Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Bàn tay tôi theo phản xạ lần mò tìm điện thoại, sau khi bỏ số điện thoại của Lục Thiệu Khiêm ra khỏi danh sách chặn, tôi vội vàng gọi cho nó.
Hơn mười cuộc gọi mà vẫn không có ai bắt máy.
Lúc này, tôi cực kỳ cứng đầu.
Nó không nghe máy, tôi cứ gọi, gọi đến khi nào nghe máy thì thôi!
Tôi kiên trì gọi suốt nửa tiếng.
Cuối cùng cũng có người bắt máy.
Tôi quá sợ hãi, quá bất lực, quá đáng thương.
Miệng tôi lắp bắp, nức nở gọi con trai:
“Thiệu Khiêm (nghẹn ngào), con mau về đi (nghẹn ngào + 2), bố con và Tô Ngọc bị ngộ độc sắp chec rồi (nghẹn ngào + 3)…”.
Có lẽ vì tôi nghẹn ngào quá nhiều lần, Lục Thiệu Khiêm tưởng tôi đang lừa nó, giọng nói có 3 phần khinh thường 7 phần tức giận:
“Mẹ, mẹ có thể đừng làm loạn nữa được không? Bây giờ con đang bận họp! Không có thời gian chơi với mẹ đâu!”
Thật thất vọng và đau lòng!
Tim tôi đau như muốn vỡ ra, tôi cố gắng bình tĩnh lại:
“Mẹ không lừa con, họ thực sự sắp chec rồi…”.
Lục Thiệu Khiêm không kiên nhẫn cắt ngang lời tôi:
“Mẹ đã già rồi, đừng gây chuyện được không? Bố con và dì Tô chỉ là bạn cũ thôi, sao mẹ lại độc ác như vậy, còn nguyền rủa họ chec đi nữa chứ?!”
“Cả ngày kiếm chuyện khóc lóc, cả nhà bị mẹ dày vò đến phát điên rồi đấy, còn không chịu thôi đi à! Sắp chec thì gọi 120 đi, gọi cho con làm gì!”
Tôi bật khóc:
“Con trai à, bọn họ đang t.r..ầ.n t.r.u..ồ..n.g không mảnh vải che thân, làm sao mẹ dám gọi 120 được? Hai người cộng lại đã hơn 100 tuổi rồi, để người ngoài biết được thì quá mất mặt…”.
Lục Thiệu Khiêm tức giận:
“Mẹ còn có sức mà bịa chuyện!”
Tôi biết nó vẫn không tin.
Trong lòng tôi vô cùng ấm ức.
Giữa mẹ con với nhau, sao lại không có chút tin tưởng nào thế này?
Đây là sự suy đồi đạo đức hay là sự méo mó của nhân tính?
Lúc tôi đang buồn bã thì đầu dây bên kia chợt truyền đến tiếng của Tô Mạt Mạt, con gái Tô Ngọc:
“Anh Khiêm, dì lại đến tìm anh rồi à? Sao dì không biết thông cảm cho anh chút nào vậy?”
Tôi tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Con hồ ly tinh Tô Mạt Mạt này đang cố ý chia rẽ mẹ con tôi!
Tại sao Lục Thiệu Khiêm lại che chở cho Tô Mạt Mạt à?
Vì bọn nó là thanh mai trúc mã!
Năm 8 tuổi, Lục Thiếu Khiêm đã gặp mẹ con Tô Ngọc, sau đó nó nhanh chóng bị Tô Mạt Mạt mê hoặc.
Hai bố con họ, một người mê mẹ, một người mê con gái, quả thực là bố con ruột!
Tôi không nhịn được mà hỏi:
“Thiệu Khiêm, không phải con đang họp à? Sao Tô Mạt Mạt lại ở đó với con?”
Lục Thiếu Khiêm còn chưa kịp trả lời, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng nói yếu ớt của Tô Mạt Mạt:
“Anh Khiêm, tim em đau quá… “.
Lục Thiếu Khiêm đau lòng kêu to:
“Mạt Mạt!”
Giây tiếp theo, trong điện thoại vang lên tiếng “tút tút”.
Tôi cố gắng gọi lại, nhưng không có ai nghe máy.
Nhìn hai người t.r.ầ.n tr.u..ồ..ng trong xe, tôi ngửa mặt lên trời gào thét, bi thương trào dâng.
