Chương 16
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đứng trước cửa, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.
Nó đập thình thịch như tiếng trống dồn.
Tôi đưa tay lên, nhấn chuông cửa.
Cửa nhanh chóng mở ra.
Người mở cửa là một người nước ngoài, đang mặc áo choàng tắm.
Tóc vàng mắt xanh, thân hình cao lớn vạm vỡ.
Hắn nhìn tôi một cái, rồi nhìn chiếc vali tôi đang xách.
Hắn nghiêng người, ý bảo tôi đi vào.
Tôi bước vào trong.
Đây là một phòng suite xa hoa.
Trên ghế sofa phòng khách, còn có một người khác đang ngồi.
Một người mang gương mặt châu Á.
Người đó đeo kính, trông có vẻ thư sinh.
Nhưng ánh mắt của hắn sắc bén như chim ưng.
Hắn thấy tôi, bèn đứng dậy.
“Mang đồ đến rồi à?”
Hắn hỏi, nói bằng tiếng Trung nhưng giọng điệu lại có chút kỳ lạ.
Tôi gật đầu, đặt chiếc vali lên bàn trà.
“Mở ra.” Hắn ra lệnh.
Tôi mở chiếc vali.
Bên trong là từng cọc tiền mặt được xếp thẳng thớm.
Người đàn ông châu Á bước tới, cầm một cọc tiền lên và dùng máy đếm tiền kiểm tra một lượt.
Máy đếm tiền phát ra tiếng kêu giòn giã.
“Không vấn đề gì.”
Hắn nói với gã người nước ngoài.
Sau đó, hắn quay sang tôi.
“Đồ của cậu đây.”
Hắn chỉ vào chiếc vali khác giống hệt, đang nằm trên ghế sofa.
Tôi bước tới, chuẩn bị cầm lấy.
Đúng lúc này.
Người đàn ông châu Á kia đột nhiên cất lời.
“Khoan đã.”
Tim tôi lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
“Cởi khẩu trang của cậu ra.”
Hắn nhìn tôi, lạnh lùng ra lệnh.
“Ông chủ cần xác nhận.”
16
Máu tôi trong khoảnh khắc đó gần như đông cứng.
Ánh mắt người đàn ông châu Á kia sắc như hai lưỡi d.a.o mổ, muốn lột trần lớp ngụy trang của tôi.
Còn gã người nước ngoài tóc vàng mắt xanh thì khoanh tay lại, tỏ vẻ hứng thú theo dõi tôi.
Giống như đang xem một vở kịch hay vậy.
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Cởi, hay không cởi ra đây?
Nếu cởi, khuôn mặt tôi sẽ bị lộ diện trước mặt bọn họ.
Nếu không cởi, tôi e rằng sẽ không thể bước ra khỏi căn phòng này.
Lời nói của Vương Kiến Quốc chợt vang lên trong đầu tôi.
“Cậu là Trần Vũ.”
“Cậu cũng là Lý Hạo.”
“Cậu phải tin rằng, cậu chính là hắn.”
Tôi chậm rãi, từ từ nâng tay lên.
Đầu ngón tay tôi đang run lên bần bật.
Tôi cảm thấy tất cả ánh mắt của họ đều đang đổ dồn vào bàn tay tôi.
Tôi chạm vào mép chiếc khẩu trang.
Lạnh lẽo, ẩm ướt.
Đó là mồ hôi lạnh của tôi đã thấm đẫm.
Tôi dùng sức giật mạnh.
Chiếc khẩu trang bị tôi kéo tuột xuống.
Khuôn mặt tôi hoàn toàn, không sót chút nào, phơi bày trước mắt bọn họ.
Dưới ánh đèn, từng tấc da, từng lỗ chân lông đều hiện rõ mồn một.
Thời gian dường như ngưng đọng lại.
Cái tôi nghe thấy lúc này chỉ là tiếng tim mình đập điên cuồng.
Và tiếng vù vù nhỏ bé phát ra từ cửa thông gió của điều hòa.
Người đàn ông châu Á dán chặt mắt vào mặt tôi.
