Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Bà ấy đã tái hôn nhiều năm trước rồi, cũng đã cắt đứt liên lạc từ lâu.”
“Được rồi.”
Vương Kiến Quốc gật đầu.
“Chúng tôi sẽ lập tức điều tra vụ này.”
“Chúng tôi sẽ lấy thông tin cá nhân của Lý Hạo từ mẹ cậu.”
“Sau đó, chúng tôi sẽ điều tra toàn bộ quá trình của hắn, bao gồm những năm qua hắn đã đi đâu, làm gì.”
“Nếu hắn thực sự đã phẫu thuật thẩm mỹ, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối.”
Anh nói xong, quay người định bước đi.
“Cảnh sát Vương!”
Tôi gọi anh lại.
“Còn tôi thì sao?”
“Tôi còn phải ở đây bao lâu nữa?”
Vương Kiến Quốc quay đầu lại.
“Trước khi vụ án được làm rõ, cậu vẫn là nghi phạm số một.”
Lòng tôi lại nguội lạnh đi một nửa.
“Tuy nhiên…”
Anh nhìn tôi.
“Giam giữ cậu mãi, quả thật sẽ bất tiện cho quá trình điều tra sắp tới.”
“Có một số việc, có lẽ vẫn cần cậu ra mặt xác nhận.”
Anh trầm ngâm một lát.
“Tôi sẽ làm đơn xin cho cậu được tại ngoại chờ xét xử.”
Tại ngoại chờ xét xử!
“Nhưng, cậu phải nhớ kỹ điều này cho tôi.”
Giọng điệu của Vương Kiến Quốc trở nên vô cùng nghiêm khắc.
“Thứ nhất, không được phép rời khỏi thành phố, phải có mặt ngay khi được triệu tập.”
“Thứ hai, điện thoại phải mở 24/24, chúng tôi sẽ tiến hành định vị cậu.”
“Thứ ba, không được phép tiếp xúc với bất kỳ người nào liên quan đến vụ án này, đặc biệt là người anh họ kia của cậu, nếu hắn ta xuất hiện.”
“Nếu cậu vi phạm bất kỳ điều khoản nào, hoặc chúng tôi phát hiện cậu nói dối.”
“Tôi sẽ tự tay bắt cậu quay lại đây.”
“Rõ chưa?”
“Rõ!”
Tôi dùng sức gật đầu.
“Tôi hoàn toàn hiểu!”
Vương Kiến Quốc nhìn tôi thật sâu, sau đó quay người rời đi.
Chiều hôm đó.
Tôi đã ký một chồng tài liệu.
Đến chập tối, tôi bước ra khỏi cánh cổng của trại tạm giam.
Bên ngoài, trời vẫn chưa tối hẳn.
Ánh hoàng hôn nhuộm bầu trời thành màu cam đỏ.
Tôi đứng ở cửa, tham lam hít thở không khí tự do.
Mặc dù, sự tự do này chỉ là tạm thời.
Là sự tự do bị trói buộc.
Nhưng cuối cùng tôi cũng đã được ra ngoài.
Tôi cuối cùng, đã có một tia cơ hội để phản công.
Tôi gọi một chiếc taxi.
“Thưa bác tài, đến khu chung cư XX.”
Đó là nhà tôi.
Một ngôi nhà đã bị kẻ khác chiếm giữ.
Tôi không biết, mình sẽ phải đối mặt với điều gì khi trở về.
Nhưng tôi bắt buộc phải về.
Nơi đó, chính là chiến trường của tôi.
09
Taxi dừng lại dưới chung cư nhà tôi.
Tôi trả tiền, bước xuống xe.
Nhìn cánh cửa quen thuộc dẫn vào khu nhà, lòng tôi vô cùng phức tạp.
Nơi này, từng là bến cảng ấm áp nhất của tôi.
Bây giờ, lại có thể là một cái bẫy.
Tôi hít sâu một hơi, rồi bước vào.
Thang máy dừng lại ở tầng nhà tôi.
Tôi đi đến cửa, lấy chìa khóa ra.
Tay tôi hơi run.
Tôi không biết người đứng sau cánh cửa là ai.
Là tên giả mạo đó sao?
Hay là một ngôi nhà trống rỗng, đã bị hắn ta làm vấy bẩn?
Tôi cắm chìa khóa vào ổ khóa.
Nhẹ nhàng xoay nó.
Cánh cửa mở ra.
Trong phòng khách đèn vẫn sáng.
Nhưng không có bóng người nào.
Một mùi hương xa lạ xộc thẳng vào mũi tôi.
Đó là mùi khói t.h.u.ố.c lá, hòa lẫn với mùi nước hoa cologne mà tôi chưa từng ngửi qua.
Tôi không hút thuốc, và tôi cũng chưa bao giờ dùng nước hoa.
Tôi thay dép đi trong nhà, rồi bước vào.
Trên bàn trà phòng khách, vài chai rượu rỗng bị vứt lăn lóc.
Tất cả đều là rượu ngoại đắt tiền.
Gạt tàn thì chất chồng tàn thuốc.
Trên ghế sofa, một chiếc áo khoác hàng hiệu lạ hoắc được vắt hờ hững.
Nơi này, đã không còn là nhà của tôi nữa rồi.
Đây là nhà của Lý Hạo.
Là căn nhà mà trong trí tưởng tượng của hắn, là thứ mà ‘Trần Vũ’ phải sở hữu.
Xa hoa, lộn xộn, và tràn ngập khí chất của một kẻ giàu xổi.
Tôi bước vào phòng ngủ.
Chiếc giường của tôi bừa bộn chẳng khác gì ổ chó.
Trên đầu
tủ, đặt một chiếc khung ảnh.