Phải làm sao bây giờ?
Hôm nay con trai của quản gia kết hôn, tôi đã cho phép tất cả người giúp việc trong nhà nghỉ phép để họ đi dự đám cưới.
Bây giờ trong nhà chỉ còn lại mình tôi.
Tôi, một quý bà mười ngón tay không hề dính nước, chẳng lẽ các người còn hi vọng tôi đi cứu người sao?
4.
Trời không tuyệt đường người, tôi chạy sang gõ cửa nhà hàng xóm, nhờ họ giúp đỡ.
Dù sao cũng là hàng xóm láng giềng, gặp nhau cũng chào hỏi, ít nhiều cũng phải giữ chút thể diện.
Chắc chắn hàng xóm sẽ không đi kể lể chuyện xấu của lão Lục ở khắp nơi cho thiên hạ đều biết đâu!
Hàng xóm kiêm bạn thân của tôi, Thẩm An Ninh cũng là một blogger nổi tiếng.
Nghe nói tôi gặp rắc rối, bà ấy rất nhiệt tình giúp đỡ.
Khi nhìn thấy một đôi nam nữ t.r.ầ.n t.r.u..ồ..n.g nằm trong xe, Thẩm An Ninh buột miệng hô lên một tiếng “duma”:
“Chị Sương, chị còn muốn cứu nữa à? Chi bằng để họ chec đi cho rồi.”
Tôi đổ nước mắt ào ào:
“Dù lão Lục có lỗi với tôi, nhưng anh ấy vẫn là chồng tôi, tôi gọi điện cho con trai mà nó không tin, tôi cũng không biết phải làm sao cả.”
Thẩm An Ninh cầm điện thoại, liên tục thay đổi góc máy để chụp ảnh Lục Chi Hành và Tô Ngọc.
Thấy tôi nhìn bà ấy với ánh mắt nghi ngờ.
Bà ấy gượng cười hai tiếng:
“Ha ha, bệnh nghề nghiệp, bệnh nghề nghiệp, chị Sương cứ yên tâm, em sẽ không đăng lên đâu!”
Tôi gật đầu, sốt ruột nói:
“Mau đưa họ đến bệnh viện thôi, tôi tra cứu thấy thời gian cấp cứu tốt nhất sau khi ngộ độc khí carbon monoxide là từ 4 đến 6 tiếng, muộn hơn nữa tôi sợ không kịp mất.”
Thẩm An Ninh lập tức lái xe kéo chồng tôi và mối tình đầu đến bệnh viện thuộc tập đoàn Lục thị.
Bà ấy lái xe với tốc độ cao nhất.
Lúc nhân viên y tế định khiêng hai người lên cáng, tôi mới giật mình nhận ra mình quên không mặc quần áo cho bọn họ.
Trong lúc hoảng loạn, tôi nhặt tạm quần áo họ đã cởi ra trong xe.
Tôi che đầu Lục Chi Hành bằng áo lót, lại che đầu Tô Ngọc bằng quần lót, phủ kín cả khuôn mặt của hai người.
Xong xuôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Lục Chi Hành là người rất coi trọng thể diện, như vậy là ổn rồi!
Làm thế này không chỉ giữ thể diện được cho hắn, mà còn giữ thể diện được cho mối tình đầu của hắn!
Tôi đã hết lòng hết dạ!
Cứ như vậy, Lục Chi Hành và Tô Ngọc đã được đẩy vào phòng cấp cứu.
Thẩm An Ninh cười như gà gáy.
Tôi buồn bã quay đầu nhìn bà ấy.
Bà ấy cố gắng nhịn cười:
“Xin lỗi chị Sương, trời sinh em đã hay cười, em không có ý gì đâu.”
Người ta giúp tôi nhiều như vậy, tôi cũng không thể trách bà ấy, chỉ đành nhẹ nhàng lắc đầu mà không nói gì.
Thẩm An Ninh ngồi đợi với tôi.
Không lâu sau, bác sĩ vội vã đi ra, hỏi:
“Ai là người nhà bệnh nhân?”
Tôi vội vàng tiến lên:
“Làm sao vậy bác sĩ? Bệnh nhân chec rồi à?”
Bác sĩ nhíu mày nói:
“Hiện tại tình trạng của hai bệnh nhân rất nguy kịch, đưa đến đây quá muộn, bị sốc dẫn đến ngừng tim nhiều lần, sau khi được cấp cứu, nhịp tim đã hồi phục, nhưng cũng có biến chứng rất nghiêm trọng.”
