Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Lâm Miên gửi ảnh xong còn kèm theo một dòng: “Được thôi (nghĩa là còn lâu tôi mới nói cho anh biết).”
Tôi gửi lại một cái icon giơ ngón tay cái tán thưởng.
Trong nhóm chat hội chị em nổ tung luôn.
Tiểu Lộ: “Ha ha ha ha ha, anh ta phát điên rồi à?”
A Ninh: “Chắc tiêu hết ba vạn tệ rồi nên mới nhớ đến cậu đấy?”
Dữu Tử: “Bảo anh ta cút đi.”
Ngay cả mẹ tôi cũng lên tiếng. Bà vốn dĩ chưa bao giờ nói gì trong nhóm này cả.
“Con gái, đừng để ý đến nó. Để mẹ giới thiệu cho con người mới.”
Tôi chụp màn hình rồi đăng lên vòng bạn bè.
Kèm theo dòng trạng thái: “Niềm vui hôm nay.”
Nhận được ba mươi bảy lượt thích.
Trong đó có một người bình luận: “Chị Tri Ý ơi, bà mẹ chồng cũ của chị đang suy sụp ở phần bình luận bên kia kìa.”
Tôi thuận tay nhấn vào xem thử.
Đúng là mẹ của Chu Diễn. Bà ta đang bình luận ngay dưới đoạn video diễn hài độc thoại trước đó của tôi.
“Người phụ nữ trong video này là con dâu cũ của tôi. Những gì nó nói toàn là bịa đặt hết.”
Phía dưới có hơn hai trăm lượt bình luận.
“Bác ơi, bác vội cái gì thế?”
“Đúng là lạy ông tôi ở bụi này.”
“Hóa ra là bác à. Người dùng ba vạn tệ để đuổi con dâu đi ấy hả?”
“Chào mẹ chồng nhé. Khi nào thì bác xuất bản sách thế? Cuốn ‘Làm thế nào để dùng ba vạn tệ hủy hoại hôn nhân của con trai’ ấy.”
“Cười c.h.ế.t mất. Người ta có chỉ đích danh ai đâu, bác lại tự nhảy ra nhận vơ.”
Mẹ của Chu Diễn vẫn đang mắng trả lại.
“Các người thì biết cái gì? Nó ở nhà tôi ba năm, ăn của tôi, ở của tôi-“
Bình luận này đã bị xóa.
Nhưng đã có người chụp màn hình lại.
Tôi mở ảnh chụp màn hình ra rồi phóng to lên xem. Ăn của tôi, ở của tôi.
Ba năm.
Tôi ở nhà anh ta nấu cơm giặt giũ, hầu hạ mẹ anh ta. Cuối cùng lại thành “ăn của tôi, ở của tôi“.
Thú thật, khi nhìn thấy câu này, lòng tôi chẳng mảy may gợn sóng.
Không phải là cố nhịn, mà là thực sự chẳng còn cảm giác gì nữa.
Giống như đang xem trò hay của nhà người khác vậy.
Tôi gửi ảnh chụp màn hình cho Lục Bắc Thần.
Anh trả lời ngay lập tức: “Văn chương của mẹ chồng cũ em không bằng em rồi.”
Tôi nhắn lại: “?”
Anh lại nhắn: “Ít nhất thì em cũng không dùng mấy cụm từ lỗi thời như ‘ăn của tôi, ở của tôi‘.”
Tôi mỉm cười.
Anh gửi thêm một tin nữa: “Tối mai có cuộc thi hài độc thoại, giải quán quân được năm nghìn tệ. Em tham gia không?”
“Tham gia chứ.”
“Vậy thì hôm nay ngủ sớm đi. Đừng chấp nhặt với kẻ ngốc nữa.”
“Ai thèm chấp nhặt chứ.”
“Ảnh chụp màn hình cũng lưu lại rồi mà còn bảo không chấp.”
“……”
“Ngủ ngon nhé, Thẩm Tri Ý.”
Tôi không trả lời.
Nhưng đúng là tôi đã đặt điện thoại xuống và đi ngủ luôn.
Ngủ rất ngon.
Đêm thi hôm đó, Chu Diễn đã đến.
Tôi không biết làm sao anh ta tìm được đến đây. Có lẽ là hỏi người bạn chung nào đó. Anh ta ngồi ở hàng ghế thứ ba, ngay chính giữa.
Anh ta mặc một bộ vest màu xám đậm. Chiếc cà vạt đó là do tôi đi chọn cùng. Đầu tóc được chải chuốt tỉ mỉ, trông chẳng ăn nhập gì với những người xung quanh.
Tôi đã nhìn thấy anh ta.
Anh ta cũng nhìn thấy tôi.
Tôi cầm lấy micro.
“Hôm nay có một người quen đến đây.”
Khán giả dưới khán đài nhìn theo ánh mắt của tôi.
“Chồng cũ của tôi.”
Tiếng hò reo vang lên.
“Mọi người đừng căng thẳng. Anh ta không đến để đòi quay lại đâu, mà là đến để xác nhận một việc.”
Vẻ mặt của Chu Diễn hơi cứng lại.
“Ba tháng trước, bác sĩ nói tôi bị ung thư. Anh ta cảm thấy chăm sóc người bệnh quá phiền phức nên đã đưa cho tôi ba vạn tệ rồi đuổi tôi đi.”
Phía dưới khán đài im phăng phắc.
“Hôm nay anh ta nhận được một lá thư từ bệnh viện gửi tới. Thư viết là- Thật ngại quá, chúng tôi chẩn đoán nhầm rồi. Tôi không có bệnh gì hết.”
Tiếng cười bùng nổ.
Mặt Chu Diễn chuyển từ trắng sang đỏ, rồi từ đỏ sang xanh mét.
“Chắc giờ anh ta đang nghĩ xem có đòi lại được ba vạn tệ kia không ấy mà.”
Tiếng cười càng lớn hơn.
Tôi nhìn anh ta.
“Chu Diễn, tiền tôi tiêu hết rồi. Máy chiếu tám nghìn, đồ Nhật tám trăm, vé máy bay đi Đại Lý hai nghìn, lớp học múa cột ba nghìn, nhuộm tóc ba trăm, bấm lỗ tai một trăm hai mươi, xăm hình năm trăm.”
“Còn thừa lại chút tiền lẻ, tôi mua cà phê hết rồi.”