Ánh mắt hắn lướt qua từ trán, lông mày, đôi mắt, chiếc mũi, rồi đến đôi môi tôi.
Hắn xem xét kỹ lưỡng, từng chút một.
Cứ như thể hắn đang thẩm định một món đồ cổ quý giá.
Tôi giữ im lặng.
Tôi cũng không dám nhúc nhích.
Tôi chỉ cố gắng ép mình nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ánh mắt tôi phải thể hiện được sự khó chịu, cảm giác bị xúc phạm.
Đồng thời phải có sự tàn độc, như một kẻ liều mạng thực thụ.
Tôi không biết mình diễn có giống không.
Tôi chỉ biết, chỉ cần tôi để lộ dù chỉ một chút chột dạ.
Tôi sẽ tan xác.
Mười mấy giây dài đằng đẵng trôi qua.
Cuối cùng, hắn cũng chậm rãi gật đầu.
“Đúng là hắn.”
Hắn nói với người nước ngoài bên cạnh.
Sau đó, hắn quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt dò xét lập tức chuyển thành thái độ lạnh nhạt, mang tính chất công việc.
“Cậu có thể đi được rồi.”
Hắn chỉ vào chiếc vali đặt trên ghế sofa.
“Mang đồ của cậu đi đi.”
Hai chân tôi vẫn còn hơi run rẩy.
Nhưng tôi buộc mình phải bước đi.
Tôi bước đến ghế sofa, cúi người, nhấc chiếc vali lên.
Nó nặng trịch như lúc tôi mang đến.
Bên trong chính là số tiền tôi dùng tính mạng để kiếm được.
Năm triệu.
Tôi quay người lại, không nhìn họ thêm lần nào nữa.
Tôi bước nhanh về phía cửa.
Lưng tôi hoàn toàn phơi bày trước mặt bọn họ.
Khoảng cách vài mét ngắn ngủi này dài như cả một thế kỷ.
Mỗi bước chân của tôi đều như đi trên lưỡi dao.
Tôi cảm nhận được ánh mắt bọn họ ghim chặt vào lưng tôi như những cái đinh.
Tôi luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Nếu bọn họ có bất kỳ động thái khác thường nào.
Tôi sẽ lập tức nhấn
chiếc nút cài ở n.g.ự.c áo.
Nhưng, không có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi bước ra đến cửa.
Tay tôi đặt lên tay nắm cửa.
Tôi xoay tay nắm, kéo cánh cửa mở ra.
Tôi bước nhanh ra ngoài.
Sau đó, nhẹ nhàng khép cửa lại.
“Cạch.”
Tiếng chốt cửa khóa lại vang lên, nghe như âm thanh thiên đường.
Tôi dựa vào bức tường lạnh lẽo của hành lang.
Toàn thân tôi như bị rút cạn hết sức lực.
Tôi trượt dọc theo bức tường, ngồi bệt xuống thảm.
Tôi thở dốc từng hơi lớn.
Mồ hôi lạnh đã thấm ướt hết lưng áo.
Tôi đã sống sót rồi.
Tôi đã thắng ván cược này.
Tôi không hề tìm thấy bất kỳ camera nào trong phòng.
Nhưng tôi hiểu rõ.
Chắc chắn có một con mắt vô hình nào đó đang theo dõi tôi.
Cái gọi là “Ông chủ” đó.
Hắn đã thấy mặt tôi bằng một phương thức nào đó.
Và xác nhận “thân phận” của tôi.
Kế hoạch này của Lý Hạo còn chu đáo hơn,
và cũng điên rồ hơn tôi nghĩ.
Tôi ngồi trên sàn nhà đủ một phút.
Mới miễn cưỡng đứng thẳng dậy được.
Tôi chỉnh sửa lại quần áo.
Lại đeo khẩu trang vào.
Xách chiếc vali, tôi đi về phía thang máy.
Tôi phải rời khỏi đây ngay.
Trở về bên cạnh Lý Hạo.
Tiếp tục diễn trọn vẹn vở kịch này.
Hơn nữa, phải diễn cho giống hơn nữa.