh ở tầng dưới.
Thẩm An Ninh đi đến ôm lấy tôi:
“Chị Sương, chị đừng quá buồn, xin hãy nén bi thương.”
Tôi cười với bà ấy:
“Không sao đâu, tôi còn trụ được, việc hậu sự của lão Lục còn phải dựa vào tôi mà.”
Bà ấy nhìn vào phía sau tôi trống trơn, tức giận:
“Đã đến lúc này rồi, con trai chị vẫn không tin chị à? Thật quá đáng!”
Tôi im lặng.
Đối với Lục Thiếu Khiêm, tôi đã hoàn toàn thất vọng.
Sinh con trai không bằng sinh miếng xá xíu, bây giờ tôi thực sự muốn lấy lại quả thận của mình.
Tôi lấy lại tinh thần, liên lạc với thư ký của Lục Chi Hành, bảo anh ta thông báo tin buồn cho mọi người.
Thư ký ngập ngừng trong điện thoại:
“Phu nhân, chuyện bà và Lục thiếu gia cãi nhau hôm nay, tôi đều biết hết rồi! Chúng tôi chỉ là người làm công ăn lương, bà đừng gây khó dễ cho chúng tôi nữa.”
Tôi bình tĩnh nói:
“Vậy là anh cũng không tin Lục Chi Hành đã chec? Ông ta chec hay chưa, anh thử gọi điện thoại là biết ngay thôi.”
Thư ký bất lực thở dài:
“Phu nhân, tôi nói thật với bà vậy, vé máy bay đi Cao Tây của Lục tổng và bà Tô là do tôi đặt, tính theo thời gian thì giờ này bọn họ đã ở Cao Tây rồi.”
“Bên đó tín hiệu không tốt, không gọi được điện thoại là chuyện bình thường.”
“Lục Thiếu Khiêm có biết không?”
“Lục thiếu gia cũng biết.”
Được, được!
Thảo nào Lục Thiếu Khiêm không chịu tin lời tôi.
Hóa ra cả thế giới đều biết Lục Chi Hành và Tô Ngọc đi Cao Tây ngoại tình, chỉ có mình tôi là bị lừa thôi.
Tôi nhìn Thẩm An Ninh:
“An Ninh, chuyện hôm nay đành nhờ em vậy. Cứ tuyên truyền rộng rãi, càng ồn ào càng tốt, làm cổ phiếu của tập đoàn Lục thị sụp đổ đi.”
Thẩm An Ninh không chỉ là blogger, bà ấy còn thành lập một công ty truyền thông, nắm giữ rất nhiều tài nguyên và mối quan hệ.
“Em giúp chị chuyện này, xong việc chị sẽ đầu tư cho dự án lần trước của em!”
Hai mắt Thẩm An Ninh sáng lên:
“Được rồi chị Sương, đây là tin độc quyền, thật ra em đã nóng lòng muốn làm chuyện này từ lâu rồi.”
Bà ấy vội vàng gọi vài cuộc điện thoại, sắp xếp công việc.
Tôi đi đến bên t.h.i t.h.ể của Lục Chi Hành, kéo tấm vải trắng đang che mặt ông ta xuống, nhìn vào khuôn mặt đầy tử khí của ông ta, mắt đỏ hoe, bắt đầu lẩm bẩm.
“Anh à, em biết anh là người luôn giữ thể diện, em cũng không còn cách nào khác. Con trai anh hại chec anh rồi, nó còn hại chec cả người yêu cũ của anh nữa! Chắc anh đang đau lòng và buồn bã biết bao!”