Vốn dĩ, trong khung ảnh đó là ảnh chụp chung của tôi và Lưu Phi.
Nhưng giờ, bức ảnh đã bị thay thế.
Là ảnh chụp chung của Lý Hạo và Lưu Phi.
Trong ảnh, Lý Hạo mặc bộ vest bảnh bao, cười tươi đến mức đắc ý.
Lưu Phi khoác tay hắn, trên mặt là nụ cười hạnh phúc và sùng bái mà tôi chưa từng thấy ở cô ấy.
Phía sau họ là một chiếc xe thể thao đắt tiền mà tôi không thể nhận ra thương hiệu.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình nào đó siết chặt lại.
Cảm giác đau đớn khiến tôi không thở nổi.
Hắn không chỉ đ.á.n.h cắp danh tính, cướp đoạt sự tự do của tôi.
Mà còn cướp đi người yêu của tôi.
Không phải.
Lưu Phi không phải là món đồ bị đ.á.n.h cắp.
Là cô ta tự nguyện đi theo hắn.
Đi về phía cái tên ‘Trần Vũ’ giàu có, ‘thành công’ hơn đó.
Nhưng khi tay giơ lên giữa chừng, tôi lại khựng lại.
Tôi đặt tay xuống và bỏ lại khung ảnh trên bàn.
Tôi không thể để cơn giận làm mình mất đi lý trí.
Tôi cần phải giữ bình tĩnh.
Tôi phải tìm thêm bằng chứng.
Tôi bắt đầu kiểm tra mọi ngóc ngách trong căn phòng này.
Trong tủ quần áo, treo đầy những bộ quần áo tôi không hề quen thuộc.
Kích cỡ thì giống hệt tôi.
Nhưng thương hiệu, tất cả đều là đồ xa xỉ mà trước đây tôi chưa từng dám liếc nhìn.
Ở ngăn dưới cùng của tủ quần áo, tôi phát hiện ra một chiếc vali bị khóa.
Nó rất nặng.
Tôi không có mật mã nên không mở được.
Tôi kéo chiếc vali đó ra, giấu nó vào sâu bên trong gầm giường.
Trực giác mách bảo tôi, bên trong đó nhất định chứa đựng thứ gì đó rất quan trọng.
Tôi lấy điện thoại di động ra.
Mở nguồn.
Vô số cuộc gọi nhỡ và tin nhắn ồ ạt đổ tới.
Hầu hết đều là tin nhắn rác.
Có vài tin, là của bố mẹ tôi gọi tới.
Tôi do dự một lát, rồi gọi lại cho bố mẹ.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
Đó là mẹ tôi.
“Tiểu Vũ? Con được ra rồi à?”
Giọng bà vừa ngạc nhiên mừng rỡ, lại vừa mang theo một chút bất an.
“Vâng, tại ngoại chờ xét xử.”
“Vậy… vậy vụ án sao rồi? Đã điều tra rõ ràng chưa?”
“Vẫn đang điều tra ạ.”
Tôi đáp.
“Tiểu Vũ à…”
Giọng mẹ tôi đột nhiên trở nên ấp úng.
“Con… con có gặp anh họ con chưa?”
Lòng tôi chợt thấy lạnh ngắt.
“Chưa ạ.”
“Vậy con… con tuyệt đối đừng làm gì dại dột đấy nhé.”
“Anh ấy… anh ấy hôm qua còn đến thăm bố mẹ.”
“Anh ấy mua cho bố mẹ rất nhiều thứ, còn bảo… còn bảo đã thuê luật sư giỏi nhất cho con rồi.”
“Anh ấy nói, chỉ cần con chịu nhận sai, anh ấy nhất định sẽ không bỏ mặc con đâu.”
“Tiểu Vũ, anh ấy thật sự là một đứa trẻ tốt mà.”
Tôi không thể nghe thêm được nữa.
“Mẹ, con mệt rồi, con cúp máy trước đây.”
Tôi cúp điện thoại ngay, không chờ bà trả lời.
Tôi dựa lưng vào tường, chầm chậm trượt ngồi xuống sàn nhà.
Đứa trẻ tốt sao?
Một kẻ cố ý hãm hại con trai ruột của bố mẹ, lại là ‘đứa trẻ tốt‘ ư?
Còn tôi, đứa con ruột bị hàm oan, lại trở thành tội nhân cần phải ‘nhận lỗi‘.
Còn gì mỉa mai hơn thế này nữa chứ?
Điện thoại lại rung lên một cái.
Là một tin nhắn WeChat.
Là Lưu Phi gửi đến.
“Anh ra rồi à?”
Chỉ có bốn chữ ngắn ngủi.
Lạnh lùng và xa cách.
Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ đó, rất lâu.
Sau đó, tôi gõ chữ hồi đáp.
“Đúng vậy.”
Tôi muốn xem, rốt cuộc cô ta sẽ nói gì.
Vài phút sau, cô ta trả lời lại.
“Chúng ta gặp nhau đi.”
“Có vài chuyện, tôi nghĩ chúng ta nên nói rõ ràng với nhau.”
Nơi cô ta hẹn tôi gặp là một quán cà phê.
Không phải là quán chúng tôi thường lui tới trước đây.
Là một quán mới mở, trang trí vô cùng sang trọng.
Tôi nhìn chằm chằm vào địa chỉ đó.
Trong lòng tôi khẽ cười lạnh một tiếng.
Đương nhiên tôi phải đi.
Tôi cũng muốn xem.
Người phụ nữ bị tiền bạc và những lời dối trá che mờ mắt này.
Rốt cuộc cô ta muốn nói rõ ràng với tôi điều gì.
Tôi cũng muốn cho cô ta thấy rõ.
Rốt cuộc, người đang đứng trước mặt cô ta là ai.