“Hai người đều bị chứng thoát vị não, cần phẫu thuật mở hộp sọ ngay lập tức.”
Nghe đến đây, tôi lại cảm thấy như trời đất sụp đổ.
Cũng hết cách rồi.
Một quý bà chưa từng trải sự đời như tôi, cứ động một chút lại cảm thấy trời đất sụp đổ là chuyện bình thường.
Tôi khóc lóc van xin bác sĩ:
“Bác sĩ, ông nhất định phải cứu lấy họ.”
Đến lúc này, tôi cũng chẳng còn quan tâm đến thể diện nữa, vội tiết lộ thân phận của Lục Chi Hành.
“Người đang nằm trong đó chính là Chủ tịch bệnh viện của các ông, Lục Chi Hành, mau sắp xếp bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất cho tôi, chỉ cần cứu được họ, tôi sẽ hậu tạ tất cả mọi người!”
Bác sĩ bày ra vẻ mặt khó xử:
“Tất cả các bác sĩ giỏi trong bệnh viện đều bị Lục thiếu gia gọi đi hội chẩn rồi, hôm nay bệnh viện không thể phẫu thuật mở hộp sọ được.”
Tôi nghe xong, đầu óc ong ong:
“Gì cơ?”
“Nghe nói vị hôn thê của Lục thiếu gia bị tái phát bệnh tim, Lục thiếu gia lo lắng đến phát điên, gọi mọi người đi hết rồi.”
Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, vội vàng gọi cho Lục Thiếu Khiêm.
Không ai nghe! Lại không ai nghe!
Tôi nước mắt lưng tròng hỏi bác sĩ:
“Họ đang hội chẩn ở đâu?”
“Ở phòng bệnh VIP tầng trên cùng.”
Bác sĩ nhìn tôi lắc đầu:
“Chị không vào được đâu, tầng trên cùng được canh phòng rất nghiêm ngặt, có vệ sĩ chặn đường, ngay cả một con ruồi cũng không bay qua nổi.”
Tôi bất chấp tất cả lao vào thang máy, đi thẳng lên tầng trên cùng.
Thẩm An Ninh sợ tôi xảy ra chuyện, vội vàng đi theo sau tôi.
Quả nhiên, vừa bước ra khỏi thang máy, tôi đã bị một đám người mặc đồ đen cản lại.
“Xin lỗi, khu vực này đã bị phong tỏa, người ngoài không được phép lại gần.”
5.
Tôi vội vàng tiết lộ thân phận.
“Tôi là vợ của Tổng giám đốc tập đoàn Lục thị, Lục Chi Hành, là mẹ ruột của Lục Thiếu Khiêm.”
Nhưng những vệ sĩ này giống như những khúc gỗ, không hề lung lanh tinh thần.
“Bất kể là ai cũng đều không được vào!”
Thẩm An Ninh nhắc nhở tôi:
“Chị Sương, cho bọn họ xem ảnh của chị và Lục thiếu gia đi.”
Tôi lập tức lấy điện thoại ra.
Nhưng sau khi lục tìm suốt nửa ngày, tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Vì tôi phát hiện ra, tôi không có ảnh chụp chung với Lục Thiếu Khiêm.
Từ nhỏ nó đã không thích chụp ảnh, mỗi lần tôi muốn chụp ảnh chung với nó, nó đều nhìn tôi với vẻ khinh thường:
“Mẹ, mẹ thật sự rất giống một cái bình hoa di động, ngoài chụp ảnh và vui chơi thì mẹ còn biết làm gì không?”
Nhưng sau này, tôi lại nhìn thấy rất nhiều ảnh chụp chung của bố con họ trong điện thoại của Lục Chi Hành, thậm chí còn có rất nhiều ảnh chụp với Tô Ngọc.
Lúc này tôi mới biết, hóa ra không phải là Lục Thiếu Khiêm không thích chụp ảnh, mà là nó không thích chụp ảnh với tôi.
Trái tim tôi tan nát.
Ký ức đều là những bọc mủ, chỉ cần chạm nhẹ sẽ đau thấu tâm can.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh:
“Tôi mới đổi điện thoại, chưa kịp sao lưu ảnh sang đây.”